Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tĩnh Trì lau đi những giọt nước mắt từ lúc nào đã trào ra nơi khóe mắt, sau đó hắn dịu dàng liếc nhìn Giang Oản Oản rồi mới cúi đầu nhìn tiểu gia hỏa đang đ.ấ.m nhẹ vào người mình: “Cha không bắt nạt nương, Đoàn Đoàn đã oan cho cha rồi!”

Đoàn Đoàn nghi ngờ gãi đầu, rồi nó lại ngước nhìn gương mặt còn đọng nước mắt của Giang Oản Oản, lập tức nghiêng đầu bĩu môi: “Hừ! Cha lừa Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn đã trông thấy nương khóc đó!”

Giang Oản Oản vội vã lau khô nước mắt trên mặt, sau đó cười nói: “Cha thật sự không bắt nạt nương đâu mà, chỉ là nương thấy chúng ta sắp chuyển vào nhà mới, mừng rỡ quá đỗi nên mới rơi lệ đó thôi, cha... Cha đang an ủi nương đó.”

“Không phải Đoàn Đoàn cũng nhìn thấy sao, cha còn... Hôn nương đó, Đoàn Đoàn thử nghĩ lại xem, lúc cha an ủi con, có phải cha cũng vẫn thường hôn con đó thôi?”

Đoàn Đoàn vẫn không yên tâm, thằng bé hỏi: “Thật sao ạ? Cha không bắt nạt nương, đúng không ạ?”

Tần Tĩnh Trì khẽ nhéo chóp mũi bé nhỏ của thằng bé rồi giả vờ ấm ức nói: “Nay Đoàn Đoàn không tin cha nữa sao? Cha đau lòng quá.”

Sau đó, hắn lập tức cụp mi mắt xuống như thể cảm thấy đau lòng khôn xiết.

Thấy cha mình như vậy, tiểu tử liền bị lừa gạt, thằng bé vội vàng vươn đôi bàn tay bé nhỏ ra rồi hôn lên gương mặt của Tần Tĩnh Trì mấy cái, sau đó ngượng ngùng nói: “Cha, con xin lỗi, Đoàn Đoàn... Đoàn Đoàn không biết nương vui quá nên mới khóc.”

Tần Tĩnh Trì cười phá lên: “Vậy Đoàn Đoàn phải hôn cha thêm vài cái nữa.”

“Chụt chụt!”

Tiểu tử hôn lên gương mặt hắn một tiếng thật kêu, lúc này, Tần Tĩnh Trì mới xoa đầu thằng bé rồi nói: “Được rồi, cha tha thứ cho con.”

“Hì hì, cha thật tốt!”

Giang Oản Oản chỉ biết đứng nhìn tiểu tử Đoàn Đoàn ngây ngô của nhà mình, thật đúng là... quá đỗi dễ lừa gạt vậy sao!

Tần Tĩnh Trì ôm thằng bé một hồi, đột nhiên bụng của Đoàn Đoàn réo lên, tiểu tử ngượng ngùng che bụng lại rồi lén nhìn cha và nương mình.

Giang Oản Oản nghe thấy tiếng bụng của tiểu tử thì bật cười.

Đoàn Đoàn thấy hai người cười, thằng bé xấu hổ đánh trống lảng: “Nương, hôm nay nương định làm bánh ngọt cho Đoàn Đoàn đó sao?”

“Chính phải! Nương sẽ làm bánh táo cho bảo bối Đoàn Đoàn của nhà ta!” Lúc này, Giang Oản Oản mới nhớ tới chuyện chính.

Đoàn Đoàn cười tít mắt nhìn nàng: “Vâng ạ!”

Nghĩ đến chuyện tiểu tử đã đói bụng, Giang Oản Oản liền lấy ra một đĩa nhỏ kẹo bưởi cho thằng bé: “Hôm nay, nương cho phép Đoàn Đoàn ăn thêm vài viên kẹo đó.”

Nhìn những viên kẹo bưởi trên bàn, Đoàn Đoàn mừng rỡ khôn nguôi, thằng bé vội vã vươn đôi tay bé nhỏ của mình ra, ôm lấy cổ Giang Oản Oản mà hôn lên má nàng mấy cái: “Chụt chụt! Nương là tốt nhất đời!”

Tần Tĩnh Trì đang ôm lấy đôi chân tiểu tử, khi thấy thằng bé chồm người tới thì vội vàng ôm tiểu tử tinh nghịch vào lòng, kéo lại gần Giang Oản Oản hơn nữa.

“Được rồi, con đi chơi với cha đi, nương sẽ đi làm bánh táo cho con trai.”

Nàng lấy táo đỏ ra rửa sạch, sau đó cho vào trong nồi hấp.

Tiếp theo, nàng cắt táo đỏ đã hấp chín thành từng miếng, cho vào trong nồi rồi thêm một lượng sữa bò vừa phải.

Sau khi khóa cửa tiệm vào chiều hôm trước, trên đường Giang Oản Oản tình cờ gặp một người rao bán sữa bò, nàng đã mua nửa thùng sữa, định bụng mỗi ngày sẽ nấu một bát sữa cho Đoàn Đoàn uống, nhưng lấy một chút ra làm bánh táo cũng chẳng hề gì, dù sao cũng không sử dụng quá nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau đó, nàng đặt cái nồi lên bếp lửa và đun trên lửa nhỏ, không ngừng khuấy đều cho tới khi toàn bộ số táo đỏ đã thấm đẫm sữa bò, tiếp theo cho thêm một lượng đường đỏ vừa đủ vào, tiếp tục khuấy cho đến khi đường tan hết. Khi toàn bộ hỗn hợp táo đỏ, sữa bò và đường đỏ đã hòa quyện vào nhau thì có thể tắt bếp, giờ chỉ cần để nguội là xong.

Rồi nàng đập khoảng mười mấy quả trứng gà vào một cái chậu nhỏ, cho mứt táo vừa nấu vào cùng với trứng gà, lúc này phải không ngừng khuấy đảo, và đương nhiên công việc này được giao cho Tần Tĩnh Trì đảm nhiệm.

Sau khi dặn Tần Tĩnh Trì đứng bên cạnh không ngừng khuấy trứng gà, Giang Oản Oản mới nghỉ ngơi, nàng ôm Đoàn Đoàn thong thả ăn mấy viên kẹo bưởi, thỉnh thoảng còn đút cho Tần Tĩnh Trì, người đang vất vả khuấy trứng, một viên kẹo.

Một lúc sau, khi trứng gà và mứt táo trong chậu đã được đánh bông hoàn toàn, nở phồng lên trông thấy, Giang Oản Oản mới đặt Đoàn Đoàn đang cuộn mình ấm áp trong lòng xuống, đoạn bước tới cạnh Tần Tĩnh Trì: “Được rồi, chàng để thiếp làm cho, chàng mau giúp thiếp nhóm lửa bếp lò bên ngoài đi.”

Tần Tĩnh Trì cứ nhìn chằm chằm nàng, ngần nửa buổi, chàng vẫn đứng lặng như pho tượng, tựa hồ đang e ngại điều gì. Giang Oản Oản bất đắc dĩ đành khẽ đặt lên môi chàng một nụ hôn: “Thiếp sẽ không đi đâu, chàng tin thiếp đi!”

Tần Tĩnh Trì nhìn nàng một cái, lúc này chàng mới nơm nớp lo âu rời khỏi phòng.

Nhận lấy chiếc chậu gỗ nhỏ, Giang Oản Oản lập tức lấy bột mì từ trong tủ ra. Nàng đong một lượng bột vừa vặn vào trong bát, sau đó cho thêm một ít men ủ vào rồi trộn đều, cho thêm một ít dầu ăn và tiếp tục trộn.

Tiếp theo, nàng lấy một cái khuôn nhỏ hình vuông bằng sắt ra, trải một lớp giấy thấm dầu lên trên, nàng đổ đều hỗn hợp mứt táo đã được trộn đều vào trong chiếc khuôn sắt, rắc chút hạt vừng lên phía trên, sau đó nướng trên cái bếp lò ở bên ngoài.

Không bao lâu sau, mùi hương ngọt ngào của bánh táo đỏ thoang thoảng khắp sân viện, khơi dậy cả một khoảng trời thơm ngát. Đoàn Đoàn đang vui vẻ nhâm nhi kẹo bưởi trong bếp, vừa ngửi thấy mùi thơm này, cậu bé lập tức tìm đến nơi phát ra hương thơm, chẳng khác nào một tiểu khuyển con ham ăn.

“Nương! Thơm quá!”

Cái mũi nhỏ của Đoàn Đoàn hếch lên, cậu bé gắng sức hít hà mùi hương ngọt ngào từ bếp lò tỏa ra, thỉnh thoảng lại đưa lưỡi l.i.ế.m môi đầy thèm thuồng.

Giang Oản Oản đứng phía sau đặt tay lên vai tiểu tử, nàng ôm cậu bé vào trong lòng mình: “Vẫn còn chưa được nướng chín đâu, con đợi thêm một lát đi, chú mèo ham ăn của nương à.”

Đợi thêm một hồi, khi nàng ước chừng cũng sắp xong rồi, Giang Oản Oản lập tức bảo Tần Tĩnh Trì lấy ra giúp mình.

“Này, chàng dùng miếng vải này mà lấy ra, cẩn thận kẻo bị bỏng đó!”

Tần Tĩnh Trì nhận lấy miếng vải nàng đưa cho mình, hắn bọc chiếc khuôn sắt lại rồi đi ra khỏi phòng bếp, còn Giang Oản Oản dẫn Đoàn Đoàn đi theo đằng sau.

Sau khi Tần Tĩnh Trì đặt chiếc khuôn sắt xuống, Giang Oản Oản lập tức nhận lấy miếng vải. Nàng úp ngược chiếc khuôn sắt lên thớt, khi chiếc khuôn vừa được nhấc lên, miếng bánh táo vuông vức đã được lấy ra rất hoàn hảo.

Sau đó, nàng tiếp tục nướng thêm miếng bánh thứ hai.

Đoàn Đoàn ngửi thấy mùi thơm nức, cậu bé kéo góc áo Giang Oản Oản, nũng nịu gọi: “Nương… Nương…”

Giang Oản Oản bật cười, nàng cúi đầu nhìn tiểu tử đang ngước mắt trông chờ rồi vội vàng cầm một miếng bánh vuông nhỏ lên, thổi cho nguội bớt, sau đó mới đưa cho cậu bé: “Cho con, mau ăn thử đi.”

Đoàn Đoàn vội vàng nhận lấy miếng bánh táo, cậu bé khẽ “a” một tiếng, cắn vội một miếng: “Trời ạ! Nương! Con muốn ăn thêm nữa!”

Giang Oản Oản lấy một miếng đút cho Tần Tĩnh Trì, đôi mắt của nàng sáng lấp lánh: “Chàng cũng ăn thử đi!”

Tần Tĩnh Trì cắn một miếng đầy mong chờ, lập tức nuốt xuống. Chỉ đến khi miếng bánh táo trong tay Giang Oản Oản đã hết, chàng mới cất lời tán thưởng: “Món bánh ngọt này còn ngon hơn cả những cái bánh ngọt đắt nhất trong cửa hàng bánh ngọt ở trên huyện đó!”

Lần trước mấy người Lý Viễn đã mang rất nhiều bánh tới cho Đoàn Đoàn, miếng bánh ngọt kia tuy tinh xảo, vừa nhìn đã biết là loại rất đắt đỏ nhưng hương vị lại kém xa món bánh táo đỏ này bội phần.

Bánh táo đỏ mềm mại tan chảy trong khoang miệng, hương vị thơm ngọt, Tần Tĩnh Trì cảm thấy nó quả thực là một mỹ vị hiếm có.

Giang Oản Oản cắt bánh xong rồi lại đút cho Tần Tĩnh Trì một miếng nữa, sau đó nàng mới cầm một miếng lên nhâm nhi, vừa thưởng thức vừa gật gù khen ngợi: “Ừm… Thật ngon!”