Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đầu đều là những lời trước khi đi Hoa Khiết nói “nơi chúng ta sinh sống”. Đúng lúc này có một người rút bội kiếm, từ chỗ bóng tối nơi Dạ Trọng Hữu đang đứng lao tới.

Còn chưa đến gần người đã hiện ra một thân ảnh, Hoa Nhung Châu nhìn kĩ, là người lúc trước từng đánh hắn ở tửu lâu.

Hóa ra hắn là người của Hoàng đế, thù cũ hận mới tính ở một lần cho xong thôi. Hoa Nhung Châu rút kiếm nghênh đón.

Thực lực hai người cách xa nhau, cộng thêm những ngày qua Hoa Nhung Châu không ăn uống gì, sau hai mươi chiêu Hoa Nhung Châu đã bị người kia đánh một chưởng ngã nhào xuống đất. Đang lúc người kia chuẩn bị chốt hạ chiêu cuối, lại nghe thấythanh âm của Dạ Trọng Hữu vang lên: “Trần Uyên, giữ lại cho hắn một mạng, ném hắn ra khỏi cung.”

Trần Uyên nghe xong lập tức thu lại thế, túm lấy Hoa Nhung Châu.

Tuy khó nhịn được cơn đau đớn toàn thân, Hoa Nhung Châu vẫn mở miệng: “Nàng đâu? Ngươi giấu nàng ở chỗ nào?”

Dạ Trọng Hữu ngồi trong bóng tối, không cử động: “Nàng c.h.ế.t rồi.”

“Không thể nào!” Thanh âm Hoa Nhung Châu run lên. Một tay hắn chống xuống đất, muốn đứng thẳng dậy.

Không thấy được vẻ mặt của Dạ Trọng Hữu, chỉ nghe thấy giọng nói hắn: “Vì sao không thể?”

Hoa Nhung Châu vẫn không nói, cố chấp đứng dậy.

“Trẫm tuy là Hoàng đế, nhưng trong thiên hạ này, vẫn có chuyện làm không nổi và người không bảo vệ được.”

“Bảo vệ không được, vì sao còn muốn ép nàng ở lại trong cung?”

Một tiếng rên rỉ vang lên, Hoa Nhung Châu như mũi tên chạy thẳng về phía Dạ Trọng Hữu.

Trần Uyên vừa rồi thấy hắn thoi thóp thì mất cảnh giác, lần này đúng là không kịp cản.

Có điều Hoa Nhung Châu vẫn không thể nào động vào người Dạ Trọng Hữu, vì lần này là Lâm Giang ra tay.

Nhổ ra một ngụm m.á.u tươi, Hoa Nhung Châu ngửa mặt nằm xuống, trong lòng bây giờ lại thấy được giải thoát.

Là hắn sai rồi, cực kì sai rồi. Lúc nàng đơn độc ở cung điện này, tứ phía đều là người, sẽ có bao nhiêu bất lực đây?

Thế mà bản thân cứ mãi cố chấp, mới khiến cho nàng không còn tin tưởng hắn, thà dùng thủ đoạn cũng muốn để hắn rời đi, sau đó nàng tự dũng cảm chiến đấu.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân, mặt đất xung quanh phảng phất có chút rung chuyển. Tiếp đó là khuôn mặt của Dạ Trọng Hữu đập vào mắt, con ngươi của Hoa Nhung Châu không khỏi co lại.

Khhuôn mặt thon gầy của Dạ Trọng Hữu mang cảm xúc lạnh tanh: “Thật không biết nàng…. coi trọng ngươi ở điểm nào nhất, ngươi muốn g.i.ế.c trẫm, vậy sẽ cho ngươi một cơ hội. Về sau mỗi tháng đầu năm trẫm sẽ để lại một con đường cho ngươi, tại cung này. Đến lúc đó, nếu ngươi có thể đánh bại người bên cạnh trẫm, lúc ấy hãy nói tới…. chuyện của nàng.”

Nói xong, Dạ Trọng Hữu cất bước rời đi, mắt Hoa Nhung Châu sáng lên, cố gắng vùng vẫy hồi lâu nhưng đành bất lực, chỉ có thể mặc Trần Uyên vứt hắn vào một y quán.

Ở trong trấn nhỏ, sang đến tháng thứ ba đột nhiên có người gõ cửa nhà Hoa Khiết, nàng mở ra xnàng, là một phu nhân mặt tròn xa lạ, xnàng chừng hơn ba mươi tuổi, nhìn nàng thân thiết khác thường.

Phu nhân kia mang theo chút đồ ăn, mở miệng: “Ta ở nhà bên mới chuyển tới, mới đến nên có rất nhiều chuyện sau này còn phải phiền cô chiếu cố nhiều hơn, chút đồ ăn này là tâm ý của ta, cô có thể gọi ta là Vân Nương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bảo sao lại không nhớ ra mặt mũi, hóa ra là hàng xóm mới.

Hoa Khiết cười yếu ớt, từ chối nửa ngày cũng vô dụng, cuối cùng vẫn nhận lấy, Vân Nương lúc này mới cười vui vẻ trở về.

Hoa Khiết quay về phòng, mở làn ra, bên trong toàn thứ mà nàng thích ăn.

Vân Nương hiếu khách một cách lạ lùng, thỉnh thoảng vẫn luôn đưa đồ tới, mỗi thứ vừa hay đúng khẩu vị của Hoa Khiết. Các nàng cũng có duyên, không chỉ tính cách tương tự, ngay cả khẩu vị cũng giống đến lạ kì. Về sau khi đã thân quen rồi mới biết Vân Nương gả vào nhà chồng vài chục năm vẫn không sinh được một mụn con nên bị vứt bỏ.

Nhà chồng không muốn, nhà ngoại không dung, chỉ có thể tự mình kiếm ăn.

Hoa Khiết nghe xong, trong lòng không khỏi cảm thấy kính phục. Nữ tử bị bỏ rơi ở nơi này đều cảm thấy vô cùng nhục nhã, ngày ngày đi tìm cái chết, hiếm lắm mới gặp được một người thông suốt như vậy.

Tính cách của Vân Nương vừa cởi mở vừa khéo hiểu lòng người, nàng rất nhanh hòa mình vào nhịp sốnh của cái trấn nhỏ này.

Giữa vùng sông nước cổ trấn cũng ít tiểu nhân, bởi vậy mọi người đều quen biết lẫn nhau.

Cứ vậy hơn một năm sau, các phụ nhân dần có tâm tư khác lạ, bởi vì thấy Hoa Khiết từ đầu tới cuối vẫn chỉ có một mình, các nàng bận rộn vì Hoa Khiết tìm người… mai mối.

Nghe mấy cô nương nói vậy, các nam tử xuất hiện càng lúc càng nhiều, đều là những cậu trai trẻ chưa lập gia đình, trong lòng Hoa Khiết không khỏi cảm thấy có chút tức cười.

Vốn dĩ Hoa Khiết được sinh ra với vẻ ngoài vô cùng đẹp, vẻ đẹp này làm quanh người không thiếu những cậu trai trẻ động lòng xuân. Trong số đó, người theo đuổi mạnh dạn nhất chính là tiểu công tử của thương nhân buôn muối trấn trên – Từ Minh.

Ở thời cổ đại, muối là thương phẩm chính, bởi vậy trong cái trấn này Từ gia giàu số một số hai. Mà dáng vẻ Từ công tử cũng coi là ưa nhìn, từ nhỏ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa mà lớn lên, trên thân tràn đầy khí chất thiếu gia nhà giàu ngang ngược tùy hứng. Từ lão gia và phu nhân là người cực kì hiền lành, không xét dòng dõi, cũng không ghét bỏ Hoa Khiết là một cô nữ không rõ lai lịch. Thấy Hoa Khiết xinh đẹp lại khiêm tốn, bọn họ rất yêu thích, thỉnh thoảng còn mời Hoa Khiết tới thưởng trà.

Cho nên Hoa Khiết không ngoài ý muốn nhận được sự lạnh nhạt của những thiếu nữ khác. Nói gì đi nữa người ở đây tính tình đơn thuần, vả lại chút tâm tư của tiểu nữ Hoa Khiết cũng không để trong lòng.

Trong số những cô nương này chỉ có Bạch Lạc căm thù Hoa Khiết nhất. Bởi vì nàng là fan hâm mộ số một của Từ Minh. Có điều nàng diễn xuất quá giả trân, mới khiến cho Từ Minh không thích.

Quả nhiên là câu chuyện như nước chảy, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Bất kể đi đến nơi nào cũng gặp phải những kẻ thiếu gia công tử.

Mùng năm tháng mười, giờ Hợi.

Một lúc sau, khi nghe thấy một tiếng “Ừ”, Cao Vũ chắp hai tay một cái rồi bước ra khỏi phòng, hướng cửa nói lớn: “Tất cả lui xuống, động tác nhanh nhẹn chút.”

“Vâng.”

MMC

Một hồi đáp cao thấp vang lên, một lúc sau, bên ngoài ngự thư phòng chỉ còn lại ba người, Cao công công nói với hai người kia: “Lâm trưởng thị vệ, Phó thị vệ Dương, lão nô xin cáo từ trước, làm phiền hai vị rồi.”

Lâm Giang và Trần Uyên gật đầu, Cao Vũ khom người lui xuống.

Vừa ra khỏi tường vây đã nhìn thấy một tiểu thái giám đang đứng cầm một chiếc đèn lồng, Cao Vũ chợt thấy trong lòng có chút ấm áp, cái tên ranh con này tính ra cũng có lòng biết ơn báo đáp, còn biết đợi mình.

“Sư phụ, đồ đệ cầm đèn cho người.” Tống An tay chân lanh lẹ cầm đèn lồng trong tay Cao Vũ, Cao Vũ cũng thuận theo, tự nhiên đi sau hắn.

Đi được vài bước, Tống An nhịn không được hỏi: “Sư phụ, ngày mồng năm rốt cục là ngày gì vậy?”

Cao Vũ trừng hai mắt, khuôn mặt luôn tươi cười trở nên nghiêm túc cực kì: “Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, không nên thì đừng hỏi, cẩn thận cái đầu của ngươi.”