Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi Giang Oản Oản ôm áo lót của Tần Tĩnh Trì đi vào thì Đoàn Đoàn đã trần trụi ngâm mình trong lòng Tần Tĩnh Trì rồi.

Hai phụ tử đều hơi nheo mắt, vẻ mặt mãn nguyện.

Giang Oản Oản khẽ cười, tay cầm khăn mặt, bước đến trước mộc dũng rồi đặt khăn tắm lên thành dũng, nhanh nhẹn xoa bóp vai gáy cho Tần Tĩnh Trì.

Tần Tĩnh Trì mở mắt ra nhìn nàng, nghiêng đầu hôn lên tay nàng một cái: “Nương tử đã vất vả rồi.”

Giang Oản Oản cúi người hôn lên mặt hắn, cười nói: “Thế nào, lực đạo này có vừa ý chàng chăng?”

Tần Tĩnh Trì khẽ gật đầu đáp: “Vừa phải.”

Nhưng Giang Oản Oản chưa xoa được bao lâu thì đã bị hắn nắm lấy tay: “Được rồi, thân ta rắn rỏi vậy, nàng xoa mỏi lắm.”

Giang Oản Oản nghe xong thì rụt tay lại, giúp hắn đ.ấ.m nhẹ vài cái, cười nói: “Thế này ổn chăng? Như thế này chẳng mỏi mệt chút nào.”

Tần Tĩnh Trì đành bất đắc dĩ nắm lấy hai tay nàng, ôn tồn nói: “Nghe lời ta!”

Giang Oản Oản bĩu môi, từ phía sau ôm lấy cổ hắn: “Được rồi.”

Đoàn Đoàn ngửa đầu ra sau nhìn dáng vẻ của Giang Oản Oản cười khúc khích, cậu bé còn bắt chước theo, lặp lại tiếng cười: “Hì hì... Được rồi.”

Giang Oản Oản giả bộ giận dỗi, đoạn dùng tay vốc nước trong bồn tắm dội lên mặt Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn lập tức ướt sũng, cậu bé ngây ngốc nhìn nương mình, mãi một hồi lâu sau mới bừng tỉnh.

“Hahaha...”

Tần Tĩnh Trì nhìn tiểu tử ngây ngô, nhẹ nhàng nhéo vành tai nhỏ của cậu bé: “Nhóc nghịch ngợm, mau hoàn hồn lại!”

Đoàn Đoàn lau vội những giọt nước trên mặt, tròng mắt láo liên một vòng cũng vốc nước lên, dội về phía nương mình. Chỉ là bàn tay nhỏ của cậu bé vốn dĩ không lớn, đợi đến khi vốc lên thì chẳng còn lại bao nhiêu nên dội lên người Giang Oản Oản thì chỉ có thể xem như rảy vài giọt nước mà thôi.

Nhưng nhìn những giọt nước trên mặt Giang Oản Oản, Đoàn Đoàn vẫn rất hài lòng: “Haha... Nương cũng ướt như Đoàn Đoàn rồi!” Sau đó còn le lưỡi trêu chọc: “Lêu lêu lêu.”

Giang Oản Oản lau sạch những giọt nước nhìn Đoàn Đoàn thỉnh thoảng lại nghịch ngợm như bây giờ, trong lòng chẳng hiểu sao lại dâng lên niềm vui khôn tả. Nàng chỉ hy vọng Đoàn Đoàn giống như những tiểu tử bình thường khác, cho dù có nghịch ngợm một chút, quậy phá một chút cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn so với trước kia ngoan ngoãn đến mức khiến lòng người nhói đau.

Nghĩ đến đây, nàng thở phào nhẹ nhõm rồi nhẹ nhàng nhéo vành tai mềm mại của Đoàn Đoàn, mỉm cười trêu chọc: “Nhóc quỷ, dám cả gan trêu chọc nương của con, xem nương không trị con một trận.”

Nói xong, nàng lại vốc nước dội lên người Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn đương nhiên chẳng chịu kém, lập tức vốc nước tạt trả lại.

Chỉ một lát sau, trong mộc dũng và khắp phòng tắm đều nhuốm dấu vết của trận chiến té nước giữa hai mẫu tử họ.

Tần Tĩnh Trì nhìn Đoàn Đoàn trong bồn tắm đang bám chặt lấy vai hắn, giãy giụa muốn rời khỏi lòng hắn, lại quay đầu nhìn Giang Oản Oản đang trốn sau lưng mình, thân cũng ướt sũng, chỉ đành bất đắc dĩ đỡ trán, khẽ bật cười.

Điều đáng nói là hai mẫu tử càng đùa càng hăng, nước b.ắ.n tung tóe khắp chốn.

Bị cuốn vào cuộc chiến của hai người, Tần Tĩnh Trì lau vội nước trên mặt, thở dài dùng một tay giữ chặt hai tay Giang Oản Oản, một tay ôm chặt tiểu tử ngây ngô: “Được rồi, hai tiểu quỷ nghịch ngợm, nhìn xem hai người đã khiến phòng tắm thành ra bộ dạng gì rồi?”

Đoàn Đoàn giả vờ tủi thân lắm, níu lấy tay phụ thân mách lẻo: "Cha, nương ức h.i.ế.p Đoàn Đoàn, cha xem tóc Đoàn Đoàn ướt đẫm cả rồi!"

Giang Oản Oản cũng chẳng chịu thua, giãy khỏi tay Tần Tĩnh Trì ôm chầm lấy cổ hắn, nhịn cười rồi bĩu môi nói: "Đoàn Đoàn cũng ức h.i.ế.p thiếp, chàng cũng phải làm chủ cho thiếp đó!"

Tần Tĩnh Trì nhướng mày: "Vậy hai người cũng làm ướt mái tóc của ta, thế này thì biết làm sao đây?"

"Aiz..."

"Khà khà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai mẫu tử nghe lời than thở bất lực của hắn, trong lòng đều dâng lên nỗi áy náy.

Đoàn Đoàn liếc nhìn Giang Oản Oản, chớp chớp mắt đầy ẩn ý. Giang Oản Oản lập tức bế tiểu tử ra khỏi bồn tắm, nhanh chóng mặc y phục cho thằng bé, áy náy chớp mắt đáp lời: "Nước... Nước đã nguội rồi, chàng tắm xong mau ra đi. Thiếp bế Đoàn Đoàn ra ngoài trước, kẻo thằng bé nhiễm phong hàn."

Đoàn Đoàn ôm chặt cổ nàng, nhìn Tần Tĩnh Trì nghiêm túc gật đầu: "Sẽ bị phong hàn đó!"

Nhìn bóng dáng hai mẹ con bỏ chạy thục mạng, Tần Tĩnh Trì xoa trán cười khẽ: "Thật đúng là hết cách!"

Ngày hôm sau, Tần phụ Tần mẫu đã sai người gọi Tần Đại Hải tới.

Tần Đại Hải vừa nghe tin có lương thực mới, nào còn có thể an tọa, lập tức theo hai vị lão nhân đến phủ đệ họ Tần.

"Tĩnh Trì à, mấy loại hạt giống này của các ngươi tính bán giá ra sao?"

Tần Tĩnh Trì nghe xong, không khỏi liếc nhìn Giang Oản Oản.

Vốn dĩ Giang Oản Oản không định kiếm chác từ những hạt giống này, chỉ nghĩ rằng năng suất cao, lại là giống đã được cải tiến, phần lớn đều kháng sâu bệnh, còn chịu được giá rét. Nếu chia nhau gieo trồng xuống, sau này sản lượng lương thực của thôn sẽ tăng lên bội phần, tương lai trồng được nhiều lương thực hơn, phổ biến ra ngoài cũng là một việc thiện.

Nhưng người trong thôn thấy họ vất vả vận chuyển về, nếu không lấy tiền chắc chắn mọi người không dám trồng mà còn nghi ngờ nữa. Thế là Giang Oản Oản ngẫm nghĩ rồi đáp: "Thúc phụ, như vầy đi, lúc Tĩnh Trì đi mua về thì giá cơ bản là hai văn tiền một cân. Mặc dù trên đường chúng ta thuê người áp tải cũng tốn không ít ngân lượng, nhưng mọi người trong thôn đều còn chật vật, vậy thì cứ theo giá này mà bán đi thôi."

Tần Đại Hải nghe vậy, thấy họ thật nghĩa khí, liên tục gật đầu đồng tình.

Tiếp đó, họ gọi tất cả thôn dân đến, hừng hực nhuệ khí bắt đầu chia lương thực.

Trong bao tải lương thực có khoai tây, ngô, gạo, khoai lang, khoai lang tím. Thôn dân vốn cũng trồng lúa, khoai tây thì họ cũng đào được đôi chút ở trên núi, nhưng rõ ràng so với những hạt giống này, phẩm chất thua kém hẳn.

Ngô, khoai lang và khoai lang tím thì họ chưa từng chiêm ngưỡng qua, nhưng mọi người nhớ đến lời Tần Tĩnh Trì nói hôm qua nên đều quyết định lấy một ít về nhà gieo trồng.

Vài người khi nhìn thấy sắc tím lạ mắt của khoai lang liền kinh ngạc thốt lên, bởi lẽ họ chưa từng chiêm ngưỡng loại lương thực nào có màu sắc đặc biệt như vậy. Song khi thấy một củ khoai lang tím nặng gần một cân, lại còn lớn hơn cả khoai tây, họ bấy giờ mới an tâm phần nào.

Bận rộn cả một buổi sáng, mỗi hộ gia đình mới mang số hạt giống đã được phân chia ra khỏi sân nhà họ Tần.

Tần Đại Hải cũng cùng nương tử của mình vội vã mang hạt giống về nhà.

Nhưng Đại Ngưu và vài hộ khác lại bị giữ lại.

Giang Oản Oản lấy hết các loại hạt giống rau củ khác ra, chia cho mỗi nhà một ít hạt giống ớt, hành tây, cà chua.

Các hộ gia đình đó vui vẻ cầm hạt giống về, dù sao thì cứ theo nhóm người Giang Oản Oản cùng nhau gieo trồng thì chắc chắn sẽ không có sai sót.

Chia xong cho người trong thôn, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì lại mang một lượng không nhỏ đến cho Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ.

"Cha nương, đây đều là hạt giống lương thực mà Tĩnh Trì mang về, năng suất rất cao. Gạo này cũng tốt hơn hẳn so với những loại chúng ta vẫn trồng! Năm nay cha nương hãy gieo trồng những loại này!"

Tần Tĩnh Trì tiếp lời Giang Oản Oản: "Nhạc phụ nhạc mẫu, hai người cũng không cần vội vã gieo trồng, đợi con và Oản Oản lo liệu xong việc nhà thì sẽ đến giúp hai người. Hai người chưa từng trồng bao giờ, cũng không biết cách."

Hai vị lão nhân ngẩn ngơ nhìn những bao tải hạt giống lương thực trên mặt đất, nghe xong liền không ngừng gật đầu.

Sắp bắt đầu mùa xuân canh tác, cửa tiệm nướng của Đại Ngưu cũng tạm ngưng kinh doanh.

Tiệm lẩu và Tiệm hải sản bên kia, Giang Oản Oản cũng cho các tiểu nhị trong cửa hàng nghỉ ngơi một tháng để về quê canh tác.

Đối với họ mà nói, mùa xuân canh tác là chuyện hết sức trọng yếu, dù không kiếm được tiền cũng phải gieo hết lương thực xuống, như vậy mới yên lòng.

Bên huyện, Tần Tĩnh Nghiễn cũng đưa Lý Tuyết Trân về. Ban đầu hắn e ngại Lý Tuyết Trân chưa từng làm ruộng nên muốn nàng về nhà Lý Viễn ở một thời gian, nhưng Lý Tuyết Trân nhất quyết muốn đến giúp, hắn cũng chỉ có thể thuận theo ý nương tử của mình.

Theo mùa vụ thích hợp để gieo trồng hạt giống, khoai tây là loại phải trồng đầu tiên.