Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn Đoàn ăn xong miếng bánh táo đầu tiên, cậu bé l.i.ế.m những vụn bánh còn dính trên bàn tay bé nhỏ, sau đó giơ bàn tay trống rỗng ra và vẫy vẫy về phía nàng: “Nương! Đoàn Đoàn muốn ăn nữa ạ!”
“Được.”
Giang Oản Oản lau vụn bánh dính trên miệng cho cậu bé, sau đó mới cầm lấy một miếng bánh khác, thổi nguội rồi đưa cho cậu bé.
Một nhà ba người ăn từng miếng bánh một, đột nhiên Giang Oản Oản nghĩ tới chuyện gì đó, nàng đặt miếng bánh táo trong tay xuống rồi vội vàng pha một ấm trà bưởi mật ong. Vừa thưởng trà vừa nhâm nhi bánh táo, quả thật biết cách hưởng thụ cuộc đời.
Mặc dù bánh táo nóng ăn rất ngon, nhưng khi để lạnh, hương vị sẽ ngọt ngào hơn, thơm ngon hơn bội phần.
Giang Oản Oản tiếp tục nướng thêm vài cái bánh nữa, nàng làm rất nhiều bánh táo, sau đó lấy vài cái giỏ nhỏ ra, trải giấy thấm dầu vào trong đó. Nàng chia cho mỗi giỏ nhỏ khoảng mười mấy miếng bánh táo mềm ngọt.
“Tĩnh Trì, chúng ta đưa cho cha nương, cả Đại Ngưu ca, Đắc Chính ca và Lý Quý ca nữa. E rằng đám tiểu nhi trong nhà họ sẽ vô cùng thích thú.”
“Ừm... Mang cho hai huynh đệ Lâm Lộ một giỏ nữa, còn Trương thúc Trương thẩm thì ở quá xa, chúng ta không tiện đi tới đó, vậy chỉ đành đợi khi nào đến tiệm rồi đưa cho thúc thẩm ấy vậy.”
Tần Tĩnh Trì vội nuốt miếng bánh táo trong miệng, đoạn gật đầu: “Được.”
Một nhà ba người bọn họ ăn rất nhiều bánh táo đến nỗi no bụng, vì vậy cũng chẳng cần dùng thêm cơm tối nữa.
“Vậy cả nhà chúng ta cùng đi tặng bánh đi, vừa hay có thể tản bộ tiêu thực.”
Đoàn Đoàn nghe thấy vậy, cậu bé vui vẻ nhảy cẫng lên: “Nương, đã mấy ngày nay con chưa được cùng Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca vui đùa.”
Giang Oản Oản xoa đầu cậu bé rồi nói: “Vậy hôm nay chúng ta đi tặng bánh táo, Đoàn Đoàn sẽ được gặp các ca ca của mình.”
Nói xong, Giang Oản Oản lập tức lấy bộ y phục dày dặn khoác lên người Đoàn Đoàn, đoạn đội chiếc mũ lông ấm áp cho cậu bé. Bây giờ, một nhà ba người mới cầm giỏ, khóa cửa nhà, rồi cùng nhau rời đi.
Trong khoảng thời gian này, tiết trời ngày một thêm lạnh giá. Mấy người Đại Ngưu, Tần Đắc Chính cùng Lý Quý chuyên việc bán đậu hũ nóng, sinh ý ngày càng phát đạt. Người đến người đi trên đường, khi ngửi thấy hương thơm vấn vương cùng làn khói trắng bốc lên nghi ngút, đều sẵn lòng dừng chân mua một phần thưởng thức. Bởi lẽ đó, hầu như ngày nào bọn họ cũng đi sớm về khuya.
Hôm nay cũng vậy, thời khắc bọn họ trở về tương đối muộn. Đúng lúc nương tử Đại Ngưu đã sắm mười cân thịt heo, thấy đã quá ngọ rồi, hắn liền mời Tần Đắc Chính và Lý Quý nán lại dùng bữa tại gia. Bởi vậy, sau khi Giang Oản Oản cùng Tần Tĩnh Trì đưa bánh táo cho Lâm Lộ và Tần phụ Tần mẫu xong, khi ba người vừa tới ngõ nhà Đại Ngưu đã lập tức nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng truyền ra từ bên trong.
Đoàn Đoàn nghe thấy tiếng của Cẩu Đản, Nhị Oa và Tiểu Bảo, tiểu tử kinh ngạc cười vang, rồi nhảy nhót chạy tới trước cửa nhà Đại Ngưu, nhón chân gõ cửa: “Cẩu Đản ca ca! Cẩu Đản ca ca! Đoàn Đoàn tới này, ca ca mau ra mở cửa cho đệ đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tiểu tử gõ cửa thêm vài bận mà vẫn chẳng thấy ai ra mở, lòng nóng như lửa đốt liền kiên nhẫn gõ tiếp: “Cẩu Đản ca ca? Đại Ngưu thúc thúc? Là Đoàn Đoàn đây ạ! Đoàn Đoàn và cha nương mang bánh ngọt thơm ngon tới cho mọi người đây ạ!”
Tần Tĩnh Trì cùng Giang Oản Oản nghe tiếng ồn ã từ bên trong, lập tức đoán chắc rằng tiếng gõ cửa sẽ không lọt được tai họ. Hơn nữa, Đoàn Đoàn còn nhỏ nên khi gõ cửa cũng không có mấy sức, chẳng khác nào mèo cào cửa, giọng nói mềm mại của tiểu tử lại càng khó nghe rõ mồn một.
Tần Tĩnh Trì bước đến trước cổng, ôm tiểu tử đang nhíu mày vào lòng rồi cất lời: “Giọng nói của con nhỏ như tiếng mèo kêu vậy, vì thế Cẩu Đản ca ca và Đại Ngưu thúc thúc mới không nghe thấy.”
Nói đoạn, Tần Tĩnh Trì liền tiến lên gõ cửa. Giang Oản Oản đứng sau lưng hai cha con, nàng đón lấy ba chiếc giỏ đựng bánh táo từ tay phu quân.
Đoàn Đoàn chớp chớp đôi mắt to tròn, lắng nghe tiếng gõ cửa của phụ thân, rồi lặng lẽ bịt kín đôi tai nhỏ của mình. Sau một hồi tư duy, tiểu tử lại chia một bàn tay nhỏ để che luôn cho Tần Tĩnh Trì.
Chỉ chốc lát sau, giọng của Đại Ngưu đã truyền ra từ bên trong cánh cửa: “Ai vậy? Tới ngay đây!”
Đoàn Đoàn nghe thấy giọng nói của hắn, đôi mắt của tiểu tử lập tức sáng bừng lên rồi hớn hở nói: “Đại Ngưu thúc thúc! Là Đoàn Đoàn đây ạ! Thúc mau ra mở cửa giúp Đoàn Đoàn và cha nương đi ạ!”
Đại Ngưu mở cửa ra, hắn liền thấy Đoàn Đoàn đang hớn hở ngồi gọn trong vòng tay vững chãi của Tần Tĩnh Trì. Kế đó, hắn mới hướng ánh nhìn về phía Tần Tĩnh Trì cùng Giang Oản Oản. Đại Ngưu vui mừng khôn xiết khi thấy cả ba người họ: “Tĩnh Trì, Oản Oản, sao hai người lại tới đây? Mau vào nhà đi, bên ngoài lạnh giá lắm! Nhỡ đâu tiểu Đoàn Đoàn cảm lạnh thì làm sao!”
Đoàn Đoàn cười híp mí, nắm chặt chiếc mũ lông trên đầu mình: “Đại Ngưu thúc thúc, Đoàn Đoàn không lạnh đâu ạ! Thúc nhìn xem! Đoàn Đoàn đang đội mũ lông mà nương và nãi nãi làm cho đó, rất ấm!”
Đại Ngưu thấy tiểu tử vô cùng đáng yêu, hắn chẳng kìm lòng nổi mà sờ lên khuôn mặt nhỏ của cậu, cười nói: “Hahaha... Khuôn mặt này quả là ấm áp dễ chịu, e rằng đúng là không lạnh thật!”
Mấy người đang trò chuyện thì thấy Cẩu Đản lách ra từ sau lưng Đại Ngưu: “Cha, ai đến vậy ạ? Sao cha vẫn... Trời ơi! Đoàn Đoàn!”
Đoàn Đoàn vừa nhìn thấy Cẩu Đản, liền hớn hở vô cùng: “Cẩu Đản ca ca!”
Sau đó, tiểu tử ngọ nguậy muốn rời khỏi vòng tay của Tần Tĩnh Trì: “Cha, cha thả Đoàn Đoàn xuống đi ạ, Đoàn Đoàn muốn chơi với Cẩu Đản ca ca!”
Lúc này, Tần Tĩnh Trì mới từ từ hạ tiểu tử xuống: “Đi đi.”
Tiểu tử vừa được đặt xuống đất, liền tựa hồ một chú ngựa nhỏ thoát cương, kéo tay Cẩu Đản, hai bóng dáng nhỏ bé nhảy nhót đi vào trong nhà.
Tần Tĩnh Trì đón lấy chiếc giỏ từ tay Giang Oản Oản, kéo nàng đứng sát bên cạnh mình, sau đó mới cùng Đại Ngưu bước vào nhà.
Giang Oản Oản cười híp mí đứng bên cạnh phu quân, nàng cất lời với Đại Ngưu: “Đại Ngưu huynh, hôm nay muội làm ít bánh ngọt, vốn dĩ định đích thân tới từng nhà phân phát cho mọi người, nhưng nếu Đắc Chính huynh cùng Tam huynh đã tề tựu tại đây rồi, chúng muội cũng không cần chạy đôn chạy đáo nữa.”
Kỳ thực, Lý Quý ở ngay sát vách nhà họ, vốn định đến biếu trước nhưng lại phát hiện không ai có mặt tại tư gia. Bởi vậy, hai người mới nghĩ có lẽ hắn đang dùng bữa tại tư gia Đại Ngưu hoặc Tần Đắc Chính.