Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu ta là một thiếu nữ mười mấy tuổi, hoặc là một người cổ đại thực sự, ta sẽ không do dự nắm lấy, nhưng ta không phải.
Ta không còn ở cái tuổi làm mọi việc chỉ dựa vào cảm xúc, có quá nhiều cách trở giữa ta và Dạ Trọng Hữu. Khoan nói về tam cung lục viện của hắn mâu thuẫn giá trị tương quan của ta. Ngay cả thân phận hiện tại của hai ta cũng sẽ có nghìn trùng trở ngại. Nói thế nào đi nữa, ta đã từng gả cho Dạ Trọng Lan. Ta có thể vào cung với tư cách gì bây giờ? Dạ Trọng Hữu thích ta, nhưng ta không chắc cuộc sống hậu cung có thể lâu dài, tình cảm của hắn sẽ còn lại được bao nhiêu. Ngay cả trong chế độ một vợ một chồng của xã hội hiện đại cũng có rất nhiều vụ ly hôn rồi, ta không dám nghĩ đến, đối diện với những mỹ nhân mỗi ngày mỗi mới trong hậu cung, hắn sẽ thích ta bao lâu?
Đối diện với ánh mắt dịu dàng mà tĩnh lặng như mặt nước của Dạ Trọng Hữu, tay ta càng ngày càng siết chặt hơn, như muốn đ.â.m sâu vào lòng bàn tay.
Nếu tình cảm bị thời gian phai mờ, ta biết làm thế nào? Trái tim của ta, nguyện ý hay không, dưới những khó khăn trùng trùng này, tất cả dường như không còn quá quan trọng. Ta muốn dũng cảm đi tới nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, nhưng bước chân này rất khó đi.
Chợt có tiếng bước chân dồn dập trên đồi vắng, ta ngoảnh lại nhìn, thấy Thúy Trúc đang chạy về phía ta, nước mắt lưng tròng quỳ xuống, tim đập thình thịch, ta nghe thấy tiếng nàng ấy nói: “Tiểu thư… Tiểu thư ơi, xin người hãy đi xem Hoa Nhung Châu đi… hắn… hắn… nhiều m.á.u quá… ”
Sau khi nghe nàng ấy thốt ra một đống chuyện lộn xộn, ta cố hết sức ổn định tâm lý, đỡ nàng ấy lên rồi nói: “Nói cho ta biết, Hoa Nhung Châu có chuyện gì?”
Thúy Trúc sững người một lúc lâu, khóc đến nỗi nói không hoàn chỉnh, lòng ta càng sốt ruột, vội vàng cất bước đi ngay.
Đi được vài bước ta mới nhớ ra, vội quay đầu nhìn lại, thấy Dạ Trọng Hữu vẫn đang cầm đèn lồng đứng ở chỗ kia, tay đã thu lại, chỉ nhìn ta không dời mắt.
Sau khi hít sâu một hơi, ta nói: “Đa tạ hoàng thượng hôm nay đã tới giao thánh chỉ. Những chuyện khác ta coi như chưa từng nghe thấy, vậy nên… không cần nhắc lại nữa.”
Nói xong ta hành lễ một cái rồi quay người đi luôn, không dám nhìn lại thêm lần nữa.
Vội vàng trở về Hoa phủ, ta thấy một vị đại phu đang đi ra từ viện của ta. Ta ngăn ông ấy lại, hỏi: “Đại phu, Hoa Nhung Châu thế nào rồi?”
Vị đạ phu có bộ râu chắp tay với ta rồi trả lời: “Bẩm tiểu thư, người trong phòng không có gì nghiêm trọng, chỉ là miệng vết thương đã bị rách hai lần rồi, giờ đã uống thuốc ngủ thiếp đi rồi. ”
Miệng vết thương bị rách 2 lần?
Ta choáng váng nhìn Thiên Chỉ đi theo tiễn đại phu, bước vào phòng của Hoa Nhung Châu. Chỉ thấy gian phòng quá đơn giản, ngoại trừ một bộ bàn ghế và bộ chén bát thì không còn gì nữa.
Ta bước đến bên giường hắn, thấy hắn đang nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, da mặt trắng bệch, ta biết, ngay cả khi đã ngủ hắn cũng không thấy dễ chịu.
Ta đưa tay vén chăn lên thì thấy hắn chỉ mặc một chiếc quần dài, lộ ra nửa thân trên, chiếc băng gạc quấn ngang hông nhưng thấy rất rõ ràng m.á.u rỉ ra từng giọt.
“Thế này là sao vậy?” Ta cau mày hỏi Thúy Trúc vừa đi đến.
Nha hoàn đó cuối cùng cũng ngừng khóc, nói: “Tiểu thư không biết sao?”
Ta cau mày, Ngân Hạnh đứng bên cạnh thấy bầu không khí không đúng, vội vàng nói: “Bẩm tiểu thư, hôm đó Hoa thị vệ rơi xuống vách đá nên bị thương. Hôm qua còn tiếp một chưởng của Tấn vương gia, mới khiến miệng vết thương lại rách ra.”
“Rơi xuống vách núi?” Hai mắt ta nheo lại, trong lòng chợt hiện lên một suy đoán.
MMC
Sau đó, Ngân Hạnh xác nhận suy đoán của ta: “Hôm đó Hoa thị vệ nhảy theo tiểu thư rơi xuống vách núi, đến tận sáng hôm sau mới cõng tiểu thư quay về. Hắn có một vết thương ở thắt lưng, có lẽ là do lúc ngã xuống không cẩn thận bị cành cây quẹt phải, hắn cũng không nói nhiều về vết thương. ”
Nhảy theo ta từ đỉnh núi xuống?
Trong đầu nhớ lại, hôm đó cả người hắn ướt nhẹp, còn có mùi m.á.u tanh khi hắn cõng ta trên lưng, ta luôn tò mò không hiểu sao hắn lại tìm được ta nhanh như vậy, nhưng ta chưa bao giờ hỏi.
Chẳng qua là do hắn mặc đồ đen, mà lúc lại là buổi đêm, ta cũng không thèm để ý mà để hắn cõng ta suốt quãng đường về.
Mấy ngày nay chuyện của Hoa Thâm như sét đánh giữ trời quang, ta ngây ngô không hỏi lại hắn, hóa ra hôm đó hắn thực sự nhảy theo ta. Bây giờ ta đã có thể hình dung mình trở về Hoa phủ bằng cách nào. Một người bị thương nặng còn phải kéo theo ta, thế mà vẫn kiên trì mang vết thương trên người đi theo ta khắp nơi mấy ngày nay.
Hắn từng nói rằng ta luôn thích mặc kệ hắn, ta luôn không chịu nhận, bây giờ xnàng ra là ta vô tâm thật.
Hoa Nhung Châu nhắm nghiền hai mắt, vừa uống thuốc nên chừng nửa giờ nữa sẽ không tỉnh. Ta đặt chăn trong tay xuống, sau đó dựa vào đầu giường, Ngân Hạnh thấy vậy vội kéo Thúy Trúc ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên ta ngắm đứa trẻ này nghiêm túc như vậy. Ta luôn coi Hoa Nhung Châu và Thiên Chỉ như anh nàng một nhà, vì vậy ta luôn bảo vệ chúng sau lưng, tự mình dốc lòng toan tính.
Nhưng lần này ta phát hiện, hóa ra cũng có người sẽ mạo hiểm vì ta, khi nhảy xuống vách núi, trong lòng chỉ có bảy phần kiên định, vậy lúc Hoa Nhung Châu nhảy theo ta, trong lòng hắn có mấy phần?
Ta không khỏi thở dài, thiếu niên vẫn còn cau mày lúc ngủ, đôi môi ửng hồng giờ đã trắng xanh.
Ngày hôm qua, hắn cắn răng tiếp một chưởng của Dạ Trọng Lan khiến vết thương rách đến hai lần, hẳn là vô cùng đau đớn, nhưng ta lại trách hắn tự ý hành động.
Yên lặng ngồi bên giường, tiếng thở nhè nhẹ của Hoa Nhung Châu vang lên bên tai.
Những gì đã xảy ra trong mấy ngày qua như từng thước phim hiện lên trong đầu, ta không thể để bản thân đắm chìm trong nó nữa. Vì bây giờ ta không còn có một mình, sự nhu nhược trốn tránh nhất thời của ta sẽ chỉ mang lại bất hạnh cho những người xung quanh.
Một lúc lâu sau ta mới đứng dậy chuẩn bị rời đi, đợi hắn tỉnh lại ta đến hỏi sau vậy. Nhưng lúc ta vừa đứng lên thì y phục của ta bị giữ lại.
Quay đầu nhìn lại, Hoa Nhung Châu vẫn đang ngủ mê, nhưng đai lưng của ta đang bị đôi tay lộ ra của hắn giữ chặt, chắc là do khi nãy ta đứng dậy đắp chăn cho hắn nên vô tình đai lưng rơi vào tay hắn, hắn mới vô thức nắm chặt.
Ta kéo đai lưng một cái, thấy hắn không hề nới lỏng, vì vậy ta ngồi lại, thử cạy lòng bàn tay của hắn ra, nhưng vẫn chẳng ích gì. Hai tay hắn càng siết chặt hơn, móng tay gần như muốn cắm vào da thịt, như thể bị người khác cướp đồ của mình.
Ta đành buông ra, từ bỏ ý định rời đi, cũng không thể tháo thắt lưng được để y phục không chỉnh tề ra ngoài được.
Ta tém lại góc chăn cho hắn, cứ như vậy ngồi xuống cho đến khi trời sáng.
Nửa đêm không chịu được, ta dựa vào bên giường thiếp đi một lát. Ta ngủ không sâu, nên khi Hoa Nhung Châu khẽ động ta lập tức choàng tỉnh.
Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Hoa Nhung Châu.
Hai mắt hắn còn vương chút choáng váng, có lẽ vẫn chưa kịp quen với ánh sáng.
Ta ngồi thẳng dậy, cười với hắn: “Ngươi tỉnh rồi sao? Vết thương còn đau không?”
Hoa Nhung Châu phải mất một lúc lâu mới phản ứng được, mạnh mẽ ngồi dậy, động tác vội vã làm ta giật mình.
Ta vẫn chưa kịp mở miệng, lưng đang căng đau thì bị động tác của hắn kéo ra – bởi vì đai lưng vẫn đang nằm trong tay hắn.
Gấp gáp chống tay vào đầu giường, tay trái theo phản xạ tì lên vai hắn mới không bị lực tác động bất ngờ đè cả người vào hắn. Nhưng khoảng cách giữa ta và hắn rất gần, gần đến mức ta có thể nghe thấy nhịp thở đều đều của hắn.
Thân thể vừa mới ngồi thẳng dậy của hắn cũng bị cử động của ta đè xuống, lúc này ta giống như một toà thành trì đổ vào người hắn, ngã nhào trên giường.
Hơi ấm bên tay trái truyền đến cũng ủ ấm lại vài phần cảm xúc nguội lạnh trong ta, ta mới nhớ ra hắn không mặc áo. Dù ta lớn hơn hắn nhiều tuổi, nhưng lúc này vẫn có chút bối rối, bởi vì cái tư thế này cũng lúng túng quá đi.
Cố gắng trấn tĩnh lại, ta ngồi thẳng dậy, giả bộ như không có gì bỏ tay ra, sau đó giật lại đai lưng của mình, nói: “Hiện tại có thể buông ra được chưa? Vừa rồi chưa kịp nói gì đã bị ngươi giật rồi.”
Mặc kệ những chuyện khác, cứ phải phủi trách nhiệm trước đã rồi tính tiếp, nếu không tình huống vừa rồi rất giống như ta đang đùa giỡn hắn.
Giọng Hoa Nhung Châu lần này đã tỉnh táo hoàn toàn, hắn làm như bị rắn độc cắn vội vàng buông tay ra, thoắt cái đã xoay người xuống giường, cúi đầu nói với ta: “Thuộc hạ tội đáng muôn chết, xin tiểu thư trách phạt.”
Ta nhớ hắn vẫn đang bị thương, muốn đưa tay dìu hắn dậy, tự dưng nhớ ra hắn đang không mặc áo, vươn tay ra cũng chẳng biết đỡ đoạn nào, may mà hắn không ngẩng đầu. Ta thu cánh tay mới giơ ra một nửa về, đứng dậy nói: “Trên người ngươi có vết thương nặng, không cần để ý những thứ này, tranh thủ thời gian về giường nghỉ ngơi đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nói ra rồi lại cảm thấy có chút không hợp lý, Hoa Nhung Châu vẫn cúi đầu không cử động, thân thể cứng nhắc như một người máy.
Ta sửa sang lại đai lưng xong mới nói tiếp: “Trước mắt ngươi mặc y phục vào đi đã, chốc nữa ta sẽ quay lại thăm ngươi.”
Không biết có phải tim ta cứ làm loạn hay không, luôn cảm giác lời nói của mình ngày càng không thíc hợp, ta xấu hổ tăng tốc rời đi.
Về đến phòng chỉ muốn leo lên giường ngủ một giấc thật đã, Thiên Chỉ vừa dọn giường chiếu cho ta vừa quay đầu cắn môi nhìn, nói: “Tiểu thư, hôm qua người ở một đêm trong phòng Hoa thị vệ mới về phòng, tin này mà truyền ra ngoài chỉ sợ làm mất thân phận…..”
Tay ta đang thay y phục đột nhiên dừng lại, có chút tức cười nói: “Hoa Nhung Châu vì ta nên mới bị thương nặng, ta ở trong phòng hắn bê nước bưng trà cũng là điều nên làm. Các ngươi đối với ta mà nói, đều không phải hạ nhân, cho nên sau này đừng có nói mấy lời như vậy nữa.”
Thiên Chỉ nhìn ta, trong ánh mắt không giấu nổi xúc động, ta bỗng nhiên cảm thấy buồn cười, xoay người tiếp tục lên giường chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng vừa nằm một lúc đã nghe thấy bên ngoài hình như có tiếng nha hoàn đang tranh cãi, ta ngồi dậy nói: “Thiên Chỉ, ra ngoài xem sao?”
Thiên Chỉ cùng tiến vào với Thúy Trúc, Thúy Trúc quỳ xuống dập đầu với ta: “Tiểu thư, hôm qua Hoa thị vệ bị thương nặng đến ngất xỉu, nể tình hắn… vẫn luôn trung thành tận tụy, người đừng phạt hắn.”
Ta phạt Hoa Nhung Châu?
Ta đứng dậy mặc y phục, sau đó luồn qua mấy nha hoàn bước ra ngoài, thấy Hoa Nhung Châu quỳ thẳng tắp trong viện.
Ta sải bước đi tới, mở miệng: “Ngươi làm gì vậy? Mau đi về nghỉ ngơi đi.”
Ta đưa tay dìu hắn dậy, nhưng hắn không đứng lên, thanh âm mang theo vài phần run rẩy: “Thuộc hạ… mạo phạm tiểu thư, xin tiểu thư trách phạt.”
Trong lòng ta thở dài, đứa nhỏ này sao lại thật thà đến thế?
“Vậy ta ra lệnh cho ngươi đứng dậy.” Thấy kéo cũng không động, ta quyết định đứng dậy nói.
Hoa Nhung Châu kinh ngạc ngước nhìn ta, thấy ta cương quyết, hắn chần chừ một chút mới đứng lên.
“Đi theo ta.” Ta quay người quay về phòng, hắn cũng đi theo sau.
Về đến phòng, ta cho nha hoàn ra ngoài hết, sau đó mới nói: “Hôm đó ngươi ở sơn cốc tìm thấy ta nhanh như vậy, ngươi nhảy xuống theo ta đúng không?”
“Vâng.” Hoa Nhung Châu cúi đầu trả lời.
“Vậy vết thương bên hông ngươi là do bị cành cây quẹt phải sao?”
“Không phải.”
Ta nghi hoặc nhìn Hoa Nhung Châu, hắn đón lấy ánh mắt của ta: “Lúc thuộc hạ từ dưới sông lên bờ, phát hiện tung tích một kẻ áo đen, ta tưởng tên áo đen nhảy xuống theo ta nên xuất thủ với hắn, trong lúc chiến đấu bị hắn đả thương.”
Kẻ áo đen?
Trong đầu lóe lên một suy nghĩ, ta gấp gáp hỏi: “Ngươi thấy dung mạo hắn như nào?”
“Không nhìn thấy, hắn đeo mặt nạ.”
Nghe được câu trả lời của Hoa Nhung Châu, ta cũng không quá thất vọng, đây đã là thu hoạch tốt lắm rồi.
“Vậy sau đó thì sao?”
“Hình như tên áo đen kia không muốn đánh nhau với ta, nên đánh được mấy chiêu hắn thừa dịp ta bị thương vội vàng tẩu thoát. Ta cũng làm cánh tay hắn bị thương, sau đó ta… lo lắng cho an nguy của tiểu thư nên cũng không đuổi theo.”
“Đả thương cánh tay?” Ta gõ nhẹ lên mặt bàn, trong đầu đầy trăn trở.
Chú ý đến Hoa Nhung Châu vẫn còn bên cạnh, lúc này ta mới tạm thời ngưng suy nghĩ: “Rơi xuống núi, bị thương, những chuyện này sao không nói cho ta?”
“Bởi vì tiểu thư chưa từng hỏi.” Hoa Nhung Châu nhìn ta, ánh mắt trong veo không chút oán trách.
Lòng ta thấy buồn, mấy ngày nay ta đều khép kín cửa, không hỏi chuyện khác, chẳng trách hắn chưa từng nói với ta. Hắn cảm thấy nếu chủ động nói với ta giống như kể công nên mới tự mình làm nhiều việc như vậy mà không hề đề cập tới.
“Về sau chuyện gì cũng phải nói với ta, rõ chưa?” ta ra lệnh.
Hoa Nhung Châu gật đầu một cái.
Ta cảm thấy mình hơi nặng lời, lại mở miệng bổ sung: “Ta luôn luôn bộn bề chuyện của bản thân, không có cách nào để ý việc khác. Ta biết bình thường ngươi nói tương đối ít, nhưng ngươi vì ta làm nhiều chuyện như vậy, phải học được cách chủ động nói, bằng không người khác sao biết được? Ta chưa từng xem ngươi là hạ nhân, vậy nên ngươi có thể thoải mái nói ra, ta cũng sẽ không cảm thấy ngươi đang kể công.”
“Biết rồi ạ.” Hoa Nhung Châu mở miệng, ánh mắt nặng nề nhìn ta.
“Còn vết thương kia phải tĩnh dưỡng cho cẩn thận, không cần phải chịu một chưởng của cái tên Dạ Trọng Lan không có việc gì làm thì đi gây sự kia đâu, trước khi bảo vệ ta phải tự biết cách bảo vệ mình trước, biết chưa? Còn nữa, ta cũng không cần…..”
“Trước kia tiểu thư cũng đã từng nói với ta câu này.” Hoa Nhung Châu cắt ngang lời ta. Hắn cười xán lạn, đôi mắt phát sáng tựa như dải ngân hà, thế nhưng ta vẫn suy nghĩ hồi lâu.
“Bất luận tiểu thư cần hay không, ta luôn coi tiểu thư là người quan trọng nhất, ta có ra sao cũng không quan trọng, nhưng tuyệt đối không để tiểu thư phải chịu nửa điểm oan ức.”
Thiếu niên ấy thổ lộ một cách trắng trợn, khiến ta không khỏi đỏ mặt, lúc này mới mở miệng cười: “Đứa bé ngốc này… Tranh thủ về phòng nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay trong nội viện không cần ngươi đến canh, ngươi dưỡng thương cho thật tốt, có gì cần hỏi đi tìm Thiên Chỉ là được.”
Trông thấy Hoa Nhung Châu rõ ràng có chút mất mát, ta vội đuổi hắn đi.
Chẳng lẽ đứa trẻ này thích ta thật hay sao? Vẫn luôn trung thành với mình ta mà thôi? Nhớ tới trong sơn cốc không biết có phải ta nghe nhầm câu “Ừm” kia không, ta không khỏi cuống lên trong chốc lát.
Nhưng hiện tại ta đang làm sao vậy? Đầu tiên là Dạ Trọng Hữu, sau đó là Hoa Nhung Châu, chẳng lẽ kịch bản lại biến ta thành nữ chính?
Đáng tiếc hai người kia….
Một người hậu cung ba nghìn giai lệ, một người quá nhỏ tuổi, theo lẽ đó, số đào hoa của ta cũng không tốt đến vậy.
Lắc đầu xua đi những tạp niệm này, ta bắt đầu hồi tưởng lại câu trả lời của Hoa Nhung Châu – Đáy sơn cốc, hắc y nhân…
Nhắm mắt lại tính đủ mọi khả năng, cuối cùng ta đứng dậy bước ra ngoài, không thấy buồn ngủ chút nào.
Trong phòng Hoa Tướng, ta yên lặng ngồi trên ghế, loay hoay nghịch ngón tay.
Một lát sau thân ảnh Hoa Tướng từ ngoài đi vào. Ông bưng một ấm trà, đầu đầy tóc trắng, lúc này ông ấy không còn chút uy nghiêm nào nữa, thay vào đó là người phụ thân già hiền hoà nồng ấm.
“Đây là thứ Thâm Nhi lúc còn sống tặng cho ta, nó biết ta có thú vui thưởng trà, tốn không ít ngân lượng mua cho ta mấy lượng lá trà. Ta đã răn dạy nó rất nhiều lần, nhưng nó vẫn nhắm mắt làm ngơ, thỉnh thoảng vẫn cho người đưa tới, con nếm thử xem thấy thế nào?” Hoa Tướng tự mình rót cho ta một chén trà đưa tới.
Đưa tay đón lấy, tay run run đỡ lấy chén trà, ta đặt nó xuống bàn mới miễn cưỡng duy trì được sự bình tĩnh của mình.
“Mấy ngày nay mẫu thân thế sao rồi ạ?” Ta cúi đầu đầu hỏi.
Hoa Tướng uống một hớp trà mới nói: “Cảm xúc đã ổn định nhiều rồi, lúc nào con rảnh thì hãy đến thăm bà ấy, nói gì đi nữa bây giờ con là nữ nhi duy nhất của bà ấy, bà ấy bình tĩnh rồi sẽ không làm loạn nữa.”