Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy hắn mở cửa đi vào, đôi mắt mẹ con nàng lập tức trở nên sáng lấp lánh mà nhìn hắn.

Tần Tĩnh Trì toan cất lời, lại bị tiếng gọi của Đoàn Đoàn cắt ngang.

“Nương nương, cha về rồi, cha mau nằm xuống ôm con ngủ đi, người của cha ấm áp lắm!”

Sau đó, tiểu tử duỗi cánh tay nhỏ ra vẫy hắn: “Cha… Cha mau tới đây đi! Đoàn Đoàn và nương lạnh lắm đó!”

Giang Oản Oản cũng đang mong chờ nhìn hắn.

Tần Tĩnh Trì dở khóc dở cười cất lời: “Biết rồi biết rồi, con quả thực là một tiểu quỷ láu lỉnh mà, để ta làm ấm chăn cho hai mẹ con.”

Nói xong, hắn lập tức thay áo trong rồi nằm vào trong chăn, sau đó ôm cả hai mẹ con vào trong lòng.

Ai ngờ bởi vì hắn vừa từ bên ngoài đi vào nên trên người nào còn chút hơi ấm.

Mẹ con Giang Oản Oản bị hắn ôm vào, lập tức lạnh đến thấu xương, run rẩy không ngừng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoàn Đoàn dán vào mặt lạnh buốt của hắn, tiểu tử lập tức lạnh tới mức hét lên: “A! Cha! Cha lạnh quá! Cha đừng ôm Đoàn Đoàn và nương nữa!”

“Mau... Mau thả Đoàn Đoàn ra!”

Đôi chân nhỏ trắng như ngó sen của tiểu tử đạp nhẹ vào hắn, nó đang cảm thấy rất ghét cha.

Giang Oản Oản vừa cười vừa cố ôm Đoàn Đoàn vào trong n.g.ự.c mình, nàng khẽ đánh Tần Tĩnh Trì một cái: “Chàng đừng nằm sát vào đây, lạnh như băng!”

Hai mẹ con càng chưa thuận ý thì Tần Tĩnh Trì càng kéo hai người vào trong lòng. Thậm chí vài sợi râu mới lún phún của hắn thỉnh thoảng sẽ cọ vào má bầu bĩnh của Đoàn Đoàn, có lúc lại cúi đầu gặm cắn nơi cổ Giang Oản Oản, ý tứ trêu chọc không che giấu.

“Haha... Cha, cha xấu quá, haha... Đoàn Đoàn ngứa!”

Giang Oản Oản liên tục rụt cổ: “Tĩnh Trì! Chàng thật đáng ghét!”

Đoàn Đoàn cũng hùa theo: “Đúng vậy, cha quá đáng ghét!”

Tần Tĩnh Trì nheo mắt nhìn hai mẹ con, sau đó hắn nói: “Ai bảo hai mẹ con dám ghét cha!”

Sau khi Đoàn Đoàn ôm một cánh tay của Tần Tĩnh Trì ngủ say, Giang Oản Oản mới do dự nói: “Tĩnh Trì, hôm nay tâm trạng chàng có vẻ không ổn, thiếp chưa từng thấy chàng nghiêm khắc với Đoàn Đoàn đến thế.”

Tần Tĩnh Trì nhìn nàng một lúc, rồi cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn đang ôm mình đã ngủ say. Lúc này hắn mới nói: “Trước kia ở thôn bên cạnh từng có một tiểu hài tử bị kẻ gian bắt đi, có thể là do không nghe lời nên đã bị bọn nhân phiến tử... đánh đập đến chết. Vài ngày sau, cha mẹ của cậu bé được thông báo tới nhận tử thi, đứa bé kia.... Chỉ lớn hơn Đoàn Đoàn nhà chúng ta hai tuổi.”

Tần Tĩnh Trì nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng năm ấy, cho đến giờ lòng hắn vẫn chưa nguôi ngoai. Hắn tiếp lời: “Từ dạo ấy, đêm nào ta cũng gặp ác mộng, chỉ sợ Đoàn Đoàn nhà ta cũng sẽ gặp bất trắc...”

“Hôm nay trời đã tối mịt mà tiểu tử lại một mình lưu lạc bên ngoài, nếu chẳng may bị kẻ xấu tẩm thuốc mê, vậy bọn chúng sẽ dễ như trở bàn tay mà bắt đi! Bởi thế ta mới…”

Giang Oản Oản nghe vậy, lòng đau như cắt, nàng ôm đầu hắn dịu dàng an ủi: “Chẳng hề gì, chẳng hề gì, Đoàn Đoàn nhà ta nhất định sẽ bình an trưởng thành! Chúng ta sẽ hộ vệ tiểu tử thật chu toàn.”

Giang Oản Oản cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn đang nằm giữa hai người, trong lòng nàng cũng dâng lên nỗi sợ hãi khôn nguôi, may thay… May thay bảo bối nhà ta không xảy ra bất trắc nào.

Trong cõi đời này, bọn buôn người quả là ác độc vô cùng. Giang Oản Oản không khỏi nhớ lại những câu chuyện nàng từng nghe về cảnh những hài nhi bị bắt cóc nơi đô thị phồn hoa. Nếu được bán cho nhà khác thì còn tạm, chỉ e bọn chúng không bán được, sẽ đánh đập hài tử đến tàn phế rồi bắt đi ăn xin. Loại người như vậy quả thực ác tâm cực độ.

Tần Tĩnh Trì thấy vẻ mặt đau khổ của nàng, liền an ủi: “Cũng may Đoàn Đoàn chẳng hề hấn gì. Hiện tại Viễn thúc quản lý huyện chúng ta rất an ổn, bởi vậy sẽ không có bất cứ bọn buôn người nào dám hoành hành trong huyện này.”

Giang Oản Oản khẽ gật đầu: “Dạ vâng.”

“Nương… Cha… Ăn… Đoàn Đoàn muốn ăn… Bánh ngọt, bánh ngọt…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai người thấy Đoàn Đoàn mơ màng thốt lên lời mê sảng, bèn nhìn nhau mỉm cười.

Tần Tĩnh Trì cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng: “Mau ngủ đi, hôm nay nàng đã mệt mỏi nhiều rồi.”

Sau đó, hắn lại khẽ thơm Đoàn Đoàn một cái rồi mới ôm hai mẫu tử vào lòng, nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng.

Vài ngày sau, Lâm Lộ và Lâm Giang đã học được bảy tám phần tinh túy của món tôm hùm đất cay và thịt cua hầm. Một ngày trước đó, Giang Oản Oản đã để bọn họ tự tay chế biến món ăn cho khách suốt toàn bộ quá trình, nàng chẳng còn đích thân chỉ dạy nữa.

May thay, hai huynh đệ chế biến quả thực hương vị thượng thừa, bởi vậy cho dù là khách quen cũng không cảm thấy mùi vị có điều gì đó sai khác.

Cả hai huynh đệ run rẩy dõi theo khách dùng bữa, khi thấy sắc mặt của họ hoàn toàn tự nhiên mà ăn hết rồi trả tiền như thường ngày, bấy giờ mới nhẹ nhõm thở phào, càng về sau càng thêm tự tin hơn hẳn.

Mấy ngày nay, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì có thuê hai người ở trong thôn tới giúp đỡ. Bọn họ là một đôi phu thê thành thật, chịu khó nhưng lại khá chật vật trong thôn.

Đôi phu thê làm việc vô cùng lanh lẹ khiến Giang Oản Oản vô cùng tâm đắc, bởi vậy nàng đã tăng thêm hai trăm văn tiền thù lao cho bọn họ.

“Trương thúc, Trương thẩm, cháu định tăng tiền công cho hai người từ một lượng bạc lên thành một lượng hai trăm văn.”

Khi thấy cả hai kinh ngạc ngước nhìn mình, Giang Oản Oản giải thích: “Khi hai người tới cháu từng dặn dò rồi, chỉ cần thúc thẩm tận tâm tận lực, chúng ta tuyệt sẽ không bạc đãi.”

Hai người liền vội vã cảm tạ: “Cảm ơn cháu, Oản Oản, hai chúng ta quyết sẽ tận tâm tận lực làm việc cho tốt!”

Giang Oản Oản cười nói: “Bên nhà mới chúng cháu vẫn còn vô vàn công việc phải lo toan, bởi vậy từ ngày mai cháu và Tần Tĩnh Trì sẽ chẳng còn tới tiệm nữa. Thúc thẩm cùng Lâm Lộ, Lâm Giang phải vất vả hơn nhiều rồi.”

Trương thẩm cười đáp: “Vất vả gì đâu chứ, nhưng mà nhà mới của các cháu cũng đã cất xong từ lâu rồi, giờ cũng nên lo liệu để dọn vào rồi.”

“Đúng vậy!”

Hiện tại, trong tiệm có bốn người, đều tính tình thuần hậu, khiến Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì vô cùng yên tâm.

Hôm nay, hai người vẫn dành trọn một ngày để trông coi cửa tiệm, từ ngày mai sẽ ở nhà để thu xếp nhà mới.

Giang Oản Oản thấy đã quá giờ Thân một khắc, bởi vậy nàng gọi Tần Tĩnh Trì và định hồi phủ.

Sau đó, nàng đi vào trong phòng bếp dặn dò đôi lời: “Lâm Lộ Lâm Giang, ta và Tĩnh Trì ca về trước đây. Hai đệ cứ ước lượng khoảng giờ giấc chúng ta thường về mà đóng cửa tiệm nhé. Những ngày sau hai đệ phải bận tâm nhiều hơn rồi.”

Lâm Lộ và Lâm Giang cười đáp: “Tẩu tử cứ yên tâm đi ạ.”

“Tẩu tử, chúng đệ còn mong được dự tiệc tân gia của tẩu đó ạ.”

Đúng lúc Tần Tĩnh Trì đi vào trong phòng bếp thì nghe được lời Lâm Giang thốt ra, hắn cười nói: “Chắc chẳng bao lâu nữa sẽ được ăn một bữa thịnh soạn.”

Giang Oản Oản níu lấy cánh tay hắn, nàng cười nói: “Thôi được rồi, chúng ta về thôi.”

Giang Oản Oản đã chia nệm êm, chăn ấm, ga trải giường cùng các vật dụng cần thiết cho mấy vị thím khéo tay trong thôn cùng làm, hôm nay nàng sẽ đích thân tới lấy về.

Hai người về nhà lấy xe thồ rồi mới đi lấy đồ đạc.

Bởi vì việc này giao cho mấy nhà liền, hơn nữa còn làm số lượng lớn nên hai người đẩy ba xe mới chuyên chở về hết.

Tất cả đồ đạc đều được để vào trong nhà mới, trước hết cứ chất đống tạm trên bàn trà và vài chiếc ghế dài, hai người định mai sẽ đích thân tới sắp xếp.

Sau đó, Giang Oản Oản tiến đến chiêm ngưỡng cái lò sưởi chìm đã được hoàn thiện của mình.

Mặc dù cái lò sưởi chìm này chẳng lắp cửa kính nhưng mùa đông mở cửa ra và đốt than đá mà chẳng cần dùng củi, như vậy sẽ không chút khói bụi. Dẫu lửa trong lò có bùng lớn cũng chẳng lo ngại, khi dùng chỉ cần hé cửa sổ ra là sẽ an toàn.