Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người ở chủ điện tại Ngưng Phương cung chính là Thích quý phi.
“Vâng, nô tài lập tức đi truyền chỉ.” Cao Vũ chắp tay, “Vậy những tú nữ khác Hoàng thượng….”
Dạ Trọng Hữu khép sổ lại, mở miệng: “Những người khác cứ để đó, sau này nói sau.”
Cao Vũ thu sổ lại rồi rời đi, Tống An vẫn luôn chạy chậm theo sư phụ mình tới nơi ở của tú nữ.
Trên đường đi, Tống An lại không nhịn được lắm mồm: “Người Hoàng thượng này đối với quý phi nương nương đúng là tốt thật, chưa gặp mặt các tú nữ đã sắc phong muội muội ruột của quý phi nương nương, còn thông cảm cho tình thân các nàng mà để hai vị chủ tử ở cùng một điện.”
Cao Vũ ung dung bước đi, ý cười trên mặt khiến người ta nhìn không thấu: “Đúng vậy, Hoàng thượng đối với quý phi nương nương thật tốt…..”
Có điều, để một quý phi bị hủy dung ngày ngày phải nhìn muội muội ruột của mình tuổi trẻ mỹ mạo…. Một khi đã nhập cung rồi, làm gì còn có tỷ muội tình thâm?
Một thân một mình Dạ Trọng Hữu gọi Lâm Giang ra: “Người…. được đưa ra ngoài rồi sao?”
Lâm Giang nửa quỳ trả lời: “Ước chừng trong ngày mai có thể ra ngoài khu vực, đến lúc đó Trần Uyên có thể về gấp.”
Dạ Trọng Hữu gật nhẹ đầu, đứng dậy mở miệng: “Vậy trẫm đến cung mẫu hậu một chuyến, sau đó sẽ có một khoảng thời gian không quan sát được.”
Vừa bước vào cung Thái hậu đã nghe thấy một trận cười nói vui vẻ truyền tới.
Một giọng nữ tử thánh thót lanh lợi vang lên: “Lời này của Thái hậu nương nương lầm rồi, người làm con dĩ nhiên xnàng phụ mẫu là trời, thế nhưng sau khi xuất giá cũng không thể chỉ xnàng phu quân là trời, thần nữ cảm thấy có thể vì phu quân mà cùng nâng mình lên thành nửa bầu trời mới hợp lý.”
Dạ Trọng Hữu nhướng mày, lời nói dường như đã từng quen biết khiến trong mắt hắn có chút tức giận, thật là nữ tử không biết sống chết, thế mà dám học theo nàng.
Sải bước tiến vào, thấy một nữ tử một thân váy lụa vàng nhạt ngồi cạnh Thái hậu, khuôn mặt thanh lệ, nhất là đôi mắt chuyển động giống như một con hồ ly.
Xnàng ra là dáng vẻ không an phận, trong lòng Dạ Trọng Hữu nhận định vậy.
“Làm càn, ngươi có thân phận gì mà lại nói năng hàm hồ trước mặt Thái hậu?” Dạ Trọng Hữu nghiêm nghị mở miệng, tiếng cười trong điện lập tức dừng lại.
Thái hậu thấy vậy mới mở lời hòa giải: “Đây chính là nữ nhi của Lý Thái phó, Lý Uyển Nghi. Năm nay vừa mới tiến cung làm tú nữ, đặc biệt tới giúp ta giải khuây.”
Lý Thái phó?
Nhớ tới cái tên Lý Kế cậy tuổi già lên mặt khóc lóc om sòm trên triều kia, sắc mặt Dạ Trọng Hữu lập tức càng trở nên không tốt: “Lý Thái phó gần năm mươi mới được một quý nữ, hắn qua một thời gian nữa phải trí sĩ, làm sao lúc này còn có thể đưa nữ nhi độc nhất của mình tiến cung?”
Lý Uyển Nghi không bị sắc mặt lạnh tanh của Dạ Trọng Hữu hù dọa, ngược lại vẫn luôn một mực cung kính hành lễ, sau đó mới nói: “Gia phụ nói Hoàng thượng là chân long thiên tử, có thể vào cung hầu hạ Hoàng thượng là phúc phận đã tu luyện ngàn đời của thần nữ, cớ gì lại có thể không nỡ?”
Dáng vẻ làm bộ diễn xuất đúng thật là giống phụ thân nàng y đúc, Dạ Trọng Hữu vẫn không nể mặt mũi: “Ai nói ngươi có thể được sắc phong, tú nữ đợi đến năm hai lăm tuổi bị đưa ra khỏi cung cũng có khối người.”
Lý Uyển Nghi ngước mắt, không né tránh đáp lời: “Có thể ở trong cung gần hoàng thượng thêm một chút, nhiễm được phúc khí của chân long thiên tử, thần thấy vậy là đủ rồi”
Mồm mép khéo thật.
Cuối cùng thái hậu không nhìn nổi nữa lên tiếng: “Ta ở trong cung này, hiếm có người thật lòng thật ý nói chuyện với bà già này mấy câu, hoàng thượng đừng quở trách quá.”
Dạ Trọng Hữu hơi khựng lại, đối diện với đôi mắt sầu muộn của thái hậu, trong lòng không khỏi run lên. Trước đây không lâu, cũng từng có một người như thế, đợi sự chân tình của thái hậu. Nhưng Lý Uyển Nghi này… còn kém nàng nhiều lắm.
Dạ Trọng Hữu không nhìn nàng nữa, nhìn thẳng thái hậu nói: “Việc tuyển tú nữ làm phiền thái hậu rồi, dạo gần đây nhi thần… hơi bận…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thái hậu buông mắt, ngón tay niết vòng tay bạch ngọc trên cổ tay, nói: “Chuyện hậu cung hoàng thượng không cần lo lắng, cứ xử lý chuyện của mình đi.”
Dạ Trọng Hữu rất nhanh chắp tay cáo từ, Cao Vũ vừa tuyên chủ ở cửa thấy vậy cũng đuổi theo sát.
Vừa chạy mấy bước đã thấy có người đi theo sau cái bóng màu vàng, Dạ Trọng Hữu rốt cuộc không nhịn được nữa dừng bước, quay người quát: “Ngươi theo sau trẫm làm gì?”
Lý Uyển Nghi đột nhiên bị quát lớn lại càng hoảng sợ, nàng chớp mắt một cái, nói: “Hồi bẩm hoàng thượng, đây là đường về cung thần nữ.”
MMC
Chân mày Dạ Trọng Hữu nhíu càng chặt, Lý Uyển Nghi thấy vậy dò xét nói tiêp: “Hoàng thượng không tin, hay là để thần nữ đi trước nhé?”
“To gan!” không đợi Dạ Trọng Hữu trả lời, Cao Vũ đã quát lớn: “Ngươi chỉ là một tú nữ mà cũng dám đi trước Hoàng thượng ư?”
Lý Uyển Nghi oan ức bĩu môi: “Đi sau không được, đi trước cũng không được, chỉ có một con đường thôi, nếu không hoàng thượng cứ đi trước đi, thần nữ đứng đây chờ vậy?”
Dạ Trọng Hữu nghẹn lời, phất tay áo bỏ đi, nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi: “Đúng là giống phụ thân như đúc, lưu manh vô lại.”
Bên bờ suối trong rừng, một đám cô nương phụ nhân ngồi quây quần giặt y phục, có điều các nàng đều nhìn về một hướng, trong mắt ngập tràn khát khao. Mà hướng đó có hai bóng người.
Một người đang giặt y phục là Hoa Nhung Châu, còn người còn lại đang ngồi bên dòng suối ngâm chân, trên tay ôm một giỏ quả anh đào là Hoa Khiết.
Đáng lẽ là Hoa Khiết giặt y phục, nhưng tay nàng vừa mới động vào nước, Hoa Nhung Châu không biết lao từ đâu ra bưng một giỏ quả anh đào đổi lấy một chậu y phục của Hoa Khiết.
Giỏ anh đào này quả nào quả nấy bóng bẩy trong suốt, có lẽ vừa mới hái xuống rửa. Hoa Khiết ngoe nguẩy chân nghịch nước, vừa ăn vừa nói: “Anh đào ở đâu ra đây? Nhìn tươi quá.”
“Ở núi săn thú phía Đông, tháng trước ta vô tình thấy một chỗ trồng cây anh đào dại, nên cứ lúc nào rảnh là lại đi xnàng nó lớn chưa.” Hoa Nhung Châu vừa giặt y phục vừa trả lời.
Chẳng trách trưa nay vừa ăn cơm xong hắn đã chạy tót đi rồi, hoá ra là vì cây anh đào kia.
Nhìn động tác giặt y phục thuần thục của Hoa Nhung Châu, Hoa Khiết không khỏi tấm tắc khen. Học nhanh thật, còn nhớ lúc vừa mới đến đây, hắn giặt y phục mà chẳng có bộ nào còn nguyên vẹn.
Nhưng những bộ y phục rách đó cũng không lãng phí, vì chúng đều được Hoa Khiết mang ra dạy Hoa Nhung Châu vá.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Khi Có Gia Đình Là Tỉ Phú Là Trải Nghiệm Như Thế Nào?
2. Hậu Cung Hài Tử Vương
3. [ABO] Nợ Đào Hoa Đeo Bám
4. Giáo Bá Khó Dỗ
=====================================
Hoa Khiết càng nhìn càng thoả mãn, nhúp một quả anh đào đưa qua: “Đây, thưởng cho ngươi.”
Hai tay Hoa Nhung Châu cầm y phục, bèn nghiêng đầu sát đến tay Hoa Khiết, đôi môi mềm mại sượt qua ngón tay nàng, đầu ngón tay tựa như kẹo đường.
Hoa Khiết lại đưa một quả nữa qua, Hoa Nhung Châu hé miệng ngoan ngoãn ăn, giống như mèo con vậy. Hoa Khiết thấy hài lòng còn hơn là mình được ăn. Có điều nàng mơ hồ cảm giác bầu không khí này không đúng lắm, khoé mắt thấy những ánh nhìn mang theo sát khí của đám cô nương và phụ nhân, nàng nhất thời có chút sợ hãi, mau chóng ngoan ngoãn ngồi thẳng người, không dám nghịch nữa.
Hồi lâu sau, m.ô.n.g đã tê rần, Hoa Khiết dịch người, nhưng không may đụng phải giày trên bờ làm nó rơi xuống suối: “Giày của ta…”
Còn chưa nói xong, bên bờ đã vang lên tiếng hô của nữ nhân. Thì ra là Hoa Nhung Châu xoay người lao vào trong nước, lúc lên bờ trên tay cầm thêm một đôi giày, động tác của hắn phải so được với câu ‘nước chảy mây bay’ rồi.