Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa Nhung Châu mang giày vào bờ, nói: “Người cẩn thận chút đi, ngồi ăn thôi mà cũng làm rơi giày xuống nước được.”
Hoa Khiết sửng sốt: “Ngươi đang chê ta chân tay vụng về?”
Hoa Nhung Châu không trả lời mà tiếp tục giặt y phục, nhưng nhìn biểu cảm chính là ngầm thừa nhận.
Hoa Khiết bỗng nghĩ ra trò ác, chân vung một cái, nước tạt về hướng Hoa Nhung Châu.
Hoa Nhung Châu né người sang một bên, người không dính chút nước, tiếp tục giặt.
Hoa Khiết không cam lòng, tiếp tục dùng chân tạt nước, sau mấy lần cuối cùng cũng có người lên tiếng, là một phụ nhân cũng đang giặt y phục ở đó.
“Đúng là nhìn không nổi mà, bắt nạt mấy người giặt y phục ở đây đấy à…”
“Phải đấy, đi đi đi, chúng ta mau đi thôi…”
Đám phụ nhân bưng chậu y phục nối tiếp nhau rời đi, lúc này Hoa Khiết mới bắt đầu cảm thấy xấu hổ. Nàng cười cười xin lỗi, lúc quay đầu nhìn đám người rời đi, thân thể Hoa Khiết đột nhiên cứng đờ.
Hoa Nhung Châu rất nhanh phát hiện ra, nhìn theo ánh mắt của Hoa Khiết, hắn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên kia dòng suối.
Hoa Nhung Châu buông mắt, một lát sau thu dọn y phục và đồ đạc. Hắn ngồi xổm xuống, vén vạt áo, tự tay vớt hai chân của Hoa Khiết vẫn đang ngâm trong nước lên, giúp nàng lau khô rồi đi giày vào.
Hoa Khiết quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt có chút mờ mịt, hắn bê chậu y phục đã giặt xong nói: “Giặt xong rồi, ta về phơi trước đây…” rồi cầm giỏ anh đào trong n.g.ự.c Hoa Khiết nói tiếp: “Chút nữa người… nhớ phải về…”
Sau khi Hoa Nhung Châu quay người rời đi, lúc này Hoa Khiết mới phản ứng lại, nhìn về phía kia lần nữa, bóng hình người kia vẫn còn ở đó.
Dạ Trọng Hữu đứng đó đã gần nửa canh giờ, có lẽ do nàng đã dần buông xuống phòng bị, hắn nhìn lâu như vậy mà nàng không hề phát hiện ra. Lúc trước hắn chỉ cần liếc mắt nhìn hai cái thôi mà thiếu chút nữa đã bị nàng phát hiện rồi.
Quả nhiên… Cuộc sống ở đây mới là thứ nàng mong muốn, cho nên từ người thông minh nhanh nhạy mới biến thành người lười biếng chậm chạp, hình như còn… mập lên không ít…
Hoa Khiết cất bước đi về phía hắn, đi qua một cây cầu, vượt qua một con suối.
“Nước không thể một ngày không có vua, sao người lại xuất hiện ở nơi này?”
Nàng đi tới trước mặt hắn mới phát hiện, Hoa Khiết mới đây còn chất phác như một cô gái nông thôn, trong nháy mắt đã biến thành thiên kim phủ Thừa tướng. Tim hắn đau nhói, nhưng bên ngoài vẫn nở nụ cười: “Nhưng mà vua cũng có lúc sinh bệnh.”
Hoa Khiết sửng sốt, giờ mới nhận ra hắn chỉ có thể cáo bệnh mới trốn được đến đây, thật đúng là… hồ đồ.
Hai người yên tĩnh đối mặt hồi lâu, tựa như không biết nên nói gì, lại tựa như không có gì để nói.
Thấy Hoa Khiết vẫn hơi cảnh giác, Dạ Trọng Hữu cố áp chế đôi tay đang run rẩy đưa ra sau lưng, đứng thẳng lưng nói: “Hoa Tướng vẫn còn sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mắt Hoa Khiết trợn to, ngây người hồi lâu mới phản ứng được, hoàng gia đúng là xảo trá thật.
Một lát sau Hoa Khiết mới hiểu mục đích chuyến đi này của Dạ Trọng Hữu, Hoa Tướng “chết” rồi, nàng đã hoàn toàn tự do.
Hoa Khiết cúi đầu cười khẽ, phảng phất như lại quay về là cô nương ngây ngốc ôm giỏ anh đào kia.
“Đa tạ.”
Dạ Trọng Hữu cảm giác như viền mắt của mình đã nóng bừng, những phiền muộn đeo bám lòng hắn mấy năm qua cuối cùng cũng biến mất rồi.
MMC
Nàng tin hắn, chưa hỏi gì đã tin lời hắn.
Lúc Hoa Khiết về viện, trong viện hoàn toàn yên tĩnh.
Thấy chậu y phục trong sân vẫn chất đống, nàng không khỏi thấy buồn cười, đang định vào trong thì thấy bóng người nhảy xuống cây, là Hoa Nhung Châu.
“Đang yên đang lành, trèo lên cây làm gì?” Nàng nhíu mày.
“Đứng cao, nhìn xa.” Đôi mắt nâu rám nắng thường ngày luôn ảm đạm bỗng nhiên phát sáng, giống như chưa bao giờ hắn vui đến vậy.
Trong lòng Hoa Khiết thấy ấm áp, nhếch môi nói: “Phơi y phục nhanh lên, ta đi… nấu bát mì.”
Hoa Nhung Châu làm xong thì thấy Hoa Khiết mang một hộp thức ăn đã đậy kín ra, nàng nói: “Chắc hắn vẫn chưa đi xa, ngươi đưa cái này… tạ lễ cho hắn.”
Hoa Nhung Châu gật đầu, nhận lấy chuẩn bị rời đi, đúng lúc thanh âm Hoa Khiết lại vang lên, mang theo quyến luyến khiến người ta không đành lòng rời đi: “Đi sớm về sớm.”
“… Được.” Hoa Nhung Châu khàn giọng đáp.
Đã bao nhiêu năm rồi, chưa có ai nói chờ hắn trở về.
Giống như ánh sáng, Hoa Nhung Châu chỉ mất nửa khắc đã đuổi kịp đám người Dạ Trọng Hữu.
Dạ Trọng Hữu nhíu mày, chưa kịp mở miệng đã thấy Hoa Nhung Châu đặt một hộp thức ăn trên mặt đất, sau đó ném lại một câu rồi mất tăm mất dạng.
“Nàng nói, đưa cho ngươi, tạ lễ.”
Dạ Trọng Hữu mở nắp, là một bát mì nóng hổi vẫn còn bốc hơi, hốc mắt hắn bỏ bừng.
Nhưng cuối cùng hắn đậy nắp lại, sau đó đứng lên, lên ngựa rời đi.
Trong đầu Lâm Giang nghĩ, bát mì kia nhất định rất ngon, nếu không… vì sao chủ tử chưa ăn mà mắt đã đỏ?
Tiếng vó ngựa nối tiếp nhau, một lát sau lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có, phảng phất như chưa ai từng đến, chỉ để lại lớp bụi trong không khí, cùng hộp thức ăn hơi cũ vẫn đặt trên nền cát.