Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà ở mặt bên kia của bức tranh, những khối gỗ này lại được xếp chồng lên nhau từng tầng một.

Nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của Tần Tĩnh Trì, Giang Oản Oản mỉm cười giải thích: "Thứ này được gọi là món đùa rút gỗ, chính là xếp những khối gỗ thành hình dạng như trong bản vẽ, cách chơi sẽ là..." Giang Oản Oản chỉ vào khối gỗ nhỏ hình vuông rồi nói tiếp: "Ném con xúc xắc này, lấy số trên xúc xắc sắp xếp từ lớn tới nhỏ làm thứ tự của mỗi người, tùy ý rút ra một khối gỗ từ bên dưới, cuối cùng ai rút trúng khối gỗ làm cho đống ấy đổ sập thì sẽ là người thua cuộc."

Tần Tĩnh Trì liên tục gật đầu, hắn khẽ cười rồi nhéo mặt Giang Oản Oản nói: "Sao nàng lại có nhiều ý tưởng độc đáo đến vậy? Thật sự đều rất diệu kỳ!"

Giang Oản Oản mỉm cười, liếc mắt nhìn Tần Tĩnh Nghiễn phía bên ngoài màn xe, nghe thấy tiếng xe ngựa chạy qua con đường náo nhiệt, lúc này mới yên lòng mà thấp giọng nói: "Ôi trời, thiếp đâu thể hiểu biết như vậy chứ, trong thế giới cũ của thiếp, mấy thứ này đều rất đỗi phổ biến! Hiện giờ chỉ là mượn hoa hiến phật thôi."

Tần Tĩnh Trì nghe vậy, trong lòng không khỏi thầm cảm thán về thế giới cố thổ của nàng.

Nghĩ như vậy, hắn bất giác buột miệng thốt ra: "Rốt cuộc thế giới kia là một thế giới ra sao?"

Giang Oản Oản nghe lời hắn nói, không khỏi suy nghĩ sâu xa, nhẹ giọng đáp: "Trước khi bị yêu vật chiếm cứ, thế giới đó vẫn rất tươi đẹp. Trên mặt đất có những cỗ xe có thể tùy ý khởi động mà chẳng cần sức trâu, sức ngựa hay kẻ dẫn dắt gì thêm, lại còn có... những cỗ cơ quan lớn có thể lượn trên tầng không. Cho dù con người có phải di chuyển tới những địa điểm nằm cách xa ngàn dặm cũng có thể đến được trong vòng một hai khắc... Dù sao, có rất rất nhiều điều bất ngờ."

Tần Tĩnh Trì ngơ ngác gật đầu, tuy rằng chưa từng nhìn thấy qua nhưng trong lòng không khỏi chấn động mãnh liệt, chỉ nghĩ đến lộ trình ngàn dặm mà chỉ tốn có vài canh giờ mà thôi, hắn cũng đã kinh ngạc vô cùng rồi, đối với họ mà nói, ít nhất phải mất vài ngày.

Giang Oản Oản cười nói: "Được rồi, dù sao bây giờ chúng ta cũng không thể chiêm ngưỡng những cảnh tượng này được nữa."

"Ừ."

Tần Tĩnh Trì lại tiếp tục nhìn bản vẽ trong tay, cân nhắc nên làm như thế nào.

Giang Oản Oản tựa vào một bên, vẫn còn đang nghĩ tới sinh nhật của Đoàn Đoàn nên cho tiểu tử ấy ăn những món ngon gì.

Bánh ngọt nhất định là phải có, tuy nguyên liệu có thể không phong phú, làm ra được bánh ngọt cũng không ngon như thời hiện đại nhưng Đoàn Đoàn chưa từng nếm qua thứ này, chắc cũng có thể xem như là món ăn hiếm lạ.

Giang Oản Oản miên man suy nghĩ, Tần Tĩnh Nghiễn ở bên ngoài xe cũng đã thấy ánh nến cách đó không xa từ nhà mình.

"Đại ca, tẩu tử, chúng ta về đến nhà rồi, mau xuống đi."

Lúc này Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì mới hoàn hồn lại, vội vàng xuống xe.

Hai huynh đệ Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn ở phía sau dỡ hành lý xuống xe ngựa, dắt ngựa về chuồng buộc lại, Giang Oản Oản thấy không còn cần giúp đỡ gì nữa thì đi vào nhà trước.

"Cha nương, chúng con đã về rồi."

Song thân Tần gia vội vàng đứng dậy, nói: "Chúng ta lại chẳng nghe được động tĩnh nào hết!"

Giang Oản Oản cười đáp: "Bọn con đặc biệt giảm bớt tiếng động, tránh cho mọi người nghe được lại đi ra, bên ngoài lạnh buốt xương lắm!"

Nói xong, nàng nhìn nhìn xung quanh, nghi hoặc hỏi: "Đoàn Đoàn đâu?"

Lúc này Tần mẫu mới nhớ ra, nói: "Hôm nay Cẩu Đản và Nhị Oa tới đây, dẫn Đoàn Đoàn đi chơi, chắc là cũng sắp về rồi."

Giang Oản Oản gật đầu, nói: "Cũng phải, mấy tiểu tử kia đã nhiều ngày rồi không chơi với nhau, mấy ngày nay Đoàn Đoàn cứ nhắc hoài bên tai thiếp."

Khi Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn tiến vào, cũng hỏi một lần nữa Tiểu Đoàn đi đâu.

Tần mẫu cười nói: "Đoàn Đoàn của Tần gia ta không ở đây có một chút thôi, các con đã nhớ nó rồi."

Giang Oản Oản cười đáp: "Đương nhiên rồi, Đoàn Đoàn chính là niềm vui bé nhỏ của nhà chúng ta, chỉ cần nó không có ở nhà, trong nhà cũng không còn vui vẻ như vậy nữa."

Nói chuyện thêm một lát, Giang Oản Oản cũng có chút đói bụng, nàng hỏi: "Cha mẹ, hai người đã dùng cơm chưa?"

Tần phụ Tần mẫu vội vàng gật gật đầu.

Sau đó, Tần mẫu hỏi: "Các con còn chưa dùng cơm sao? Không phải các con đã nói là đã ăn ở trong tiệm rồi sao? Ai nha, nương với cha con đáng ra nên chừa phần cho các con mới phải."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiếp theo lại sốt ruột nói: "Bây giờ nương sẽ đi nấu cho các con ăn."

Giang Oản Oản vội nói: "Nương, không cần đâu, để con đi nấu cho, dù sao hôm nay trong tiệm cũng không mệt mỏi gì, nương cứ ngồi đó đi."

Tần mẫu nói: "Để nương đi giúp con, các con đã không để cho hai lão già chúng ta ra tiệm hỗ trợ, cả ngày hai chúng ta đều ở trong nhà chỉ cho lợn ăn, chuyện gì khác cũng không đến lượt, nhàn hạ cả ngày."

Tuy rằng ngoài miệng bà oán trách nhưng trong lòng lại rất cao hứng, con trai con dâu hiếu thuận như vậy, cứ lo hai người mệt mỏi khiến nụ cười nở mãi trên môi song thân.

Bây giờ ở nhà, tự nhiên có thể giúp họ được chút nào thì hay chút đó.

Giang Oản Oản gật đầu: "Được, vậy nương giúp con đi."

Hai người vào phòng bếp, Giang Oản Oản nhìn kỹ xem rau cải trên bàn và thịt treo trên tường, ngẫm nghĩ, trong lòng đã có chủ ý.

"Nương, nương rửa giúp con hai trái cà chua này đi."

"À, được."

Giang Oản Oản lại lấy miếng thịt trên tường ra, cắt một miếng lớn, rửa sạch sau đó thái vụn thành thịt băm.

Tiếp đó lại băm nhỏ một ít gừng, tỏi cùng tiêu bột, cắt cà chua đã rửa sạch thành từng miếng nhỏ rồi đặt sang một bên.

Trút lượng dầu vừa phải vào nồi, đợi dầu nóng bốc khói thì đổ thịt băm vào xào cho đến khi ngả màu. Vớt thịt ra, rồi cho gừng, tỏi, ớt vào phi thơm. Tiếp đó, trút cà chua vào xào đến khi mềm và tiết ra nước. Lúc này, đổ thịt băm trở lại nồi, đảo nhanh vài lượt, cuối cùng thêm chút nước, hầm một lúc.

Khi nước dùng trong nồi đã cạn bớt và trở nên đặc lại thì nêm nếm gia vị vừa miệng, sau cùng múc ra bát, đặt sang một bên chờ dùng.

"Nương, phụ thân có muốn dùng thêm chút gì không? Xin nếm thử mì do con tự tay làm."

Tuy Tần mẫu thấy thèm nhưng thực sự không nuốt trôi nổi, bà lắc đầu nói: "Chúng ta không ăn đâu. Ta mới dùng bữa xong, bụng đã no căng rồi."

"Nương, vậy người thử hỏi phụ thân xem."

Chờ Tần mẫu trở vào và lại lắc đầu, Giang Oản Oản đành gật gù: "Thôi được, vậy con sẽ nấu ít mì vậy."

Sau đó, nàng nấu ba tô mì, múc hai muỗng tương thịt cà chua đã chuẩn bị sẵn vào bát, đảo đều, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ. Tức thì, một phần mì thơm lừng ngào ngạt đã bày ra.

Nghĩ Đoàn Đoàn về ắt sẽ đói bụng, Giang Oản Oản đã cất riêng một phần tương thịt và mì, đợi khi cậu bé trở về sẽ đích thân nấu cho dùng.

Sau khi đặt ba bát mì lên bàn, Giang Oản Oản cất tiếng gọi: "Tĩnh Trì, A Nghiễn, mau lại đây dùng mì đi. Đây là mì trộn, hai người hãy nếm thử xem sao."

Hai người vừa nếm một miếng đã không ngớt lời khen ngợi.

"Tẩu tử, món này thực sự quá ngon!"

Tần Tĩnh Trì khẽ gật đầu: "Mì này quả thực rất thơm, cà chua bên trong lại vô cùng vừa miệng."

Giang Oản Oản mỉm cười, cũng chuyên tâm dùng bữa.

Nàng vừa dùng một miếng đã gật gù lia lịa.

Loại tương thịt cà chua dùng trong món mì hôm nay không phải là tương khô chuyên dụng. Khi tương này được thêm vào mì, sợi mì vốn khô cứng bỗng trở nên mềm mại tựa mì nước, lại chẳng hề bị khô khan, mà hương vị cũng vô cùng mịn màng, thơm ngon.

Ngay sau đó, nàng híp mắt lại, biểu lộ sự thỏa mãn tột cùng khi thưởng thức.

"Phụ thân! Mẫu thân! Đoàn Đoàn đã trở về đây!"

Dùng cơm xong, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì thư thái ngồi trên trường kỷ. Bỗng nhiên, giọng nói non nớt của Đoàn Đoàn từ bên ngoài vọng vào. Hai người đưa mắt nhìn nhau, rồi vội vã bước ra mở cửa.