Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn bóng lưng đám thư sinh dần khuất dạng, Lý Tuyết Trân nắm lấy tay Tần Tĩnh Nghiễn, môi mỉm cười nói: "Chàng xem, lời tẩu tử nói quả không sai, giờ đây khách quan đều tìm đến vì sách của chàng rồi. Chỉ trong hai ngày, hơn một trăm quyển sách đều bán hết sạch sành sanh, còn có người hối thúc chàng ấn hành thêm nữa kìa!"

Tần Tĩnh Nghiễn gãi đầu, nhìn Lý Tuyết Trân cười chân chất: "Ta... Ta cũng nào ngờ lại có nhiều người yêu thích đến thế."

Lý Tuyết Trân bật cười, vòng tay ôm lấy cổ y rồi khẽ đặt một nụ hôn lên má: "Tướng công của thiếp là giỏi nhất, đừng quá khiêm nhường!"

Tần Tĩnh Nghiễn cúi đầu nhìn, không tự chủ được mà mỉm cười, đoạn cúi đầu đáp lại nàng một nụ hôn, mới khẽ nói: "Ừm, đa tạ nương tử hiền lương của ta."

Tại Thường Hoa học viện, sau buổi học, nhóm Thẩm Nham lại tề tựu bên nhau, sôi nổi luận bàn về nội dung cùng cốt truyện của "Phi Sa". Chẳng mấy chốc, họ lại bắt đầu hiếu kỳ về tác giả đã chấp bút nên "Phi Sa".

Vương Lâm Chi vấn: "Các vị nói xem, vị Nghiễn Thanh tiên sinh này rốt cuộc là người như thế nào?"

Thẩm Nham chau mày, suy tư một hồi, rồi đáp: "Ta đoán kẻ có thể viết nên câu chuyện bi tráng dường ấy, ắt hẳn là một lão tiên sinh đã trải qua nhiều sóng gió!"

Các đồng môn khác cũng nghị luận xôn xao.

"Ta thấy lời Thẩm Nham nói có lý. Vị Nghiễn Thanh tiên sinh này khi chấp bút về chiến tranh cứ như thể đã từng đích thân kinh qua vậy, hẳn là có không ít kinh nghiệm ở phương diện này."

Một người khác chần chừ cất lời: "Ta thấy cũng chưa hẳn, trước đây Văn Điền tiên sinh chấp bút nên những tác phẩm bi thương đến tột cùng, chúng ta cũng tưởng y là một lão già gần năm mươi, song cuối cùng lại là một tú tài hơn ba mươi tuổi đã viết."

Dẫu vậy, phần lớn mọi người vẫn nhất mực cho rằng Nghiễn Thanh tiên sinh ắt hẳn đã ở tuổi xế chiều, bởi vậy lời nói của vị thư sinh này nhanh chóng bị những lời nghị luận khác nhấn chìm.

Không chỉ các thư sinh trong học viện luận bàn về những điều này, mà ngay cả những văn nhân tao nhã khác cũng rất hiếu kỳ không biết người nào có thể chấp bút nên câu chuyện hào hùng mà bi tráng dường ấy.

Lý Viễn tề tựu huyện nha, thấy sư gia Trương Ngôn vừa rỗi rảnh, đang cầm một quyển sách lật giở, hiếu kỳ vô cùng.

"Sư gia, ngươi đang xem gì mà nhập tâm đến vậy?"

Trương Ngôn bị ngài ấy cắt ngang, vội vàng đáp lời: "Bẩm đại nhân, đây là một quyển sách đang được bá tánh trong huyện truyền tụng mấy ngày nay. Tuy chủ tiệm nói chỉ là một quyển sách thông thường, nhưng câu chuyện lại rất đỗi hào hùng, vô cùng hấp dẫn!"

Lý Viễn nghe xong không khỏi hiếu kỳ: "Ta có thể xem qua một lượt được chăng?"

"Đương nhiên là được rồi!"

Dứt lời, Trương Ngôn nhanh chóng đưa sách cho ngài ấy, dù sao ngài ấy cũng đã xem xong một lượt rồi nên cũng chẳng quá luyến tiếc.

Lý Viễn vừa chăm chú xem, không hay đã trôi qua hai canh giờ.

Thấy màn đêm dần buông xuống, ngài ấy mới luyến tiếc khép sách lại, cất lời: "Sư gia, ngươi hãy mua cho ta một quyển đi."

"Bẩm đại nhân, ngài không biết đó thôi, sách này là của một thư phòng mới khai trương, tổng cộng chỉ ấn hành hơn một trăm quyển, đã bán hết từ lâu rồi. Đợt ấn hành kế tiếp cũng chẳng hay khi nào mới có."

Lý Viễn chau mày: "Thư phòng nào vậy?"

Trương Ngôn đáp: "Chính là Nhã Văn thư phòng."

"Nhã Văn thư phòng... Nhã Văn..." Lẩm nhẩm mấy lượt, Lý Viễn mới bừng tỉnh, đây chẳng phải thư phòng của con rể cùng nữ nhi mình sao! Ngài ấy cũng chỉ đến tham quan vào ngày khai trương, sau đó nha dịch tìm đến, ngài ấy bèn vội vã rời đi.

Nghĩ đến đây, Lý Viễn cất lời: "Hôm nay ngươi có xem sách không?"

Thấy Trương Ngôn lắc đầu, ngài ấy nói: "Vậy đợi ta xem xong, đoạn sẽ trả lại cho ngươi."

Trương Ngôn xua tay: "Bẩm đại nhân nói gì vậy, ngài cứ thong thả xem."

Lý Viễn cầm sách rời khỏi huyện nha, ngẫm nghĩ một hồi, đoạn đến thư phòng của Tần Tĩnh Nghiễn.

Vốn dĩ Tần Tĩnh Nghiễn cùng Lý Tuyết Trân định đóng cửa hàng, bất chợt thấy ngài ấy bước vào, Lý Tuyết Trân kinh ngạc hân hoan vô cùng, vội vàng kéo ngài ấy đến bên bàn, mời an tọa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Phụ thân, sao người lại đến đây? Giờ đã khuya lắm rồi."

Tần Tĩnh Nghiễn đang sắp xếp sách cũng tiến lại: "Nhạc phụ, nhi tử đi pha cho người một ấm trà."

Lý Viễn gật đầu: "Được."

Thấy y đi vào gian bếp nhỏ, Lý Viễn tò mò nhìn quanh hiệu thư, quan sát một lúc rồi lấy quyển sách trong lòng ra hỏi: "Tuyết Trân, các con đã bán hết sách này rồi sao?"

Lý Tuyết Trân nhìn quyển "Phi Sa" mà phụ thân cầm ra, đoan trang mỉm cười gật đầu: "Vâng, quyển 'Phi Sa' này bán rất chạy, chỉ hai ngày là đã hết rồi ạ."

"Phụ thân, người cũng thích câu chuyện này ư?"

Lý Viễn gật đầu: "Ta thấy sư gia xem rất chăm chú nên đã mượn lão ấy đọc vài trang, quả thực vô cùng xuất sắc! Kẻ nào có thể viết ra câu chuyện như vậy, e là một bậc lão tiên sinh rồi chăng?"

Lý Tuyết Trân che miệng cười duyên, đoạn mới giải thích: "Phụ thân, người đâu biết, quyển 'Phi Sa' này là do A Nghiễn viết, chẳng phải lão tiên sinh nào đâu."

Lý Viễn nghe xong lập tức mở to mắt.

Đợi Tần Tĩnh Nghiễn bưng trà lên, y đã thấy Lý Viễn nhìn mình với ánh mắt tràn ngạc nhiên pha lẫn tán thưởng: "Nghiễn nhi, rất tốt!"

Nhưng ông ấy cũng không nói thêm lời nào nữa, cuối cùng Tần Tĩnh Nghiễn nhìn theo bóng lưng nhạc phụ khuất dần sau hiệu thư vẫn còn sững sờ, chẳng rõ nhạc phụ tán thưởng điều chi.

Mãi đến khi Lý Tuyết Trân giải thích, y mới hiểu ra, trong lòng chợt dâng chút ngượng ngùng.

"Trời ạ! Phụ thân! Sao người lại phải đi xa lâu đến vậy chứ? Đoàn Đoàn và nương sẽ nhớ phụ thân lắm!" Đoàn Đoàn ôm chặt lấy cánh tay của Tần Tĩnh Trì, trong lòng quyến luyến khôn nguôi: "Phụ thân không thể không đi sao?"

Tần Tĩnh Trì xoa đầu tiểu tử, kiên nhẫn giải thích: "Phụ thân nhất định phải đi, nhưng chỉ mười mấy ngày là đã có thể quay về rồi."

Hiện tại, người trong thôn đã chuẩn bị bắt đầu trồng khoai tây. Năm ngoái, Lý Viễn đã nói rằng sẽ thử trồng khoai tây nên trưởng thôn đã sắp xếp để các nhà lên núi đào về một ít, song số lượng chẳng được là bao, dân làng nào nỡ ăn, đều đợi đến năm nay mới đem gieo trồng.

Nhưng trong không gian còn rất nhiều hạt giống quý giá, đương nhiên phải nghĩ cách lấy ra.

May mắn thay, Tần Tĩnh Trì có thể tự thân tiến vào không gian, nếu không hắn và Giang Oản Oản cũng phải cùng nhau đi, đến lúc đó không biết phải vỗ về tiểu tử này thế nào nữa.

Giang Oản Oản ở bên cạnh thu xếp y phục mà hắn sẽ mang đi vào ngày mai.

Thực ra, y phục cùng lương thực đều có thể để trong không gian, khi nào cần thì hắn vào không gian lấy là được.

Nhưng vì e ngại người đông mắt tạp nên cũng phải chuẩn bị một cái bọc, hơn nữa khi ra ngoài, đôi khi cũng không tiện vào không gian, cho nên Giang Oản Oản còn chuẩn bị cho hắn một ít lương khô như thịt bò sấy, thịt lợn khô.

Đến khi cả nhà ba người lên giường đi ngủ, Đoàn Đoàn vẫn còn thở dài thườn thượt không dứt.

"Phụ thân, người phải nhanh chóng trở về nhé!" Nói xong, tiểu tử còn dán chặt vào Tần Tĩnh Trì, ôm ghì lấy cánh tay hắn: "Phụ thân ra ngoài phải ăn uống tử tế! Phải tự chăm sóc cho bản thân thật tốt!"

Đây là lời Đoàn Đoàn học được từ mẫu thân, khi Tần Tĩnh Nghiễn và Lý Tuyết Trân chuyển đến huyện, phụ thân mẫu thân cũng dặn dò như vậy cho nên Đoàn Đoàn đều ghi nhớ kỹ trong lòng.

Nghe giọng điệu mềm mại của tiểu tử này khiến lòng Tần Tĩnh Trì cũng dâng lên dịu dàng, nhẹ nhàng vỗ vào m.ô.n.g nhỏ của con, chậm rãi nói: "Ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời nương, còn có gia gia nãi nãi, đã hiểu chưa?"

"Vâng, Đoàn Đoàn biết rồi ạ."

Giang Oản Oản nhìn bộ dạng sầu não của tiểu tử này, không khỏi bật cười.

"Đoàn Đoàn, phụ thân đi rồi thì nương vẫn ở đây đó thôi, đừng buồn nữa được không?"

Đoàn Đoàn bĩu môi: "Nhưng… Nhưng mà phụ thân phải đi xa đến vậy, lâu đến vậy cơ ư?" Nói xong, cậu bé gãi gãi đầu: "Phụ thân, Đoàn Đoàn dâng hết tiền mừng tuổi cho người được không? Có tiền ắt mua được vạn vật, chẳng cần phải ly hương đâu cả."

Tần Tĩnh Trì nhéo nhẹ mũi nhỏ của tiểu tử, cười khẽ: "Phụ thân ra ngoài không phải để kiếm tiền, mà có việc khác."

Đoàn Đoàn biết rằng khuyên can vô ích, đành phải ôm chặt lấy cánh tay của hắn, chu môi cọ xát mấy cái: "Vậy hôm nay phụ thân phải ôm Đoàn Đoàn ngủ."