Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn vui vẻ gật đầu: “Vâng ạ, Đoàn Đoàn rất muốn ăn móng giò heo. Nương là người tốt nhất!”

Tần Tĩnh Trì toan theo nàng, nhưng lại bị Giang Oản Oản giữ lại. Nàng khẽ nói: “Chàng hãy đi chơi cùng nhi tử đi, dỗ dành thằng bé một chút. Vừa rồi chàng đã khiến thằng bé sợ đấy.”

Tần Tĩnh Trì quay đầu nhìn đứa trẻ đang ngồi, trên gương mặt nhỏ vẫn còn vương những giọt lệ.

Hắn bất đắc dĩ thở dài: “Được thôi.”

Thế nhưng Tần mẫu và Tần Tĩnh Nghiễn nào nỡ để một mình nàng cực nhọc nấu cơm, hai người cũng vội vàng theo nàng vào phòng bếp.

Đoàn Đoàn thấy cha đang bước đến gần, đứa trẻ lại ấm ức mím chặt đôi môi.

Khi Tần Tĩnh Trì răn dạy, dù sợ hãi nhưng Đoàn Đoàn vẫn chưa cảm thấy ấm ức. Thế nhưng khi chàng cố gắng dỗ dành, tiểu tử lại không kìm được mà trào dâng cảm giác vừa ấm ức vừa tủi thân.

Tần Tĩnh Trì bế Đoàn Đoàn vào lòng, chàng cẩn thận lau đi những giọt nước mắt trên má đứa trẻ, rồi khẽ nói: “Được rồi, cha không nên đánh con, nhưng cha cũng chỉ vì quá đỗi lo lắng cho con mà thôi. Con thử nghĩ xem, trước đây cha đã dặn con không được một mình ra ngoài vào buổi tối bao nhiêu lần rồi ư?”

Đoàn Đoàn tựa vào n.g.ự.c chàng, giọng nói mềm mại khẽ run run: “Đoàn Đoàn nhớ cha và nương lắm. Sau này cha đừng đánh Đoàn Đoàn nữa. Cha hãy nhẹ nhàng nói chuyện với Đoàn Đoàn, như vậy Đoàn Đoàn sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Đánh m.ô.n.g tiểu hài tử là không đúng đâu.”

Đoạn, đứa trẻ nói thêm: “Những lời cha đã dạy trước kia, Đoàn Đoàn vẫn luôn ngoan ngoãn nghe theo mà.”

Tần Tĩnh Trì ôm chặt đứa trẻ ngoan ngoãn trong lòng, chỉ cảm thấy tiểu nhi này thực sự quá đỗi hiểu chuyện. Những đứa trẻ khác làm sao có thể nói ra những lời như vậy chứ.

“Ừm, sau này cha sẽ không tức giận nữa, sẽ ôn tồn nói chuyện với con.”

Đoàn Đoàn híp mắt lại, thơm lên má chàng mấy cái: “Phải rồi, đây mới đúng là cha ngoan của Đoàn Đoàn!”

Hai cha con nhỏ giọng trò chuyện. Thời gian cứ thế thấm thoát trôi, món móng giò heo hầm của Giang Oản Oản đã bắt đầu tỏa hương thơm ngào ngạt khắp gian nhà.

Thấy móng giò đã bắt đầu mềm, Giang Oản Oản định gọt vài củ khoai tây cho vào hầm cùng. Nàng tìm khắp gian bếp nhưng lại chẳng thấy đâu.

Giang Oản Oản thầm nghĩ, có lẽ khoai tây đã dùng hết rồi, nàng cần vào trong không gian lấy ra một ít mới được.

Thế nhưng Tần mẫu và Tần Tĩnh Nghiễn vẫn đang đứng bên cạnh, nàng không thể tùy tiện vào không gian. Bởi vậy, nàng đành giả vờ thái hành lá, khẽ nói: “Nương, a đệ, món ăn bây giờ đã sắp hoàn thành rồi. Chỉ cần chờ móng heo hầm nhừ là được. Hai người hãy ra phòng khách đi. Không biết Đoàn Đoàn còn khóc không, nương và đệ đệ ra chơi cùng thằng bé đi ạ.”

Tần mẫu và Tần Tĩnh Nghiễn thấy quả thực không còn gì có thể phụ giúp, bèn nghe lời nàng mà đi ra ngoài. Tần mẫu mỉm cười nói: “Vậy chúng ta ra trước vậy. Nương phải đi xem cháu ngoan của nương.”

“Đi, đi thôi.”

Sau khi bọn họ rời đi, Giang Oản Oản đợi một lát rồi mới bước vào trong không gian. Khi nàng đang định lấy vài củ khoai tây thì lại giật mình phát hiện, mình vẫn còn đang cầm một nắm hành lá trong tay.

Trước tiên, Giang Oản Oản đặt nắm hành sang một bên. Nàng lấy một cái giỏ từ trong không gian, sau khi chất đầy khoai tây vào đó, nàng liền đi ra ngoài mà đã vô tình quên mất nắm hành lá kia.

Đến cuối cùng, khi móng giò đã hầm nhừ, nàng vẫn không hề nhớ tới việc đó.

Cả một nồi đầy ắp móng giò heo, bên trong là những miếng móng giò và khoai tây được hầm mềm nhừ, ăn vào tan chảy nơi đầu lưỡi.

Đoàn Đoàn đang ngồi trong lòng Tần Tĩnh Trì, đã ngửi thấy mùi hương thơm nồng. Đứa trẻ đưa tay chỉ vào nồi móng giò, reo lên: “Cha… Cha! Thật thơm quá, Đoàn Đoàn muốn ăn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cũng chẳng rõ Tần Tĩnh Trì đã dỗ dành đứa bé thế nào, mà khi tiểu tử muốn ăn cơm vẫn cứ quyến luyến trong lòng chàng, chẳng chịu rời xuống.

Tần Tĩnh Trì thấy đứa trẻ như vậy thì lấy làm vui sướng, chàng ôm tiểu tử không rời tay. Hai cha con cùng bưng một bát cơm, chàng ăn một miếng rồi lại đút cho Đoàn Đoàn một miếng móng giò heo mềm nhừ.

Tần mẫu nhìn cảnh tượng ấm áp này, bà chợt nhớ đến thuở Đoàn Đoàn mới hai tuổi. Khi ấy, Tần Tĩnh Trì cũng ngày ngày bế thằng bé như vậy để đút ăn.

Tần Tĩnh Trì vừa đút cho Đoàn Đoàn ăn, vừa nhìn bánh bao nhỏ trong lòng mà không khỏi cảm thán. Mới đó mà nhi tử của chàng đã lớn đến nhường này rồi.

Đoàn Đoàn hưởng thụ sự chăm sóc chu đáo từ cha mình. Tuy chỉ thỉnh thoảng mới được đối đãi đặc biệt như vậy, nhưng đứa trẻ vẫn lấy làm vui sướng khôn xiết. Trong lòng, nó còn thầm nghĩ, lần sau sẽ cầu nương đút cơm cho mình, bởi nương vẫn chưa từng làm vậy bao giờ.

Nghĩ đến điều này, Đoàn Đoàn không khỏi quay đầu nhìn Giang Oản Oản đang ngồi bên cạnh. Đôi mắt long lanh ngập tràn vẻ ấm ức và đáng thương.

Lúc này, Đoàn Đoàn mới khẽ lên tiếng: “Lần sau nương đút cơm cho Đoàn Đoàn ăn giống như cha nhé.”

Giang Oản Oản chưa kịp lên tiếng, Tần Tĩnh Trì nghe lời tiểu tử nói, chỉ biết cười bất lực. Hắn khẽ vỗ vào m.ô.n.g nhỏ của Đoàn Đoàn, cất lời: “Tiểu quỷ tinh quái này, hôm nay ta đút cơm cho con, ấy là vì ta đã đánh m.ô.n.g con, lòng cảm thấy áy náy. Cớ sao lại muốn nương đút cơm cho con? Con đã lớn ngần này rồi, việc của mình phải tự lo liệu, tự mình ăn cơm, con hiểu chăng?”

Đoàn Đoàn bĩu môi, tiểu tử lập luận vô cùng hợp lý: “Đoàn Đoàn là em bé, vẫn còn rất nhỏ! Nương đã từng nói thế mà!”

Nói xong, nó còn kéo bàn tay to lớn của Tần Tĩnh Trì, đặt cùng với bàn tay nhỏ xinh của mình: “Cha xem đi! Có phải Đoàn Đoàn vẫn còn bé tí không?”

Đoạn, tiểu tử lại hạ giọng, thỏ thẻ: “Hơn nữa, Đoàn Đoàn chưa từng được nương ôm vào lòng mà đút cơm cho ăn, bởi vậy con chỉ muốn thử một lần mà thôi.”

Nó vừa dứt lời, còn lè lưỡi trông thật đáng yêu.

Khi tiểu tử nói xong những lời ấy, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nhìn nhau với ánh mắt tràn đầy cảm xúc khó tả. Trong lòng Giang Oản Oản dâng lên niềm xót xa khôn tả, còn Tần mẫu, Tần phụ đang bận ăn cơm nên không nghe rõ Đoàn Đoàn nói gì.

Giang Oản Oản nhìn Đoàn Đoàn, nàng duỗi đôi tay ra rồi nói: “Vậy em bé Đoàn Đoàn, hôm nay nương ôm con và đút cơm cho con, được không?”

Đôi mắt tiểu tử bỗng chốc rạng ngời: “Được ạ! Đoàn Đoàn muốn nương ôm!” Sau đó, nó lập tức muốn chuồn vào lòng Giang Oản Oản.

Tần Tĩnh Trì đành bất đắc dĩ buông tay. Sau khi tiểu tử đã ngồi gọn trong lòng Giang Oản Oản, hắn vừa gắp thức ăn vừa thở dài bất lực: “Thì ra ta vẫn kém hơn nương, có một tiểu bảo bối nào đó, chỉ cần nương vừa khẽ vẫy tay là đã theo ngay, còn ta thì chẳng được đoái hoài.”

Hắn vừa nói xong, Đoàn Đoàn lập tức xấu hổ nắm lấy tay hắn, nó nhẹ nhàng vuốt ve tay hắn và nũng nịu: “Cha! Cha… Đoàn Đoàn không mặc kệ cha mà!”

“Ừm... Đoàn Đoàn... Đoàn Đoàn gắp móng giò cho cha nhé!”

Sau đó, nó lập tức cầm đũa rồi run run gắp một miếng móng giò rất to vào bát Tần Tĩnh Trì.

Tần Tĩnh Trì vừa cười vừa khẽ xoa bàn tay nhỏ bé của tiểu tử: “Được rồi, cha đùa Đoàn Đoàn thôi, con mau ăn đi.”

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn Đoàn Đoàn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tần Tĩnh Trì thì cũng muốn trêu ghẹo cậu bé: “Đoàn Đoàn xấu hổ quá, đã là đứa trẻ lớn mà còn để cho nương ôm, rồi còn đút cơm cho ăn.”

Đoàn Đoàn bĩu môi lườm cậu một cái: “Hừ! Tiểu thúc thúc rất đáng ghét! Đoàn Đoàn muốn ăn móng giò hầm, con không thèm nói chuyện với thúc nữa đâu.”

Tần mẫu cũng trừng mắt nhìn Tần Tĩnh Nghiễn: “Con đừng trêu cháu ngoan của nương nữa, để tiểu tử ăn cơm cho ngon miệng đi.”

Tần Tĩnh Nghiễn bĩu môi nhưng cũng không nói gì thêm, cậu tập trung hưởng thụ món ngon.

Buổi tối, Tần Tĩnh Trì đưa Tần phụ Tần mẫu trở về. Khi về tới nhà, hai mẹ con Giang Oản Oản và Đoàn Đoàn đã nằm gọn trong tấm chăn dày, một lớn một nhỏ chỉ để lộ ra khuôn mặt trắng nõn.