Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tĩnh Trì bế cậu bé lại gần thêm một chút, cười bảo: “Con cứ vuốt ve đi.”
Đoàn Đoàn khẽ vuốt ve, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời: "Khà khà khà... Cha, nó thật là ngoan ngoãn, Đoàn Đoàn vuốt ve nó, nó đều chẳng chút nhúc nhích!"
Đứng trong lều ngắm ngựa một lúc lâu, Giang Oản Oản sờ tay Đoàn Đoàn thấy hơi lạnh, bèn khẽ nói: “Đoàn Đoàn, chúng ta vào nhà đi, bên ngoài này lạnh buốt quá.”
Đoàn Đoàn lại khẽ vuốt ve tuấn mã đen, luyến tiếc nói: "Ngựa nhỏ, mai Đoàn Đoàn sẽ trở lại thăm ngươi nha!"
Sau đó, đã ôm cổ Tần Tĩnh Trì nhỏ giọng thủ thỉ: “Cha nương, chúng ta vào nhà thôi.”
Khi ba người họ bước ra khỏi lều, Tần phụ và Tần mẫu vẫn còn chăm chú ngắm nhìn tuấn mã đen trước mặt. Cỗ tuấn mã này vốn không hề rẻ. Ngay cả nhà bình thường nuôi được một con bò đã là hiếm hoi, huống hồ như thôn họ, chỉ có vỏn vẹn hai ba nhà có bò mà thôi.
Tần mẫu thấy Tần phụ vẫn còn đứng đó, không khỏi thúc giục: "Thôi thôi, được rồi. Mau vào thôi, bên ngoài này lạnh buốt quá rồi."
Đợi đến khi hai người vào nhà, đã thấy Tần Tĩnh Nghiễn đang ngả người trên ghế tựa, tay cầm trái quýt đã bóc vỏ. Còn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản thì ôm Đoàn Đoàn an tọa quanh bên lò sưởi mà sưởi ấm.
Khi đôi tay Đoàn Đoàn đã ấm lên, cậu bé lập tức kéo một tay Giang Oản Oản đặt vào lòng mình, rồi dùng bàn tay nhỏ phủ lên sưởi ấm: "Nương, tay của Đoàn Đoàn ấm áp vô cùng nha, người xem có phải vậy không ạ?”
Giang Oản Oản ôm cậu bé từ lòng Tần Tĩnh Trì sang, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, trắng mịn của cậu bé, mỉm cười đáp: “Đoàn Đoàn của chúng ta thật hiếu thảo, còn biết giúp nương sưởi ấm tay nữa.”
Đoàn Đoàn nghe xong, cười rạng rỡ nói: “Vâng vâng, Đoàn Đoàn đã trưởng thành hơn nhiều rồi, sau này đã có thể chăm sóc nương và cha.”
Dứt lời, cậu bé còn nắm lấy bàn tay còn lại của Giang Oản Oản, đặt lòng bàn tay nàng áp vào má mình, nhẹ giọng nói: "Nương, má Đoàn Đoàn cũng rất ấm áp nha.” Giang Oản Oản hôn cậu bé một cái: “Ừm, ấm lắm, Đoàn Đoàn chính là tiểu hỏa lô của nương.”
“Ừm! Ha ha…”
Tần phụ và Tần mẫu an tọa trên ghế tựa, chợt nhớ ra chuyện cầu hôn của Tần Tĩnh Nghiễn.
Tần mẫu nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản hỏi: "Tĩnh Trì, Oản Oản, chuyện cầu hôn đó thế nào rồi? Ta bị phân tâm bởi cỗ tuấn mã các con mới tậu, suýt chút nữa đã quên mất."
Giang Oản Oản mỉm cười đáp: "Tất nhiên là đã thành công rồi ạ. Bà mai Vương kia vừa làm thành hôn sự cho nhà huyện lệnh, nên bà ấy vui mừng khôn xiết."
Tần mẫu nói: "Thành thì tốt, thành thì tốt! Mặc dù đã biết rõ ý của Tuyết Trân và A Nghiễn, song khi chuyện này chưa định đoạt, trong lòng ta vẫn còn chút bất an. Giờ đây thì tốt rồi."
Giang Oản Oản nói: "Vài ngày nữa đã có thể thương nghị ngày cưới."
Tần mẫu gật đầu: "Ngày cưới đoán chừng sẽ vào đầu xuân năm sau."
Nghe được lời này, quả quýt trong tay Tần Tĩnh Nghiễn khẽ lăn lông lốc xuống đất, chàng kinh ngạc thốt lên: "Sang năm ư? Chẳng phải trước Tết Nguyên Đán năm nay là có thể dọn vào được rồi sao?"
"Con gấp gáp làm gì, chẳng phải các phủ đệ vẫn thường chuẩn bị trước mấy tháng ư? Giờ chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ Tết, làm sao mà kịp cho được!"
Tần Tĩnh Nghiễn nghe xong, tuy lòng có chút mất mát nhưng cũng đành bất lực, chỉ đành cười ngây ngô nói: "À, vậy... Vậy phải nhờ nương giúp con chuẩn bị thật chu đáo vậy."
Tần mẫu bất đắc dĩ liếc nhìn tiểu nhi tử: "Đó là lẽ đương nhiên."
Giang Oản Oản ở bên cạnh nghe nói còn hơn tháng nữa là đến Tết, không khỏi cảm thán thời gian thoi đưa. Song trong tâm khảm nàng lại trỗi lên cảm giác như lãng quên điều chi.
Cho đến khi nàng nằm trên giường chờ Đoàn Đoàn say giấc, rồi trong lúc dịch chăn cho tiểu tử ấy, nàng mới chợt nhớ ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nàng khẽ vỗ đầu mình một cái, rồi nắm lấy tay áo Tần Tĩnh Trì, thủ thỉ: "Thiếp cứ ngỡ mình đã lãng quên điều gì, hóa ra là sinh thần của Đoàn Đoàn sắp tới gần rồi!"
Tần Tĩnh Trì nghe nàng nói xong mới vỡ lẽ. Khoảng thời gian này bận bịu chuyện quán lẩu, suýt chút nữa đã quên mất đại sự này.
Tần Tĩnh Trì bất đắc dĩ cất lời: "Ta cũng quên bẵng mất."
Nói đoạn, chàng nhẹ nhàng xoa đầu Đoàn Đoàn, lòng không khỏi dâng lên nỗi áy náy.
Giang Oản Oản cúi đầu hôn lên trán Đoàn Đoàn một cái rồi mới lên tiếng: "Nếu tiểu tử này hay tin chúng ta quên sinh thần của nó, ắt hẳn sẽ khóc đến đau lòng. Chàng chớ dại mà hé răng trước mặt nó đâu đấy."
Tần Tĩnh Trì gật đầu: "Dĩ nhiên rồi, sao ta có thể tự rước phiền toái vào thân chứ. Nhưng đoán chừng hài tử nhà chúng ta e cũng đã quên bẵng, khoảng thời gian trước nó còn lầm bầm nhắc mãi chuyện này suốt cả ngày trời, thế mà mấy ngày nay lại không còn nghe nhắc đến nữa."
Giang Oản Oản cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra trong chăn của Đoàn Đoàn, mỉm cười nói: "Chúng ta cứ giữ kín chuyện này cho đến đúng sinh thần của nó, thầm lặng chuẩn bị quà cho nó. Đến lúc đó, chúng ta sẽ tạo cho Đoàn Đoàn một bất ngờ lớn."
Tần Tĩnh Trì nhẹ nhàng gật đầu: "Được, đều nghe theo lời nàng."
Giang Oản Oản nằm trong chăn, nhìn Đoàn Đoàn say ngủ bên mình, không khỏi suy nghĩ, muốn làm cho tiểu đoàn tử nhà mình một món quà thật đặc biệt.
Hôm sau, lúc Giang Oản Oản thức dậy, Đoàn Đoàn vẫn đang say giấc nồng, nàng nhẹ nhàng khép cửa rời đi, còn mang theo giấy mực.
Đến cửa hàng, thấy chẳng còn việc gì cần làm, nàng liền lên lầu, ngồi trong gian phòng riêng biệt, mặc sức vẽ vời.
Tần Tĩnh Trì thấy nàng bận rộn, cũng không dám quấy rầy nàng, chỉ đến trưa là gọi nàng xuống dùng bữa.
Sau khi ăn xong, nàng lại vào gian phòng đó.
Cho đến khi tiệm sắp đóng cửa, Giang Oản Oản mới ngắm nhìn bản phác thảo trước mặt, vui vẻ mỉm cười, nghĩ đến bảo bối nhi tử ở nhà, lòng càng thêm hân hoan.
Trên đường trở về, Giang Oản Oản ngồi trong xe ngựa, cầm hai tấm bản phác thảo trong tay đưa cho Tần Tĩnh Trì nói: "Chàng hãy xem đây, đây chính là món quà thiếp đã dày công thiết kế riêng cho Đoàn Đoàn, song vẫn cần chàng đích thân chế tác."
Tần Tĩnh Trì cầm bản vẽ xem kỹ, trên cùng trang giấy, một bức họa phác thảo mấy chú thỏ con đang gặm củ cải trong bụi cỏ, nhưng kỳ lạ thay, bức tranh lại ẩn hiện những vết nứt vỡ khó hiểu.
Tần Tĩnh Trì khó hiểu nhìn nàng, đôi mày khẽ nhíu: "Sao lại vẽ thêm vết nứt? Hơn nữa đây chẳng phải chỉ là một bức tranh thôi sao?"
Chưa đợi Giang Oản Oản mở miệng, chàng lại tiếp tục đoán: "Nàng muốn ta làm những chú thỏ này ư?"
Giang Oản Oản gật đầu rồi lại lắc đầu, nói: "Đúng mà cũng không đúng. Thiếp vẽ cái này gọi là trò ghép tranh. Khi chàng chế tác, hãy khắc bức họa này lên phiến gỗ mỏng, mài giũa cho nhẵn bóng, sau đó phủ sơn lên, rồi cắt phiến gỗ ấy thành những mảnh nhỏ, không nhất thiết phải tuân theo những vết nứt trên bản vẽ. Cuối cùng, chỉ cần mài nhẵn các cạnh cắt là hoàn tất."
Thấy Tần Tĩnh Trì vẫn còn hơi nghi hoặc, Giang Oản Oản lại nói tiếp: "Sau khi mài nhẵn những mảnh nhỏ này, chàng hãy xáo trộn trật tự của chúng. Khi chơi, chỉ cần tìm những mảnh gỗ nhỏ tương khớp, ráp chúng lại với nhau, để cuối cùng thành một bức tranh hoàn chỉnh."
Tần Tĩnh Trì mở to mắt, không ngừng gật đầu tán thưởng: "Thật thú vị xiết bao! Đoàn Đoàn nhà ta ắt hẳn sẽ vô cùng yêu thích!"
Giang Oản Oản cười nói: "Đây là trò chơi cho nhi tử, chúng ta cũng có thể cùng chơi. Hơn nữa, bức họa bất đồng thì trò ghép tranh cũng sẽ khác nhau. Bức tranh thiếp vẽ này tương đối đơn giản. Nếu muốn chơi khó hơn một chút, có thể vẽ tranh phức tạp hơn, khi chế tác cũng làm lớn hơn một chút, chia nhỏ các mảnh gỗ nhiều hơn, như vậy độ khó sẽ tăng cao."
Tần Tĩnh Trì liên tục gật đầu: "Trò ghép tranh này quả thật tinh xảo vô cùng, chớ nói Đoàn Đoàn, ngay cả ta cũng muốn thử chơi!"
Giang Oản Oản cười gật đầu: "Phải, đến lúc đó, phu quân cùng thiếp có thể cùng Đoàn Đoàn đùa vui."
Tần Tĩnh Trì lại mở bản vẽ nhìn một lúc, mới rút ra tấm bản phác thảo nằm phía dưới.
Những hình vẽ trên tấm giấy phía dưới lại hoàn toàn khác biệt với trò ghép tranh kia. Trên đó phác họa những khối gỗ nhỏ với đa dạng hình thù, cũng có những chú thỏ con được vẽ trên đó. Song, những khối gỗ nhỏ này lại nằm trong hình dải dài, bên cạnh còn điểm xuyết vài ngôi sao. Những khối gỗ vuông nhỏ lại được viết số theo các hướng khác nhau. Những con số này chính là thứ Giang Oản Oản từng chỉ dạy chàng. So với cách viết số mà họ vẫn thường dùng, chúng có vẻ đơn giản hơn nhiều, tuy tác dụng tương đồng, song khi sử dụng lại càng thêm đơn giản tiện lợi khôn cùng.