Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc này, nồi tôm cua trên bếp đều đã được Lâm Lộ và Lâm Giang tinh chỉnh hương vị vừa vặn.
Giang Oản Oản nếm thử thấy hương vị quả không tồi: “Tuyệt hảo! Mau mau mang ra ngoài đi.”
Hai huynh đệ vui vẻ nhìn nhau rồi nhanh chóng múc tôm và cua ra đĩa, vào nồi, sau đó mang ra ngoài.
Giang Oản Oản nhanh chóng làm món thịt cua hầm, chẳng mấy chốc, hương thơm đã lan tỏa khắp nơi. Sau khi thêm thắt gia vị sơ lược, Giang Oản Oản nhờ Tần Tĩnh Trì bưng ra ngoài.
Lý Đại Sơn ăn một bữa no căng bụng, thỏa mãn vô cùng mới chịu dừng lại, sau đó ông ấy ung dung rời đi.
Thấy sắc trời dần ngả tối, phu thê Giang Oản Oản cùng mọi người lập tức khóa cửa tiệm lại, không tiếp khách nữa.
Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì định đến phường thịt mua ít đồ, còn Lâm Giang và Lâm Lộ thì trở về nhà trước.
Đến phường thịt, Giang Oản Oản mua một miếng thịt chân giò và bốn cái móng giò heo, bởi vì sáng nay, tiểu tử Đoàn Đoàn đã níu lấy nàng nũng nịu mãi, cậu bé nói rằng muốn ăn móng giò heo và đương nhiên Giang Oản Oản sẽ chiều lòng bảo bối ngoan ngoãn nhà mình.
Hai người đã mua thịt xong, khi đang đi về phía cửa thành thì thấy có người gánh một gánh táo đỏ đi bán.
Giang Oản Oản nhìn qua, phát hiện đó là hồng táo đã phơi khô, đích thị là hồng khô. Nàng thấy có thể dùng để hầm canh, hay làm bánh hồng táo đều vô cùng thơm ngon, vì vậy Giang Oản Oản liền mua hết cả gùi hồng táo đó.
Khi về tới nhà thì màn đêm đã buông.
“Cha! Nương!”
Hai người vừa vào tới cửa, Giang Oản Oản lập tức bị một tiểu bánh bao đen nhẻm ôm chầm lấy chân.
Giang Oản Oản bế tiểu tử lên, nàng khẽ nhéo gương mặt bé bỏng của thằng bé rồi lo lắng cất lời: “Đã tối mịt thế này sao con còn đứng ở cổng chờ nương và cha? Tối đen như thế này, một mình con chẳng phải hiểm nguy lắm sao?”
Nói xong, nàng bế tiểu tử đi vào nhà, còn Tần Tĩnh Trì ở phía sau, chẳng rõ đang suy tính điều gì, ánh mắt nặng nề, sắc mặt cũng không mấy khá hơn.
Tần phụ Tần mẫu thấy đôi phu thê bế Đoàn Đoàn đi vào, lúc này hai người mới hay tiểu tử này chẳng hay tự khi nào đã lén lút lẻn ra cổng chờ hai người họ.
“Đoàn Đoàn lại lén đi ra ngoài từ khi nào vậy?”
Khi trời còn chưa tối, thằng bé đã ngồi ngóng ở cổng từ lâu, sau đó bị Tần phụ và Tần mẫu luân phiên bế vào trong, tiểu tử tinh quái này lại lặng lẽ lén lút lẻn ra ngoài.
Mặc dù chỉ đứng ở ngay cửa ra vào, nhưng ngộ nhỡ có kẻ xấu ẩn nấp, há chẳng phải thập phần nguy hiểm sao?
Tần Tĩnh Trì đặt giỏ hồng táo và thịt xuống, hắn bế Đoàn Đoàn từ trong lòng Giang Oản Oản rồi vỗ nhẹ vào m.ô.n.g nhỏ của thằng bé vài cái.
Sau đó hắn nghiêm nghị nói: “Tần Kỳ An, cha đã nói với con rồi, ở bên ngoài có rất nhiều kẻ xấu chuyên lừa bán nhi đồng. Cha đã dặn con ban đêm nếu không có người lớn bên cạnh thì chớ có đứng bên ngoài, sao con lại không nghe lời gia gia nãi nãi? Lại còn lén lút bỏ ra ngoài? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, con bảo cha nương phải làm sao đây?”
Bất chấp Đoàn Đoàn khóc lóc, hắn nói thêm: “Con không nhớ nhi đồng ở thôn bên cạnh mà cha đã kể cho con chăng? Bởi vì ban đêm lén đi ra ngoài tìm hài tử khác chơi mà bây giờ thằng bé đã thất lạc rồi đó.”
“Chẳng phải cha mới dặn dò con đó sao mà giờ con đã quên rồi ư?”
Trong lòng Tần Tĩnh Trì tràn ngập nỗi kinh sợ, mặc dù hắn nói với Đoàn Đoàn rằng đứa bé kia đã thất lạc, nhưng kỳ thực, vài ngày sau, cha nương của nó đã được triệu tới nha huyện để nhận thi thể. Khi tới đó, tiểu tử bị đánh đập tàn nhẫn, khắp thân mình đầy vết bầm tím, xanh xao.
Sau khi Tần Tĩnh Trì nhìn thấy cảnh tượng đó, rồi lại nhìn Đoàn Đoàn, trong lòng hắn chỉ còn lại nỗi lo lắng và sợ hãi khôn nguôi. Trong khoảng thời gian đó, cho dù hắn có bận rộn đến đâu, ngày nào cũng cố gắng để trở về nhà thật sớm, chỉ khi thấy Đoàn Đoàn vẫn an toàn ở nhà thì hắn mới yên lòng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mãi đến khi đám buôn người kia bị quan phủ bắt được, Tần Tĩnh Trì mới dần dà buông lỏng nỗi lo, nhưng mà cho dù vậy, hắn vẫn không dám để tiểu tử đi ra ngoài vào ban đêm, cho dù ngồi ở cổng cũng không được.
“Huhu... Cha...”
Đoàn Đoàn mím môi, thằng bé ấm ức nhìn Tần Tĩnh Trì với đôi mắt rưng rưng lệ, thỉnh thoảng còn lau nước mắt trông thật đáng thương, thằng bé nức nở nói: “Huhu... Cha... Con... Xin lỗi, Đoàn Đoàn sẽ không... Như vậy nữa, cha đừng tức giận...”
Giang Oản Oản hoài nghi nhìn Tần Tĩnh Trì: “Chàng sao vậy? Chàng đừng tức giận nữa, chàng đã khiến Đoàn Đoàn khiếp sợ rồi đó, sau này dặn dò thằng bé chớ đứng ngoài nữa là được mà.”
Thấy giọng điệu của Tần Tĩnh Trì nghiêm túc như vậy khiến Giang Oản Oản cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
Đến cả Tần phụ Tần mẫu cũng giật mình kinh hãi, hai người họ cũng vội an ủi: “Tĩnh Trì à, con đừng mắng Đoàn Đoàn nữa, thằng bé còn nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện đâu mà.”
Nói xong, Tần mẫu toan bế Đoàn Đoàn từ trong lòng hắn ra.
Tần Tĩnh Trì tránh tay bà, hắn nói: “Nương, người chớ nên cưng chiều thằng bé quá độ, người cũng biết bị đám người kia bắt sẽ đáng sợ nhường nào mà. Nếu không để tiểu tử nhớ lâu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì chúng ta hối hận không kịp đâu!”
Tần mẫu cũng biết chuyện này, nhưng mà hai người họ nào nỡ nhìn thằng bé khóc lóc thảm thiết như vậy.
Đoàn Đoàn nép đầu vào vai Tần Tĩnh Trì, thằng bé thút thít, thỉnh thoảng lại nấc lên một tiếng. Sau một lúc, thằng bé ôm Tần Tĩnh Trì rồi thơm lên mặt hắn một cái và thỏ thẻ nói: “Cha... Nấc... Đoàn Đoàn nhớ cha... Và nương nên mới ra cổng ngồi chờ cha nương, Đoàn Đoàn ngồi ngay trước cổng... Nhà chúng ta đó ạ.”
Thấy Tần Tĩnh Trì chẳng buồn nhìn mình, cũng không cất lời, tiểu tử mím môi, nước mắt lại vô thức lăn dài, thằng bé vịn lấy mặt Tần Tĩnh Trì, vừa khóc vừa nói: “Huhu... Cha... Nấc... Đừng... Chớ bỏ mặc Đoàn Đoàn!”
Giang Oản Oản đứng bên cạnh chỉ có thể lau nước mắt cho tiểu tử, Đoàn Đoàn đáng thương nhìn nàng: “Nương…”
Giang Oản Oản nhìn tiểu tử rồi lại nhìn Tần Tĩnh Trì, sau đó nàng chỉ đành nắm lấy bàn tay nhỏ của thằng bé.
Tần Tĩnh Trì nhìn vẻ đáng thương của hai mẹ con, rồi lại nghe tiếng khóc của Đoàn Đoàn, trong lòng hắn sớm đã mềm nhũn tự khi nào.
Tần Tĩnh Trì ôm chặt Đoàn Đoàn vào trong lòng, hắn vuốt ve đầu thằng bé, sau hồi lâu mới chậm rãi cất lời: “Cha không tức giận, nhưng mà sau này buổi tối, Đoàn Đoàn tuyệt đối chớ ngồi ở cổng chờ cha nương nữa, cha nương sẽ sớm trở về, hoặc sẽ nhờ tiểu thúc thúc ở cùng con, được không?”
Đoàn Đoàn thút thít gật đầu, cái đầu nhỏ khẽ cọ cọ vào lòng bàn tay hắn: “Vâng ạ, Đoàn Đoàn đã biết... rồi ạ.”
Tần Tĩnh Trì nhìn bánh bao nhỏ ngoan ngoãn ở trong lòng thì không khỏi tự trách bản thân: “Đoàn Đoàn, cha không nên đánh con, con tha thứ cho cha được không?”
Đoàn Đoàn thấy hắn nói vậy, trong lòng lại dâng lên nỗi ấm ức, thằng bé không khỏi trách cứ: “Cha... Sau này cha đừng đánh m.ô.n.g của Đoàn Đoàn nữa, đau lắm đó! Hơn nữa, Đoàn Đoàn chỉ nhớ cha nương thôi mà!”
Tần Tĩnh Trì áy náy khẽ thơm thằng bé một cái, hắn nói: “Chỉ cần Đoàn Đoàn ngoan ngoãn, cha sẽ không đánh con.”
Tiểu tử khẽ nhíu đôi mày, bĩu môi đáp: “Vậy chăng những khi Đoàn Đoàn không ngoan, cha sẽ đánh Đoàn Đoàn ư?”
“Ừm...”
“Ha ha ha...”
Giang Oản Oản đứng bên cạnh, thấy Tần Tĩnh Trì ngập ngừng không đáp, trong lòng nàng không khỏi lấy làm khoái trá mà bật cười thành tiếng.
Tần Tĩnh Trì bất lực khẽ nhéo má nàng: “Nàng này, sao lại cùng Đoàn Đoàn nghịch ngợm đến vậy!”
Đoàn Đoàn nín bặt tiếng khóc, gương mặt nhỏ nở nụ cười tươi tắn nhìn cha nương. Bấy giờ, bầu không khí nặng nề ban nãy đã tan biến, căn phòng tràn ngập tiếng cười vui vẻ, còn Tần phụ, Tần mẫu và Tần Tĩnh Nghiễn vẫn thản nhiên ngồi đó, mặc kệ một nhà ba người họ đang đùa nghịch.
Giang Oản Oản khẽ nhéo chàng một cái, đoạn quay sang Đoàn Đoàn nói: “Hài nhi, chẳng phải sáng nay con có nói muốn ăn móng giò sao? Nương đã mua về rồi đây. Để cha chơi cùng con, nương sẽ đi làm món ngon cho con nhé.”