Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn luôn nép mình bên khung cửa sổ, sao nàng ấy lại có thể tinh mắt đến vậy?

Đến tận khi xe ngựa bên ngoài càng đi càng xa hắn mới đứng lên: “Sao ta cảm thấy nàng ấy đã thay đổi thành một người khác nhỉ?”

Lâm Giang trả lời: “Sau khi đáp ứng sở nguyện, tính cách cũng được thu lại.”

Dạ Trọng Hữu đưa ngón tay lướt qua song cửa sổ: “Vậy sao? Vậy phải đáng một phen điều tra rồi.”

Lâm Giang không nói gì, Dạ Trọng Hữu quay lưng về phía hắn, nói: “Đợi chốc nữa ngươi đến Tấn vương phủ chọn ra một người lanh lợi… ở cạnh nàng.”

3. Thăm dò.

“Dưới chân Thiên tử trong kinh thành mà dám làm vậy, Hoa Thâm này đúng là bị Hoa Tướng dạy đến mức không biết nặng nhẹ.” Dạ Trọng Hữu gác chén trà trong tay, quay đầu nói với người đối diện: “Từ trước đến nay các ngươi chưa từng lộ diện, đi xuống giúp nữ tử tì bà kia một phen, ta muốn xnàng tên Hoa Thâm ngang ngược này…. có thể mang đến bao nhiêu phiền phức.”

Lâm Giang và Trần Uyên hơi cúi đầu, lập tức xoay người nhảy xuống hành lang giữa tửu lâu.

“Vị công tử này ban ngày ban mặt, trước mặt bao nhiêu người trắng trợn cướp đoạt dân nữ như vậy có phải là không nên không?” Lâm Giang mở miệng.

Hoa Thâm nheo mắt nhìn, phát hiện chỉ có hai người bọn họ liền có chút manh động, chống nạnh ưỡn n.g.ự.c nói: “Bản thiếu gia coi trọng nàng, đó là phúc của nàng, các ngươi xía vào làm gì? Không muốn c.h.ế.t thì đừng xen vào chuyện của người khác, tránh qua một bên đi.”

Nói xong Hoa Thâm ra hiệu phủ binh bắt người nữ tử tì bà lại, Lâm Giang và Trần Uyên nhìn nhau, ánh lên một tia xnàng thường, chỉ một lát sau mấy tên binh phủ đã bị hất văng ra ngoài, tiếng rên rỉ vang lên không dứt.

Lần này đến lượt Trần Uyên mở lời: “Huynh đệ chúng ta không thể nhìn người khác ỷ thế h.i.ế.p người, hôm nay còn muốn tự đến tìm phiền phức, xnàng ngươi có thể cướp người từ trong tay chúng ta được hay không.”

Hoa Thâm trốn sau lưng phủ binh, hắn biết hai người trước mặt thân thủ không tầm thường nên cũng không dám tùy tiện để phủ binh nghênh chiến. Chỉ là cứ sợ hãi như vậy quả thật mất hết thể diện, cho nên hắn vẫn mạnh miệng hùng hổ, đôi bên giằng co mãi không thôi.

Mọi người đều bị nhóm người Hoa Thâm thu hút sự chú ý, ngược lại nơi Dạ Trọng Hữu ngồi lại vắng vẻ chẳng có ai.

Cuối cùng chỉ có một tên tạp dịch tửu lâu gầy trơ xương tiến lên rót cho hắn thêm ít nước trà.

Dạ Trọng Hữu thấy một gia bộc nhà Hoa phủ lén chạy ra ngoài, khóe miệng của hắn khẽ nhếch, rời tầm mắt đi chỗ khác, không phái người đến chặn lại. Bởi vì hắn cũng muốn biết, Hoa Tướng trước đó không lâu mới xin nghỉ phép, tên nô bộc này sẽ mang cứu viện nào đến xử lý việc này đây?”

Hoa Tướng xưa nay làm việc khéo léo không để lại một sơ hở, khiến người khác không cách nào nắm bắt được. Nếu quý tử đích nữ nhà hắn bao che cho nhau, vậy ắt sẽ có điểm lợi dụng được.

Có điều Dạ Trọng Hữu không ngờ tới Hoa Khiết lại không chút lưu tình muốn giải Hoa Thâm đến chỗ quan phủ. Chuyện này nếu đi gặp Kinh Triệu Doãn sẽ có chút phiền toái, nói không chừng đến lúc đó hắn lại phải ra mặt. Có điều Lâm Giang vẫn rất lý trí, không cần Dạ Trọng Hữu phân phó hắn cũng ngăn việc này lại.

Nếu đổi lại là quý nữ một nhà khác làm vậy, Dạ Trọng Hữu cùng lắm chỉ là tán thưởng trong lòng, không để ý tới quá nhiều. Thế nhưng hết lần này đến lần khác lại là Hoa Khiết, trước đây nàng lại luôn hư tình giả ý chỉ vì lợi ích của bản thân, lúc này thật đúng là khiến cho người ta không thể không chú ý tới.

Mắt thấy Hoa Khiết vẫn luôn nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Giang và Trần Uyên, dường như sinh lòng nghi ngờ, Dạ Trọng Hữu trực tiếp đi ra thu hút sự chú ý của nàng.

“Tấn Vương phi đúng là khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.”

4. Nảy lòng tham

Liên tiếp mấy ngày nay Hoa Khiết không biết trúng phải tà gì, thường chạy vào hoàng cung, ngày ngày bái kiến Thái hậu – người mà từ trước đến nay nàng không thích nhất.

Ban đầu Dạ Trọng Hữu giả vờ như không biết, xnàng nàng muốn làm gì, kết quả liên tiếp non nửa tháng trôi qua hắn phát hiện, Hoa Khiết đến hoàng cung thật sự là vì muốn bái kiến Thái hậu, ngoài ra không đi chỗ nào khác, cũng không gặp gỡ người ngoài. Lại nghe Ngân Hạnh hồi bẩm, Hoa Khiết lần này tựa như muốn tránh né ân sủng của Dạ Trọng Lan, Dạ Trọng Hữu càng thêm nghi hoặc. Chẳng trách hắn để bụng. Dù gì đi nữa, cả nhà Hoa phủ trước giờ chỉ biết làm chuyện xấu ngập trời, khiến người khác không thể yên tâm.

Vậy nên mỗi khi hắn thấy Hoa Khiết vào cung, bản thân cũng bắt đầu lơ đãng đi đến chỗ Thái hậu.

Nhưng mỗi lần đến lại thấy Hoa Khiết hòa hợp với các phi tần hậu cung, hắn không khỏi nhíu mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hoa Khiết đang muốn làm gì?

Sau khi nàng thành thân lập tức trở nên vừa trầm ổn vừa khéo léo, có vài phần phong thái của Hoa Tướng, khiến cho người ta càng thêm kiêng kị.

Có điều Hoa Khiết chung quy vẫn không bằng Hoa Tướng, mới nói mấy câu mà nàng đã bị dọa đến mức không còn kiên định. Có điều Dạ Trọng Hữu phát hiện ra một tật xấu đầy thú vị của mình, đó chính là… tiếp tục hù dọa nàng.

Hoa Khiết ngày xưa ngu dốt, hắn thăm dò nàng cũng không nghe không hiểu gì, hiện giờ sau khi thành thân liền trở nên thông minh lạ thường.

Trong Ngự thư phòng, Dạ Trọng Hữu cố ý lấy ra một bản tấu chương đưa cho Hoa Khiết, thấy nàng tuy nơm nớp lo sợ nhưng tròng mắt lại di chuyển, cực kì giống con hồ ly lần đầu hắn đi săn bắt được. Rõ ràng là sợ đến mức co rúm lại, nhưng trong mắt vẫn không từ bỏ ý nghĩ xấu xa.

Hắn mờ mịt, thế nhưng lại cảm thấy tâm trạng tốt hơn đôi chút.

MMC

Lúc đó hắn cũng không lý giải được sự vui vẻ này từ đâu mà đến, cũng chưa từng để ý, chỉ coi như mình tìm thấy một thú vui tiêu khiển.

Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy Hoa Khiết theo bản năng đi đến kéo tay áo Dạ Trọng Lan, hai người họ tay trong tay, dường như hắn mới tỉnh táo lại, người này chính là… Hoàng tẩu của hắn.

Nghĩ đến chuyện phải di dời sự chú ý của mình thì lại nghe được chuyện Hoa Khiết vì Dạ Trọng Lan mà chuẩn bị yến tiệc sinh thần, hắn không nhịn được mở miệng nói muốn đi cùng. Dạ Trọng Lan lại không phát hiện ra ánh mắt lấp lánh của hắn, thoải mái đồng ý.

Suốt dọc đường hắn cứ mãi thấp thỏm, đến tận khi vào Tấn Vương phủ mới hiểu ra sự thấp thỏm ấy từ đâu mà đến…..

Yến hội diễn ra được phân nửa, Hoa Khiết đẩy một người ra diễn tấu. Ai sáng suốt đều có thể nhìn ra đây là người mà Hoa Khiết… sắp xếp ở bên cạnh Dạ Trọng Lan, nhất là người này lại là…. Mộ Dao.

Dạ Trọng Hữu sinh nghi, hắn đã sớm biết thân phận của Mộ Dao. Trước kia để mình có thể ở cạnh Dạ Trọng Lan, Hoa Khiết đã bày ra không ít thủ đoạn, sao sau khi thành thân rồi lại hào phóng như vậy?

Trong lòng hoài nghi, tiếng đàn tất nhiên sẽ không lọt vào tai, nhưng vì che giấu nên hắn vẫn cực kì tự nhiên ra vẻ tán thưởng.

Khẽ liếc nhìn Hoa Khiết đang ngồi một mình, dường như hắn còn có chút…. đắc ý.

Hắn không nhịn được mở miệng: “Vậy Tấn vương phi chuẩn bị quà gì cho Hoàng huynh thế?”

Hoa Khiết rõ ràng hơi sững sờ, khóe miệng hắn không khỏi cong lên, xnàng ra nàng không chuẩn bị gì.

Nhưng sau khi thấy bát mì trường thọ kia, hắn bỗng nhiên không nói nên lời, điều mà hắn không muốn thừa nhận chính là….. trong tim hắn không hiểu sao có chút xúc động.

Một người Hoàng đế mà lại đi ghen ghét một bát mì, chuyện này nói ra đúng thật là buồn cười quá.

Thế nhưng hắn không cười nổi, lồng n.g.ự.c như có thứ gì chặn lại, khiến hắn khi yến tiệc đã kết thúc rồi vẫn không muốn rời đi.

Hắn cố ý bắt chuyện với Dạ Trọng Lan, cứ lạnh tanh níu lấy một vấn đề ấy không buông.

Có một điều mà chính hắn chưa từng phát hiện, đó là hắn muốn nghe nàng phủ nhận, nhưng sau một khắc, lời của Hoa Khiết nói ra lại chặn lời trong lòng hắn muốn nói.

Nhìn khuôn mặt nàng dưới ánh trăng sáng, hắn có chút không thoải mái, ý nghĩ trong lòng cũng không khống chế nổi: “Lời bộc bạch này thật đúng là khiến người nghe đỏ mắt, Hoàng huynh có cảm động hay không?”

5.Lễ tế tổ

Tiếng người huyên náo khắp nơi, điển lễ lộn xộn, tầng tầng thị vệ như núi non trùng điệp chặn tứ phía Dạ Trọng Hữu. Cao Vũ cũng gắt gao chắn trước người Dạ Trọng Hữu, chống đỡ để hắn di chuyển.

Dạ Trọng Hữu không bị trận tập kích làm cho hoảng hốt, ngược lại ánh mắt đảo quanh toàn trường, sau đó không tự chủ được nhìn về một hướng, chân toan cất bước lại dừng lại, ánh mắt của hắn dừng lại ở một bóng người trong tầng tầng đám đông hỗn loạn ấy.

Bởi vì so với những thiên kim tiểu thư đang khóc khóc thảm thiết, Hoa Khiết lại tỏ ra quá bình tĩnh. Nàng không chịu được quay đầu tứ phía, dáng vẻ kia giống như là đang tìm… đồ ăn?

Trong lòng hắn hoài nghi, sao nàng giống như đã sớm biết chuyện này?