Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tam Nương lập tức phản ứng lại, bà xoa đầu tiểu tử rồi nói: “Ngoại tổ mẫu ăn ngay đây, Đoàn Đoàn cũng mau ăn đi.”
Sau đó, Lý Tam Nương lập tức gắp một con tôm rồi cho ngay vào miệng nhai.
Đoàn Đoàn vội vàng nói: “Ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu, đầu của tôm tôm không ăn được đâu ạ, cũng có thể bóc vỏ nữa.”
Vốn dĩ Lý Tam Nương đang nhai ngấu nghiến, khi nghe tiểu tử nói vậy thì vội vàng nhổ ra, sau đó nói: “Ngoại tổ mẫu thấy rất ngon nên không bóc vỏ cũng được, chỉ là đầu của nó đúng là không ăn được thật.”
Nói xong, bà tiếp tục gắp một miếng thịt cua. Chao ôi, thịt cua tươi mềm, nước súp lại đậm đà thơm lừng. Lý Tam Nương ăn từng miếng một, thỉnh thoảng bà lại gắp cho Đoàn Đoàn đôi ba miếng cua tôm. Sau khi nếm thỏa thê hương vị của thịt, thấy Đoàn Đoàn đang say sưa với bát cơm trộn nước hầm thơm lừng, bà cũng học theo, tự mình trộn một bát. Vừa đưa miếng đầu tiên lên miệng, bà lập tức kinh ngạc đến nỗi mở to mắt, thốt lên: “Ngon quá đỗi!”
Đoàn Đoàn cười hì hì nói: “Nương nấu cơm rất ngon đó ạ!”
Lý Tam Nương quay đầu nhìn Giang Oản Oản, bà nhớ khi nữ nhi ta còn ở nhà nào có biết nấu nướng, vậy mà giờ đây lại có thể chế biến ra những món ăn ngon lành đến vậy.
Sau đó, bà không khỏi nghĩ tới Giang Hiền Vũ ở nhà. Khi về ta nhất định phải nói chuyện tử tế với lão già cố chấp này mới được. Làm sao có thể thật sự không nhận nữ nhi của chính mình cơ chứ?
Ăn cơm xong, bà bế Đoàn Đoàn trò chuyện đôi lát, rồi Lý Tam Nương định trở về.
“Oản Oản, nương về trước nhé, con… Con đừng trách phụ thân con nữa, lúc trước ông ấy cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi!”
Lý Tam Nương nghĩ tới chuyện lúc trước thì lập tức thở dài. Tại sao trước kia nữ nhi nhà ta lại thích Lý Vị kia cơ chứ? Lý Vị kia tuy là thư sinh nhưng lại chẳng phải hạng người tốt đẹp gì. Ngày ngày hắn ta tiêu xài tiền của phụ mẫu mà chẳng chịu chuyên tâm đèn sách. Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn xóm làng, giao du với đám đồng môn chẳng ra gì, thậm chí còn bị Giang Hiền Vũ tận mắt trông thấy.
Giang Hiền Vũ phẫn nộ khôn nguôi, lão về phủ lập tức yêu cầu nàng phải từ tuyệt liên hệ với kẻ kia, song Giang Oản Oản lại không tin, nhất quyết không thuận theo. Giang Hiền Vũ đành bó tay, chỉ còn cách dẫn nàng đi xem bộ dạng đê tiện của tên Lý Vị đó.
Thế nhưng, sau khi bị Lý Vị dùng vài lời phỉnh nịnh qua loa, Giang Oản Oản lại tha thứ cho y, thậm chí còn khăng khăng một mực muốn lấy y làm phu quân.
Sau này, Lý Vị lấy được một loại thuốc từ chốn phong trần, toan hãm hại Giang Oản Oản, vô tình bị Tần Tĩnh Trì phát hiện rồi cứu ra.
Dẫu phu thê Giang Hiền Vũ biết Tần Tĩnh Trì không hề làm điều gì thất lễ, song thấy Giang Oản Oản vẫn cố chấp, thậm chí còn định tha thứ cho tên Lý Vị kia, Giang Hiền Vũ thật sự không còn cách nào nữa. Lão không muốn nhìn ái nữ nhà mình tiếp tục lao vào vực thẳm, bởi vậy đã lấy lý do Tần Tĩnh Trì có chạm phải thân thể nữ nhi của lão và buộc hai người nên duyên phu thê.
Nghĩ tới những chuyện này, Lý Tam Nương tiếp tục nói: “Tên Lý Vị đó thật sự không phải hạng người tốt lành! Con nói xem, con đã tận mắt chứng kiến y đi vào kỹ viện, sao lại còn không nghe lời phụ thân con, không từ tuyệt với y đi?”
Lý Tam Nương vừa dứt lời, trong lòng người chấn động, vội vàng giải thích: “Nương... Không phải là nương chỉ trích con, nương chỉ là... Chỉ là muốn...”
Giang Oản Oản nghe thấy vậy, nàng cũng đã phần nào tường tận ngọn ngành mọi việc. Khi thấy dáng vẻ vừa lo lắng vừa bất an của người thì vội vàng cầm lấy tay người rồi nói: “Nương, người nói đúng, trước kia là do... nhãn lực của con kém cỏi, bây giờ con đã có Tĩnh Trì và Đoàn Đoàn rồi, chúng ta sẽ sống với nhau thật tốt. Chuyện trước kia con cũng đã quên sạch, sau này chúng ta cứ để quá khứ ngủ yên đi ạ.”
Lý Tam Nương thấy nàng nói vậy thì lập tức lệ tuôn rơi, người không ngừng gật đầu: “Được, được rồi, như vậy là tốt rồi! Con cũng tha thứ cho phụ thân con đi, thật ra trong lòng lão nhớ mong con khôn xiết đó.”
Giang Oản Oản trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Con sợ... Phụ thân vẫn còn đang giận con.”
Lý Tam Nương nghe vậy, người không ngừng trấn an: “Không đâu, qua vài ngày nữa nương sẽ dẫn lão tới thăm con và Đoàn Đoàn. Nếu lão mà biết mình có một ngoại tôn đáng yêu như thế thì chắc chắn sẽ rất vui vẻ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Dạ vâng, vậy phụ mẫu sớm ngày ghé thăm nhé.”
Đoàn Đoàn đứng bên cạnh yên lặng lắng nghe. Tiểu tử nghe tới đây thì vội vàng tò mò hỏi: “Nương, ngoại tổ mẫu, là ai muốn tới thăm Đoàn Đoàn vậy ạ?”
Giang Oản Oản ôm tiểu tử vào trong lòng, nàng nói: “Là ngoại tổ phụ của Đoàn Đoàn, chính là cha của nương.”
Đoàn Đoàn mở to mắt, kinh ngạc thốt lên: “Cha của nương ạ?”
Giang Oản Oản nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của hài tử và nói: “Đúng rồi, đến lúc đó ngoại tổ phụ sẽ tới nhà ta làm khách. Đoàn Đoàn phải gọi ngoại tổ phụ thật nhiều, có lẽ ngoại tổ phụ vẫn còn tức giận với nương. Con làm nũng với ngoại tổ phụ thì biết đâu ngoại tổ phụ sẽ tha thứ cho nương.”
Mặc dù Đoàn Đoàn cảm thấy thắc mắc vì sao ngoại tổ phụ lại tức giận với nương mình, song tiểu tử vẫn nghiêm túc gật đầu, đồng thời dịu dàng hứa hẹn: “Chắc chắn Đoàn Đoàn sẽ làm cho ngoại tổ phụ tha thứ cho nương, sau đó Đoàn Đoàn sẽ thơm ngoại tổ phụ thật nhiều.”
Sau đó, tiểu tử còn khẽ thủ thỉ: “Lúc gia gia tức phụ thân, Đoàn Đoàn cũng ôm và thơm gia gia, sau đó người sẽ nguôi giận!”
Giang Oản Oản nhìn tiểu bánh bao ngoan ngoãn trong lòng, nàng cảm thấy vô cùng yêu thích hài tử, vì vậy đã nhẹ nhàng nựng yêu khuôn mặt của tiểu tử vài lần: “Haha... Con ngứa!”
Lý Tam Nương ở bên cạnh nhìn hai mẫu tử, trong mắt người tràn đầy ý cười. Sau đó, nghĩ tới lão tướng công ở nhà thì người nắm c.h.ặ.t t.a.y và vô thức gật gù, nhất định phải thuyết phục lão mới thành công.
Hoàn hồn nhìn sắc trời, khi thấy đã sắp tới thời gian xe bò phải đi, hôm nay người lén lút đi xe bò của người trong thôn tới đây, bây giờ đã gần tới giờ xe ngựa hẹn quay về đón người rồi.
“Oản Oản, vậy nương về trước nhé, kẻo chốc lát nữa sẽ không có xe để về.”
Giang Oản Oản gật đầu, sau đó nàng tiếp lời: “Nương, người chờ một lát đã, để con làm cho nương thêm một phần tôm.”
Nói xong, không đợi người kịp đáp lời, Giang Oản Oản đã vội vàng đi vào phòng bếp. Nàng nhanh chóng xào bốn năm cân tôm cay, đựng trong một hũ sứ, rồi khéo léo đặt vào một cái rổ mây. Sau đó nàng đi ra khỏi phòng bếp, đưa cho Lý Tam Nương, còn cẩn thận dặn dò thêm: “Nương, trước tiên người để cho phụ thân con ăn thử một con đã. Đợi khoảng nửa canh giờ, nếu không cảm thấy khó chịu thì sẽ chẳng có vấn đề gì, có thể tiếp tục dùng.”
“Hơn nữa, những con tôm này cần bóc vỏ, không được ăn đầu.”
Lý Tam Nương gật đầu: “Phải rồi, phải rồi, nương biết rồi.”
Sau đó, người khom lưng ngồi xuống xoa đầu Đoàn Đoàn và nói: “Đoàn Đoàn, ngoại tổ mẫu về nhà trước nhé, khoảng vài ngày nữa ngoại tổ mẫu sẽ dắt ngoại tổ phụ tới thăm Đoàn Đoàn của chúng ta.”
Đoàn Đoàn mắt cong cong cười rạng rỡ, tiểu tử gật đầu: “Vâng ạ, vậy ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ mau tới thăm con nhé!”
“Được.”
Lý Tam Nương vội vàng bước tới cổng thành, từ đằng xa đã trông thấy xe bò đang chờ người.
Người cầm tôm vội vàng đi tới rồi nói: “Thật xin lỗi, ái nữ của ta kiên quyết muốn làm món ăn cho ta mang về. Ta đã nói là xe bò đang đợi mà con bé vẫn một mực đòi làm, ai ui... Quả thật chẳng tài nào lay chuyển được nha đầu đó.”
Người phu xe nghe thấy vậy, đồng thời lại ngửi được mùi thơm của đồ ăn thoang thoảng trong không khí, y nuốt khan một tiếng rồi cất lời: “Thím à, tài nghệ bếp núc của khuê nữ nhà thím hẳn phải là tuyệt đỉnh! Từ xa con đã ngửi thấy hương vị lan tỏa rồi, đây là thứ gì vậy ạ? Thơm ngào ngạt!”