Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lập tức chuẩn bị một đội binh mã xuất phát đến chân núi Đông Thành – đó là nơi duy nhất trong kinh thành có thể đi ra mà không bị kiểm tra, cũng là hướng thị vệ nói tên áo đen đã đi qua.

Không ngoài dự đoán, sau khi đợi tầm nửa canh giờ, chúng ta thấy vài bóng người đi qua, tất cả đều che đi dung mạo, ta quyết định thật nhanh, hô lớn: “Xông lên.”

Mấy tên kia dường như không nghĩ tới có người mai phục ở đây, thế là vội vàng vung loạn xạ tay chân. Hơn nữa thị vệ Hoa phủ ta mang theo ít nhất phải có một trăm người, bốn tên kia không chống trả nổi, dần dần ngã xuống.

Một tên áo đen trong đó rốt cục nhịn không nổi quát ta: “Hay cho Hoa Khiết nhà ngươi, quả nhiên ngươi muốn lấy mạng của ta sao?”

Ta nhắm mắt làm ngơ, mỉm cười với người qua đường, nói: “Người hầu trong phủ nhà ta bỏ trốn, ta đang bắt chúng lại.”

Người đi đường dù bán tín bán nghi nhưng ngại nhúng tay vào, trên thân bốn tên áo đen dần xuất hiện vết thương lớn nhỏ, người áo đen vừa rồi lại nói: “Hoa Khiết, đuổi g.i.ế.c hoàng tử nước khác, tội danh này ngươi gánh nổi không?”

“Hoàng tử?” Ta ngoáy lại tai, giả ngu: “Hoàng tử nào?”

Tên áo đen kia không nhịn được nữa, quát ầm lên: “Ta là Ngũ Sóc Mạc.”

Ta cười lạnh, nhếch mép nói: “Nô tài to gan, nhóm sứ thần đã rời khỏi kinh thành từ lâu rồi, dám giả mạo hoàng tử nước khác, đánh thật mạnh cho ta.”

Võ công Ngũ Sóc Mạc cao cường thì sao? Bọn hắn chỉ có bốn người, địch thế quái nào nổi trăm người bọn ta?

Có trách thì trách hắn quá bất cẩn, cứ nghĩ không có ai phát hiện ra tung tích của hắn, cho nên mới buông lỏng cảnh giác như vậy. Huống chi trong kinh thành hắn cũng không dám mạnh dạn kêu cứu, nếu thân phận của hắn bị bại lộ, không chừng vấn đề ngoại giao sẽ càng căng thẳng. Ta dám tùy tiện bắt người, hắn cũng không dám kêu cứu,nên hắn mới không làm gì được phải chịu trận.

MMC

Tên đội trưởng có chút lo lắng, tới gần ta nói: “Tiểu thư, chỗ này càng lúc càng ồn, e rằng không hay, nếu kinh động đến kinh thành…”

Ta không chút hoang mang trả lời: “Ta đang muốn làm lớn chuyện đấy thì sao? Mà chưa đủ lớn đến mức ấy đâu. Ngày mai đi truyền ra ngoài một chút, tốt nhất là để toàn thiên hạ biết chuyện Hoa phủ bắt bốn tên nô bộc có ý định đào tẩu ở chân núi.”

Đội trưởng chần chừ một lúc, nhưng không dám nhiều lời.

Khi thấy bốn tên kia chỉ còn nửa cái mạng, ta mới mở miệng hô dừng, sai người trói bọn hắn lại.

Ta tới gần hơn: “Nếu bây giờ ngươi khoanh tay chịu trói, ta sẽ dừng lại, chúng ta sẽ dễ thương lượng hơn, không cần phải… không c.h.ế.t không theo.”

Ba hắc y nhân đồng loạt nhìn tên ở giữa vẫn một mực im lặng, người kia do dự thật lâu mới vứt bội kiếm trong tay, thị vệ cùng nhau tiến lên trói bọn hắn lại, bắt người ngay trước mặt ta.

Ta giơ tay giật mặt nạ của hắn, khuôn mặt Ngũ Sóc Mạc lộ ra ngoài. Hắn đay nghiến nhìn ta.

Ta khẽ cười, nói: “Đã lâu không gặp, Đại hoàng tử.”

Ngày hôm sau, đúng như ta dự định, khắp kinh thành đã lan truyền tin Hoa phủ bắt nô bộc đào tẩu. Dạ Trọng Hữu lập tức phái người tới hỏi, ta nói qua loa vài câu, hắn cũng không hỏi thêm nữa.

Bên trong kho chứa củi, ta ngồi trên ghế, Ngũ Sóc Mạc bị trói nằm trên đất, nhìn y như con sâu róm đang vặn vẹo.

“Hoa Khiết, ta thật sự đã đánh giá thấp tính tàn nhẫn của ngươi.” Ngũ Sóc Mạc trừng mắt nhìn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Tàn nhẫn?” Ta nhướng mày nhìn hắn: “Ngươi được phép đồ sát trong yến hội, lại không cho người khác quyền phản kháng sao?”

Ngũ Sóc Mạc biến sắc, mở miệng: “Sao ngươi biết?”

Ta không nói gì, đi đến bên cạnh hắn, xoay vòng tay thành một cây d.a.o nhỏ rạch một đường vào tay áo hắn. Một vết thương do kiếm cắt đập vào mắt, rõ ràng không phải là mới bị thương.

“Người dưới sơn cốc quả nhiên là ngươi.” Ta xoay xoay con dao.

Ngũ Sóc Mạc nhìn ta chằm chằm: “Ta đang hỏi ngươi, sao ngươi lại biết?”

“Sao ta biết ư? Phải nói là Mộ Dao bán đứng ngươi mới đúng?” Ta nghiêng đầu nhìn hắn.

Mặt Ngũ Sóc Mạc biến sắc, nhưng ánh mắt rất nhanh khôi phục như lúc đầu: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”

Ta thở hắt ra: “Đại hoàng tử thâm tình đúng là khiến người ta cảm động, nhưng không biết Mộ Dao có cảm động hay không? Ngươi bảo ta nên tặng nàng quà gì để nàng ta có thể lập tức nhận ra ngươi đây nhỉ? Ngón tay? Đôi tai? Hay là mắt nhé?”

Ta vừa nói vừa xoay dao, ánh mắt quét tới quét lui trên người hắn.

Ngũ Sóc Mạc bị ta chọc tức, hai mắt đỏ bừng: “Đứa độc phụ nhà ngươi!”

Ta ngồi xuống trước mặt hắn: “Ta thấy đầu lưỡi tốt nhất đó, dù sao cái miệng này của ngươi cũng không mọc được ngà voi”

Ngũ Sóc Mạc lùi lại, né tay ta đang vươn ra bắt lấy mặt hắn, quát: “Ngươi có gì thì cứ nhắm vào ta đây này!”

Ta cau mày, giả bộ không hiểu: “Không phải ta đang nhắm vào ngươi sao? Người ta muốn cắt lưỡi là ngươi, muốn chặt ngón tay là ngươi, muốn móc mắt ra cũng là ngươi.”

Ta đọc trong truyện, thấy bảo Hoa Khiết từ lúc trốn được khỏi lầu xanh liền bị hắc hóa, ta thấy dáng vê của mình lúc này cũng chẳng khác là bao.

Ngũ Sóc Mạc nhắm mắt lại, dường như vẫn còn chút nhẫn nại, lúc lâu sau mới mở mắt nhìn ta: “Hoa Khiết, không phải ngươi nói ta khoanh tay chịu trói sẽ dễ thương lượng hơn sao?”

Ta thu d.a.o lại, đồng thời thu luôn cả vẻ mặt tươi cười: “Ngươi cho ta cơ hội dễ nói chuyện sao?”

“Kẻ hành thích ngươi trên yến tiệc… không phải người của ta.” Ngũ Sóc Mạc không đợi ta hỏi đã nói.

“Vậy là ai?”

“Ta không biết.”

Ta khẽ cười một tiếng: “Nhưng người của ngươi lẫn trong đó?”

Ngũ Sóc Mạc cúi đầu nói: “Đúng.”

“Vậy nguyên nhân ngươi hành thích là gì?” Ta nheo mắt nói.