Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản đưa Đoàn Đoàn ở lại thêm bảy tám ngày rồi mới trở về phủ.

Tần gia phụ mẫu chờ đến khi họ về thì âu yếm ôm ấp Đoàn Đoàn, không ngừng vuốt ve, nhớ thương khôn xiết.

Giang Oản Oản nhìn cảnh tượng ấm áp này, lại nhớ tới cảnh Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương ôm Đoàn Đoàn, trong lòng chợt nảy sinh suy nghĩ: nếu hai vị trưởng bối ấy có thể ở gần nhau hơn thì tốt biết bao. Hiện tại tuy khoảng cách không quá xa, nhưng dù sao cũng bất tiện cho việc gặp mặt thường xuyên.

Nàng ngồi trên tràng kỷ trầm ngâm suy tính, nhưng bị Tần gia phụ mẫu cắt ngang.

"Oản Oản? Oản Oản?"

"Á! Vâng, vâng ạ? Mẫu thân có việc gì dặn dò chăng?"

Tần mẫu lo lắng nhìn nàng, hỏi: "Sao vậy, sao vừa về nhà con đã thẫn thờ như thế này?"

Giang Oản Oản chợt hoàn hồn, mỉm cười đáp: "Dạ thưa mẫu thân, con không sao cả, chỉ là đang nghĩ đến việc Tĩnh Trì sắp hồi phủ rồi."

Mấy ngày qua, ngày nào hai phu thê họ cũng gặp gỡ trong không gian vài lần. Mỗi ngày Giang Oản Oản đều nấu cơm xong, múc một chén để vào không gian, chỉ cần Tần Tĩnh Trì bước vào là có thể dùng bữa.

Mặc dù Tần Tĩnh Trì chỉ cần tìm thời cơ thích hợp để vận chuyển hạt giống lương thực trong không gian về là đủ, nhưng chàng quả thực đã theo một nhóm thương nhân đi về hướng kinh thành, chuyến đi này cũng khá thuận lợi.

Trên đường đi, Tần Tĩnh Trì thấy thứ gì mới lạ hoặc phù hợp với người nhà đều mua về rồi cất vào không gian. Hiện giờ trong không gian chất đầy những tấm gấm thêu hoa văn tinh xảo, màu sắc tuyệt đẹp, là Tần Tĩnh Trì cố ý mua về để may xiêm y cho Giang Oản Oản.

Chàng còn mua cho Đoàn Đoàn một bộ cẩm bào nhỏ được may tinh xảo vô cùng và một đôi hài vóc màu xanh nhạt.

Ngoài ra, chàng còn mua cho Giang Oản Oản, Tần mẫu và Lý Tam Nương mỗi người một chiếc vòng ngọc quý giá, vô cùng đẹp mắt.

Những thứ còn lại đều là vải vóc hoa văn tương đối bình thường, tuy không thể sánh bằng mấy tấm vải đặc biệt chàng chọn cho Giang Oản Oản, nhưng chúng đẹp hơn bội phần so với những loại vải họ mua ở huyện Khúc Phong, mà giá cả lại cực kỳ phải chăng.

Tần Tĩnh Trì nghĩ rằng mang về cũng có thể kiếm chác chút bạc nén, thế là chàng chất đầy cả không gian.

Lại qua thêm bảy tám ngày, cuối cùng Tần Tĩnh Trì cũng dẫn theo một đoàn người, kéo theo từng xe lương thực cao sản hồi thôn.

Dân làng Tần gia thôn nhìn thấy nhiều lương thực như vậy, ai nấy đều kinh ngạc tột độ. Người trong thôn nghe nói chàng kéo rất nhiều thứ về, đều tụ tập trước cổng nhà chàng để hiếu kỳ vây xem.

Tần Tĩnh Trì vừa bước chân vào cổng, Đoàn Đoàn đã vui mừng khôn xiết chạy tới.

Đợi tiểu nhi đến trước mặt Tần Tĩnh Trì, chàng liền nhanh tay ôm tiểu hài tử của mình vào lòng.

"Phụ thân!"

Tần Tĩnh Trì mỉm cười âu yếm vuốt ve cậu bé mấy cái, hỏi: "Con có nhớ phụ thân không?"

"Nhớ ạ! Đoàn Đoàn nhớ phụ thân nhiều lắm! Nhớ khôn xiết!" Tiểu nhi nói xong liền ôm lấy đầu chàng mà hôn mấy cái, sau đó mới cong mắt nhìn Tần Tĩnh Trì: "Cuối cùng phụ thân cũng về rồi!"

Giang Oản Oản và Tần gia phụ mẫu đứng bên cạnh nhìn hai phụ tử họ, đều không kìm được mà bật cười.

Đoàn Đoàn nghe thấy tiếng cười của họ cũng không thấy ngượng ngùng, vì quá đỗi nhớ Tần Tĩnh Trì nên cậu bé chẳng bận tâm đến lễ nghi hay ánh mắt người ngoài.

Đợi nhóm phu khuân vác dỡ hàng xuống, Tần Tĩnh Trì đứng bên cạnh muốn giúp đỡ, nhưng Đoàn Đoàn cứ bám riết lấy chàng, không chịu xuống mà ôm chặt lấy Tần Tĩnh Trì không buông.

Dẫu vậy, có những người này giúp dỡ hàng, Tần Tĩnh Trì nhìn tiểu hài tử đang bám víu trong lòng, cũng không xen vào nữa, chỉ ôm Đoàn Đoàn ở bên cạnh chỉ đạo mọi người đặt hàng hóa vào đúng vị trí.

Đoàn Đoàn cúi đầu nhìn những bao tải trên mặt đất, trong mắt tràn đầy sự hiếu kỳ. Thế là cậu bé đến gần bên tai Tần Tĩnh Trì khẽ hỏi: "Phụ thân, đây là gì vậy? Nhiều thứ quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tần Tĩnh Trì ôm lấy con, nói: "Đều là lương thực có thể dùng được. Ừm... là khoai tây và lúa gạo cùng các loại ngũ cốc, còn có một số hạt giống rau cải và trái cây quý hiếm."

"Về sau này sẽ trồng hết hạt giống trái cây, sau này Đoàn Đoàn của chúng ta muốn dùng bao nhiêu cũng có, không lo thiếu thốn!"

"Vâng! Được ạ."

Hàng hóa phải mất gần một canh giờ mới hoàn tất việc dỡ xuống.

Trả tiền công cho những người phu khuân vác, đợi họ rời đi, những người vây quanh ngoài sân mới bắt đầu xôn xao bàn tán.

Có một lão hán nhìn vào những thứ lộ ra từ trong bao tải trên mặt đất tựa như lương thực, mới hướng về phía Tần Tĩnh Trì trong sân mà cất lời hỏi: "Tĩnh Trì hiền chất, gạo mang về đây đều là lương thực sao?"

"Tại sao đi một chuyến chỉ mua lương thực về vậy?"

Tần Tĩnh Trì giải thích: "Đại bá, lương thực này có rất nhiều loại mà nơi chúng ta không có, năng suất phi thường, là ta mua từ tay người ngoại tộc."

Nghe xong, không chỉ lão hán mà ngay cả những người khác ngoài sân cũng đều vô cùng hưng phấn. Đối với những người nông dân, lương thực có năng suất cao đối với họ chắc chắn là sức lôi cuốn khôn cùng.

Vì vậy, mọi người đều nhao nhao hỏi han.

"Tĩnh Trì hiền chất, loại hạt giống này của đệ có mấy loại? Năng suất đều cao chăng?"

"Đệ mua nhiều như vậy, có thể bán một ít cho lão hán thử trồng được không?"

Nhìn ánh mắt của mọi người vừa có chút tò mò vừa có chút mong đợi, Tần Tĩnh Trì mỉm cười rồi nói: "Các vị chớ nóng vội, ta mua rất nhiều. Lát nữa ta sẽ mời trưởng thôn đến, mỗi nhà sẽ được chia một phần. Nhưng cũng không thể chia được nhiều đâu, người trong thôn chúng ta đông, mà nhà ta cũng phải trồng nữa, cho nên mong các vị lượng thứ."

Lão hán vừa hỏi lại vội nói: "Cái này... Cái này năng suất thật sự cao đến vậy chăng? Chúng ta chưa từng thấy loại lương thực này, có hương vị thế nào?"

“Tĩnh Trì, có lương thực mới, nếu sản lượng quả thực cao thì chúng ta đều muốn chia một ít về gieo trồng, chỉ e rằng... Nhỡ chẳng trồng thành công, há chẳng lãng phí đất đai sao?”

Tần Tĩnh Trì nhìn Giang Oản Oản, thấy nàng khẽ gật đầu mới theo lời nàng đã dặn trước đó mà cất tiếng nói với người trong thôn: “Chư vị thúc bá thẩm hãy cứ an tâm. Lúc ta mua lương thực đã bảo họ dạy cách trồng, chẳng cần lo lắng.”

“Hơn nữa, những hạt giống này có hạn, mỗi hộ chẳng thể chia được là bao, ước chừng không gieo trồng được đến một mẫu đất, huống hồ còn phải trồng khoai tây nữa. Huyện lệnh đại nhân cũng đã nói, khoai tây trồng không tốt thì được miễn thuế, nếu trồng tốt thì sản lượng cũng rất cao, một mẫu ruộng này chẳng đáng là bao.”

Thôn Tần gia của họ đất đai rộng rãi, đời này qua đời khác, mỗi nhà mỗi hộ truyền lại ruộng đất đều có mười mấy mẫu, cho dù là những người sau này mới chuyển đến thôn thì ruộng đất cũng có thể có năm mẫu, cho nên một mẫu ruộng không tới dùng để làm thí nghiệm cũng không tính là gì.

Huống hồ những hạt giống này đều là hạt giống tốt đã được cải tiến lai tạo, Giang Oản Oản đều biết cách trồng. Cho dù có không tốt đến mấy thì cuối cùng sản lượng thu được cũng cao hơn nhiều so với mấy loại lương thực mà họ trồng hàng năm hiện nay.

Mọi người nghe hắn giải thích như vậy cũng hơi yên lòng, dù sao thì nhà họ cũng trồng, chẳng thể hại nhiều người như vậy được.

Tần Tĩnh Trì trở về cũng hơi mệt mỏi, hôm nay lương thực tạm thời đều được bày biện ở trong sân, đợi đến ngày mai sẽ tính liệu.

Đêm đến, Giang Oản Oản đun nóng mấy chậu nước, đổ vào mộc dũng, thử nhiệt độ nước xong liền cất tiếng gọi từ bên ngoài chính sảnh: “Tĩnh Trì! Tĩnh Trì? Mau đến tắm đi!”

Tần Tĩnh Trì nghe thấy tiếng nàng, lập tức đặt tiểu tử cứ quấn quýt lấy mình trong lòng xuống: “Đoàn Đoàn, cha đi tắm đây, con ngồi chơi một mình trước nhé.”

Nhưng tiểu tử này vẫn bám riết lấy hắn, cứ thế theo chân hắn vào tận phòng tắm.

Đoàn Đoàn thấy hắn cởi hết y phục ngâm mình trong bồn tắm, lại nhìn về phía Giang Oản Oản đang đi ra khỏi phòng tắm lấy quần áo sạch thì duỗi bàn tay nhỏ kéo lấy cánh tay Tần Tĩnh Trì: “Cha, Đoàn Đoàn có thể tắm chung với cha không?”

Tần Tĩnh Trì nhướng mày nhìn tiểu tử quấn quýt này, quả là gánh nặng ngọt ngào nhưng bản thân hắn cũng rất nhớ cậu bé.

Cho nên, hắn khẽ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé rồi cười nói: “Được, lại đây, cha cởi y phục cho con.”