Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Liên tiếp mấy chục ngày sau Hoa Nhung Châu đều không ăn uống gì mà chỉ tìm cách rời đi. Vì sợ hắn c.h.ế.t trong tay mình, Ngũ Sóc Mạc đành phải rót cho hắn chút thuốc bổ, sau đó tiện thể thả một chút mê hồn tán khiến hắn thiếp đi, bấy giờ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Đúng là một cuộc mua bán lỗ vốn, tốn nhiều tiền như vậy mới mua được thang dược liệu quý giá này.
Thấy Hoa Nhung Châu hôn mê tay vẫn nắm thành quyền, mày cau chặt, Ngũ Sóc Mạc không khỏi xoa cằm cảm khái. Tên này trông tuổi cũng không quá lớn, nhưng cũng xnàng như cứng đầu. Nếu làm mật thám chắc chắn sẽ là nhân tài, dù bị bắt cũng có thể chịu được tra tấn.
Cứ vậy qua mấy ngày, thủ hạ của Ngũ Sóc Mạc hớt hải chạy tới, ghé sát tai hắn nói gì đó, Ngũ Sóc Mạc ánh lên vẻ nghi ngờ, hỏi lại mấy lần nhưng vẫn là tin tức đó.
Hắn trầm mặc hồi lâu, ngay cả thủ hạ của hắn cũng không nhịn được phải lên tiếng lại lần nữa, hắn nói: “Đáng tiếc… nếu nàng dùng cái ân tình này để đổi lấy mạng của nàng, ta cũng chưa hẳn sẽ khước từ, không ngờ lại dùng cái ân tình quý giá như vậy cho… thằng nhãi con trong phòng kia, đến cuối cùng nàng vẫn phải gánh vác quá nhiều….”
Ngũ Sóc Mạc đứng dậy bước ra ngoài, lúc đi tới cửa nói: “Chúng ta thu dọn đồ đạc rời đi thôi, người trong phòng kia… không cần quản nữa. Chuyện ban đầu ta đáp ứng nàng, nàng c.h.ế.t rồi thì coi như xong.”
Hoa Nhung Châu tỉnh lại sau trận mê man, thấy bên cạnh không một bóng người, hắn thử vận khí, thấy công dụng của thuốc đã hết.
Đợi không nổi xông thẳng ra phòng, nhưng kì lạ, lần này không có ai cản hắn lại.
Nén bất an trong lòng, hắn cũng không lo nổi chuyện gì, tìm được một con ngựa lập tức xoay người lao về kinh thành.
Lộ trình tám ngày bị Hoa Nhung Châu thu gọn lại chỉ còn sáu ngày.
Tiến vào kinh thành đã là hoàng hôn, hắn chạy thẳng về hướng Hoa phủ, nhưng lại thấy cảnh khắp phủ đều là vải tang trắng.
Suốt dọc đường hắn chưa từng nghỉ ngơi, bởi vậy căn bản không có thời gian quan tâm tin tức khác, cũng chưa từng nghe qua bất cứ tin tức gì.
Chắc là Hoa Tướng c.h.ế.t chăng? Chắc chắn là ông ấy, nói gì đi nữa thì nhiều tội danh như vậy, ông ấy không thể sống nổi.
Hoa Nhung Châu luôn tự nhủ mình là vậy, nhưng tay không ngừng run rẩy, hắn chưa từng sợ hãi như thế. Năm hắn mười tuổi bị bán vào hang sói, hay lúc g.i.ế.c người đào tẩu hắn cũng không thấy sợ thế này.
Không ai hầu bên người Hoa Khiết, từ trước đến nay nàng chỉ biết giấu nỗi buồn trong lòng. Không được, phải mau chóng đi tìm nàng.
Tại cổng Hoa phủ, hắn bị người cản lại, người thị vệ cản hắn là người của hoàng gia, ngữ khí cứng nhắc: “Thái hậu có lệnh, Hoa phủ bị niêm phong, không có lệnh không được bước vào.”
“Hoa Khiết đâu?” Hoa Nhung Châu cuối cùng cũng mở miệng.
Tên thị vệ kia nhìn hắn một lúc mới nói: “Hoa… tiểu thư chuộc tội thay cha, hôm trước đã tự sát trong hoàng cung.”
Giọng điệu không còn cứng nhắc như trước nữa, ngữ khí cũng mang vài phần kính trọng.
Hoa Nhung Châu cảm thấy hai tai như ù đi, trong đầu chỉ còn quanh quần hai chữ ‘tự sát’.
Hắn không tin, nàng nói muốn mình đợi nàng, sao lại có thể tự sát như vậy.
Nỗi trong lòng trào lên như muốn đốt cháy cổ họng hắn, đến tận bây giờ hắn vẫn chưa từng hối hận, vì cớ gì mà lúc trước lại muốn phế tay phải của mình để hù dọa nàng?
Nếu lúc trước nàng đuổi mình đi mình cứ giả vờ đi, sau đó âm thầm dõi theo nàng không được sao? Như vậy có lẽ còn có thể cứu nàng, nàng sẽ không phải một mình đi đối mặt với nhiều người như vậy.
Vì điều gì mà lòng tham của mình lớn đến vậy, tham lam đến mức không muốn rời khỏi nàng dù chỉ một khắc, tham lam đến mức nhất định phải quang minh chính đại đứng bên cạnh làm người của nàng, mới khiến nàng phải đi tìm người ngăn cản mình lại.
Hoa Nhung Châu bất động hồi lâu, thị vệ vẫn đang cảnh giác thấy hắn không nói năng gì mà quay người rời đi, đi về phía hoàng cung.
MMC
– – – – –
Ở trấn nhỏ mới qua một tháng, Hoa Khiết đã hòa nhập triệt để vào không khí nơi này, không có việc gì còn học được một ít tay nghề.
Ví dụ như nàng bây giờ đang cầm kim khâu ngồi với một đống phu nhân học thêu thùa, nghe các nàng nói chuyện phiếm.
“Mấy ngày trước chồng ta trở về sau khi buôn bán kể cho ta một tin lớn ở kinh thành.” Một phu nhân mặt tròn mở miệng, mặt mũi tràn đầy vẻ thần bí.
“Chuyện gì?” Lúc này có người tiếp lời.
Phu nhân mặt tròn trả lời: “Nghe nói nữ nhi phủ Tể tướng trong kinh thành đã tự sát tại hoàng cung.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Hả? Nữ nhi phủ Tể tướng? Hoa tiểu thư vạch trần tội trạng của phụ thân nàng ta?” Có người kinh ngạc há to miệng.
“Đúng vậy, chồng ta nói đến tên nàng còn mang đầy vẻ kính nể. Đầu tiên không chút lưu tình mà cáo tội, sau đó oanh oanh liệt liệt tự sát, thay cha nhận tội. Ngay cả Thái hậu nương nương cũng cảm động vì lòng hiếu thảo, hạ chỉ miễn tội c.h.ế.t cho Hoa thị, chỉ tước hết công danh nhốt trong kinh thành.”
“Ta cũng nghe nói, nghe nói Hoàng thượng trong kinh thành nghe được tin nàng tự sát, giày chưa kịp đi đã vội chạy ra noài.” Một cô nương khác nói theo, trong ánh mắt tràn đầy hâm mộ.
“Ngươi xnàng lời ngươi nói kìa, ngươi không được thấy tận mắt, lại chỉ thích nghe tin linh tinh bên lề. Đừng quên Hoa tiểu thư trước kia là Hoàng tẩu của Hoàng thượng.” Người phu nhân mặt tròn mở miệng đầu tiên kia hờ hững nói.
Phụ nhân bị phản bác cũng không phục: “Chẳng phải ngươi cũng chưa từng thấy qua sao? Làm sao biết lời ta nói không phải sự thật? Ta thấy giữa Hoàng thượng và Hoa tiểu thư…. nhất định có tư tình….”
Đầu ngón tay truyền đến cơn đau nhói, giọt m.á.u to bằng hạt đậu rỉ ra, rơi xuống tấm vải thêu mới được một nửa.
Hoa Khiết đưa tay xoa xoa, vệt m.á.u kia loang càng lúc càng rộng.
“Thêu thùa cần phải từ tốn, ngươi không được nóng vội, ngón tay không sao chứ?” Cô nương ngồi cạnh Hoa Khiết thấy vậy mở miệng an ủi.
Mọi người cũng dừng lại đề tài vừa rồi, chỉ là phu nhân mặt tròn kia đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nói: “Nhắc mới nhớ, Khiết Khiết, tên của ngươi trùng với tên của nữ nhi phủ Tể tướng đấy.”
Hoa Khiết hé miệng cười, không còn chút tự tại nào: “Người cùng tên trong thiên hạ này nhiều vô kể, ta không dám đứng cùng hàng với vị quý nhân ở hoàng thành kia.”
Rải rác vài câu chuyện thì đổi chủ đề, nói dân nơi đây chất phác đúng là không sai chút nào.
Ngồi giữa các phụ nhân, Hoa Khiết vẫn cố giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng tâm tư bay đi không chút dấu vết.
Nghe người khác nói chuyện của mình, cảm giác giống như đã trôi qua nhiều năm, chỗ này không biết là tiểu trấn nơi nào, tin tức truyền đến cũng chậm hơn nửa tháng. Có điều xnàng ra Thái hậu cũng giữ lời, thật sự bảo vệ tính mạng trên dưới Hoa phủ.
Có một số việc, cho dù giả vờ quên, nhưng vẫn sẽ có người nhắc nhở. Giữa nàng và Dạ Trọng Hữu…. hai chữ tư tình đơn giản kia cũng không thể nói rõ.
Dạ Trọng Hữu từng hỏi, vì sao nàng chỉ không thích mình hắn. Hoa Khiết không trả lời, bởi vì nói không nên lời, làm sao có thể.. không thích đây?
Chẳng qua là tâm ý đã định, không nghĩ đến chuyện để lại cho đôi bên lối thoát, nên mới không đề cập đến chuyện này mà thôi.
Từ khi Dạ Trọng Hữu đỡ bát canh giải rượu thay nàng, nàng đã không có cách nào làm một người tỉnh táo qua đường nữa. Ánh nhìn giữa phố, đối mặt ở Trích Tinh lâu, gặp gỡ nơi mộ địa…. từng việc xảy ra, bảo nàng phải thờ ơ thế nào.
Nực cười hơn chính là, một người hiện đại là nàng – Hoa Khiết, vậy mà lại… cân nhắc có nên vào cung hay không. Có điều nàng từ trước đến nay vẫn luôn lí trí, luôn phải cân nhắc thiệt hơn rồi mới lựa chọn. Cho nên mới khiến tình cảm và lí trí vẫn luôn đấu tranh không dứt, cất giấu tâm tư không dám nói ra, sợ một nước đi sai khiến mình thua cả ván cờ.
Bởi vì nàng cảm thấy nếu như mình định nhập cung, Hoa phủ sẽ không thể trở mình. Biết bao nhiêu lần nàng muốn tiêu hủy những đơn kiện là chứng cứ phạm tội kia đi, thế nhưng cuối cùng nàng không đánh lại nổi hai chữ “công đạo” trong lòng, mới cho Dạ Trọng Hữu có cơ hội uy hiếp.
Dạ Trọng Hữu một mực giấu diếm chuyện của Thích quý phi, nàng có thể không truy cứu. Ai cũng vì bản thân mình mà thôi, lập trường khác biệt, nàng cũng không được tính là vô tư tuyệt đối. Thế nhưng chứng cứ nàng cầm trong tay đều có thể trở thành cơ hội để Dạ Trọng Hữu bức nàng, chuyện này đã hung hăng tát nàng một bạt tai, để nàng nhìn rõ giữa mình và hắn có tầng ngăn cách lớn thế nào.
Nàng cũng có thể lý giải được kế hoạch làm đế vương của Dạ Trọng Hữu, mưu lược quyền thống trị vĩ đại. Nàng chỉ có thể buồn rầu, biết mình như vậy sẽ sống cô độc hết quãng đời còn lại, vì nàng không thể tranh Hoàng đế với cả thiên hạ. Bởi vì nàng biết bản thân không thắng nổi, mà Dạ Trọng Hữu vĩnh viễn không thể vì nàng mà vứt bỏ vị trí ấy.
Cho nên nàng nhanh chóng lạnh lùng chấn chỉnh lại tâm tư của mình, quyết không để mình có thời gian rảnh nào nhớ về người kia.
Ngoài hoàng cung, Hoa Nhung Châu vẫn còn chút lý trí, không xông vào mà lẻn vào khi trời đã tối. Hắn theo Hoa Khiết vào cung mấy lần nên đã sớm nhớ kĩ bố cục của hoàng cung này.
Hắn không tin Hoa Khiết đã chết, nhất định là bị người kia giấu trong cung. Chỉ cần nhìn thấy nàng một chút thôi cũng được, chỉ cần có thể trông thấy nàng bình an vô sự, sau này cho dù vĩnh viễn không thể ở cạnh nàng, hắn cũng chấp nhận.
Chỉ cần nàng còn sống, hắn không dám tham lam bất kì điều gì nữa.
Nấp trong bóng tối, tiện tay túm một tên tiểu thái dám, kề d.a.o vào cổ hắn, hỏi: “Hoa Khiết ở cung nào?”
Tiểu thái giám nước mắt lưng tròng chỉ về một hướng, gánh nặng trong lòng Hoa Nhung Châu lập tức buông xuống, giơ tay đánh bất tỉnh tiểu thái giám rồi ném vào trong bụi cỏ, một mình đi đến hướng kia tìm kiếm.
Nhưng đi tới góc tây nam, chỉ thấy một cung điện… đã bị thiêu hủy.
Khắp nơi là những đoạn gỗ mục cháy đen, sức sống trong người trong nháy mắt bị rút cạn, hắn run rẩy cất bước muốn đi tới chỗ đống gỗ kia, nhưng chợt một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
“Người nào?”
Hoa Nhung Châu quay đầu, thấy một người đứng khuất trong đêm tối, bóng hình đơn độc đến mức rất khó nhìn ra, có vẻ như đã đứng đó từ rất lâu rồi.
Hoa Nhung Châu đã bị những chuyện xảy đến liên tiếp tra tấn đến không còn chút tâm trí nào, ý nghĩ Hoa Khiết thật sự đã c.h.ế.t quả thực như muốn xâu xé con người hắn.