Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dạ Trọng Lan đứng một bên cũng thở dài, không quỳ xuống theo mà dời đi mấy bước, thấy ánh mắt Dạ Trọng Hữu nhìn qua chỉ biết nhún vai bất đắc dĩ. Trước đó rất nhiều lần hắn đã giúp Dạ Trọng Hữu cản lại quan viên khuyên can, lần này hắn bất lực thật rồi.
Qua một hồi lâu, đám quan viên quỳ đến nỗi hai đầu gối đau nhức mới nghe thấy âm thanh của Dạ Trọng Hữu từ đỉnh đầu truyền đến: “Được, bình thân đi.”
Đám quan viên sững sờ, vội vàng ngẩng đầu, trong lời cảm tạ của Lý Kế lại mang theo một chút hài lòng: “Tạ ơn Hoàng thượng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Dạ Trọng Hữu khẽ liếc cái tên Lý Kế khi nãy còn thoi thóp, hiện giờ tinh thần lại đầy phấn chấn, yếu ớt mở miệng: “Lý ái khanh đã hơn sáu mươi tuổi, lúc này sắp đến tuổi trí sĩ (về hưu), vẫn nên để ý thân thể của mình thì hơn.”
Lý Kế suy yếu ho khan vài tiếng, lại khôi phục vẻ già nua trước đó dập đầu tạ ơn.
MMC
Dạ Trọng Hữu cũng không truy cứu thêm, cất bước rời đi, bỏ lại âm thanh tạ ơn ở phía sau.
Hoàn