Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tĩnh Trì điều chỉnh tư thế đôi chút, lại gần hai mẹ con nàng, ôm họ vào lòng.

Giang Oản Oản gối đầu lên cánh tay hắn, trái tim bất giác đập rộn ràng. Nàng nằm cứng người, có chút căng thẳng đến nỗi khó lòng chợp mắt.

Một lát sau, nàng cảm giác được đôi môi lạnh ngắt của Tần Tĩnh Trì khẽ đặt lên trán mình. Nàng giật mình ngẩng đầu, nhưng Tần Tĩnh Trì đã vội che mắt nàng lại, ấn đầu nàng vào trong n.g.ự.c mình, khẽ ho khan một tiếng: "Mau… Mau ngủ đi!"

Giang Oản Oản cảm giác được hắn cũng hơi căng thẳng, không hiểu sao trong lòng nàng lại thấy thả lỏng. Nàng khẽ bật cười một tiếng, thì ra chàng cũng biết ngượng ngùng cơ đấy…

"Được, chàng cũng vậy. Ngày mai còn phải bận rộn nhiều đấy."

Ngày hôm sau, Tần Tĩnh Nghiễn đã tới đây từ sớm tinh mơ. Hôm nay đệ ấy cùng ca ca đi lên núi tìm vật liệu gỗ để đóng bàn.

Buổi sáng Giang Oản Oản đã nấu một nồi cháo thanh đạm. Hai huynh đệ ăn xong liền lập tức lên núi, e rằng phải tìm kiếm cả một ngày trên đó.

Tần Tĩnh Trì nghĩ, án thư kia tinh xảo đến vậy, chắc chắn không thể dùng loại gỗ tầm thường được. Hắn định tìm kiếm thêm nhiều loại gỗ quý hiếm.

"Có lẽ gần tối chúng ta mới trở về. Giữa buổi, nương tử đừng nấu cơm chờ chúng ta."

Giang Oản Oản lo lắng nói: "Vậy hai người chàng và đệ ấy đợi ta đôi lát, ta sẽ làm vài món điểm tâm để hai người mang theo dùng dần."

Hai huynh đệ mỗi người mang theo lương khô lên núi. Lương thực đó không hề dính dầu mỡ, dầu cho có dùng bữa lạnh cũng chẳng sợ tổn hại tì vị.

Giữa trưa, Giang Oản Oản đã chuẩn bị cho Đoàn Đoàn một tô mì đạm bạc dùng bữa.

Khi chiều buông, nhìn thấy ống khói mỗi nhà trong thôn đã bắt đầu lượn lờ khói trắng, nàng cũng bắt tay vào bếp chuẩn bị bữa tối. Hai huynh đệ đã vất vả cả ngày, cần phải nhanh chóng bày biện, tránh để bọn họ trở về lại không có gì lót dạ.

Giang Oản Oản vào bếp trước, rồi ra giếng, lấy chiếc giò heo đã chuẩn bị từ hôm qua. Nàng trước tiên dùng lửa thui sạch lông, sau đó đem rửa kỹ. Cắt giò heo thành từng khúc vừa ăn, cho vào nồi ướp cùng bát giác hương trước.

Chờ giò heo vừa chín tới, nàng vớt giò heo ra. Đổ dầu vào nồi, phi thơm hành, gừng, tỏi, tiêu hạt, ớt cho dậy mùi thì trút giò heo vào. Thêm vài viên đường phèn, chút xì dầu, đậy vung hầm nhỏ lửa.

Giò heo vừa hầm xong, mùi thơm nghi ngút tỏa ra, Đoàn Đoàn đã đánh hơi thấy mùi thơm, lập tức vội vã chạy vào bếp. Nhìn quanh quất chẳng thấy món nào bày ra, Đoàn Đoàn sốt ruột gọi lớn: "Nương ơi, nương…"

Giang Oản Oản lấy khăn lau mặt cho cậu bé. Cười khẽ, nàng nói: "Mới ra ngoài chơi một lát mà đã biến thành tiểu hoa miêu rồi này!"

"Đoàn Đoàn đừng sốt ruột, món thịt còn chưa hoàn tất, bây giờ chưa thể dùng ngay. Hãy đợi cha con cùng tiểu thúc thúc trở về, khi ấy chúng ta sẽ cùng dùng bữa."

Đoàn Đoàn nghe vậy, liền ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế con cạnh bếp lò, ngoan ngoãn đáp lời: "Vâng ạ, vậy Đoàn Đoàn sẽ đợi cha và tiểu thúc thúc trở về, chúng ta cùng nhau dùng bữa."

Giang Oản Oản cực kỳ yêu thích dáng vẻ nhỏ bé đáng yêu đó của cậu. Nàng ôm chầm lấy cậu vào lòng, vừa hôn vừa cù lét. Đoàn Đoàn khúc khích cười trong lòng nàng: "Nương nương… ha ha ha, Đoàn Đoàn nhột quá…"

Sau một hồi đùa nghịch cùng Đoàn Đoàn, trời cũng dần chuyển tối. Tiếng chân giò trong nồi hầm đã sôi lục bục, Giang Oản Oản liền mở vung, trút khoai tây đã thái vào, tiếp tục hầm lửa nhỏ.

Đúng lúc này, bỗng nghe tiếng cửa sân kẽo kẹt mở. Đoàn Đoàn phấn chấn đứng phắt dậy: "Chắc hẳn là cha và tiểu thúc thúc đã về rồi!" Nói dứt lời, cậu bé liền vội vàng chạy ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, Tần Tĩnh Trì dắt tay Đoàn Đoàn bước vào bếp. Giang Oản Oản thấy hắn ánh mắt rạng rỡ, thần thái vui tươi khôn xiết, liền hỏi: "Sao chàng lại vui mừng đến vậy?"

Tần Tĩnh Trì hớn hở đáp lời: "Vận may hôm nay của ta thật xán lạn, tìm được một cây gỗ mun quý hiếm! Đủ để làm chiếc án thư mà ta hằng mong ước rồi!"

"Tuy loại gỗ này không phải bậc nhất, nhưng phẩm chất cũng thuộc hàng thượng đẳng! Dùng làm án thư, nào có sợ lu mờ giá trị!"

Giang Oản Oản nghe xong cũng vui lây trong lòng, mỉm cười nói: "Vậy thì quá tốt!"

Tần Tĩnh Trì ngửi thấy hương thơm lan tỏa khắp gian nhà, bụng liền đánh trống reo vang, không kìm được hỏi: "Hôm nay nương tử đã trổ tài món gì mà thơm lừng thế này?"

Giang Oản Oản nghe hắn hỏi, mới sực nhớ ra món giò heo vẫn còn đang hầm trên bếp. Nàng vội vàng bước tới bên bếp, khẽ mở vung nồi, lập tức mùi hương cay nồng nức mũi lan tỏa khắp gian phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giang Oản Oản dùng đũa khẽ gắp một miếng nhỏ, thấy giò heo và khoai tây đã chín mềm nhừ. Nàng bèn cho thêm chút muối cùng hành lá thái nhỏ vào, đảo đều vài bận. Chờ gia vị ngấm đều, nàng liền cầm đũa gắp cho hai phụ tử mỗi người một miếng để nếm thử!

Tần Tĩnh Trì cùng Đoàn Đoàn nếm thử miếng giò heo trong miệng, cả hai liền nhắm nghiền mắt, từ tốn thưởng thức. Biểu cảm giống nhau như đúc. Giang Oản Oản bật cười khúc khích, quả nhiên là phụ tử đồng tâm!

Tần Tĩnh Nghiễn vốn đang ngồi trong sân nghỉ ngơi, lúc này cũng bị mùi thơm quyến rũ, lập tức đi tìm đến tận bếp. Hớn hở hỏi: "Tẩu tử! Tẩu lại chế biến món gì mà thơm nức mũi thế này?"

"Là món giò heo hầm đó!"

Tần Tĩnh Nghiễn tai ù tai điếc, không nghe rõ, liền vội vàng bước lại gần: "Mau! Mau mau gắp cho đệ một miếng thử xem!"

Nếu là trước kia, Tần Tĩnh Nghiễn nào dám tùy tiện đến vậy. Chỉ là mấy ngày nay, tẩu tử đối đãi với cậu quá đỗi ân cần, khiến cậu không tự chủ được mà buột miệng.

Giang Oản Oản mỉm cười bất đắc dĩ, gắp cho cậu một miếng lớn: "Cẩn thận kẻo bỏng đấy!"

Tần Tĩnh Nghiễn cho vào miệng nếm thử, lập tức cảm thấy mùi vị khác lạ vô cùng, thậm chí còn ngon hơn cả món thịt kho thường ngày.

"Tẩu tử, đây là loại thịt gì vậy? Sao lại thơm lừng đến mức này!?"

Tần Tĩnh Trì thấy bộ dạng ngây ngô của cậu em liền bật cười, liền vỗ nhẹ vào đầu cậu: "Đã nói là giò heo hầm rồi cơ mà!" Sau đó, hắn cùng Giang Oản Oản bưng món giò heo hầm và cơm, dắt Đoàn Đoàn rời khỏi bếp.

Chỉ còn lại Tần Tĩnh Nghiễn vẫn đang ngỡ ngàng trong bếp. Cậu ta vội vàng đuổi theo, vừa đuổi theo vừa kêu lên: "Thật sự là giò heo sao? Giò heo vốn dĩ vừa hôi lại vừa tanh mà! Tẩu tử, tẩu quả thật quá tài tình, làm thế nào mà chế biến được vậy?"

Đoàn Đoàn đang dắt tay cha, nghe tiếng tiểu thúc thúc mình than vãn phía sau, cậu bé liền đi phía trước, che miệng cười trộm khúc khích: "Cha ơi! Tiểu thúc thúc thật là ngây ngô quá chừng! Cha thấy có đúng không ạ?"

"Đoàn Đoàn nói rất đúng!"

Một nồi giò heo kho tàu lớn được đặt trang trọng lên bàn ăn. Do đã được ướp kỹ rồi mới đem kho, món này không chỉ có vị cay nồng thơm phức mà còn mang theo hương vị kho đậm đà khó cưỡng.

Giang Oản Oản múc cho mỗi người một bát cơm đầy ắp. Đột nhiên nhớ đến dáng vẻ thèm thuồng của Tiểu Bảo tối qua, liền lấy riêng ra một chiếc bát sành, múc đầy giò heo hầm, lại trộn thêm vài miếng khoai tây đã mềm nhừ.

Tần Tĩnh Trì nhìn nàng với vẻ nghi hoặc. Giang Oản Oản mỉm cười, đưa chiếc bát cho hắn: "Chàng hãy đem bát giò heo này đến cho Tiểu Bảo trước đi. Dù sao chúng ta cũng làm khá nhiều, vậy là đủ rồi!"

Tần Tĩnh Trì gật đầu đáp lời: "Được, ta sẽ đi ngay lập tức!"

Tần Tĩnh Trì đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa nhà Lý Quý. Hắn đứng ngoài vỗ cửa mấy cái: "Tam ca, mở cửa đi!"

Lý Quý đang cùng nương tử của mình rửa thịt. Hôm nay hắn ta đã cố ý đến huyện thành mua thịt từ sớm tinh mơ. Hắn ta nghi hoặc, bèn bước ra mở cửa: "Tĩnh Trì, có chuyện gì vậy? Sao lại gấp gáp đến thế!"

Tần Tĩnh Trì vội vàng đặt chiếc bát giò heo còn nóng hổi vào tay Lý Quý: "Oản Oản nhà ta nấu món giò heo hầm, bảo ta mang đến cho Tiểu Bảo một bát!"

Lý Quý vội vàng chối từ: "Sao có thể thế được? Hôm qua Tiểu Bảo nhà ta mới đến nhà đệ dùng bữa, hôm nay lại còn đem đến làm gì nữa! Đệ cứ giữ lại cho gia đình mình dùng đi, hoàn cảnh nhà đệ cũng chẳng khấm khá là bao, cứ để Tiểu Kỳ An được ăn no một chút là ta đã mừng rồi!"

Tuy giò heo chẳng phải sơn hào hải vị gì cao sang, nhưng dù sao cũng là thịt tươi hiếm có.

Tần Tĩnh Trì nở nụ cười bất đắc dĩ: "Tam ca, huynh cứ nhận cho, nhà ta làm khá nhiều, đủ để dùng bữa rồi."

"Vả lại, trước kia lúc đệ không ở nhà, tẩu tử cũng thường giúp đệ cho Đoàn Đoàn dùng bữa, những điều này đệ đều ghi tạc trong lòng."

Lý Quý còn muốn từ chối, song chân mình đã bị một tiểu tử níu lấy, ánh mắt thằng bé lại cứ dán chặt vào cái bát trong tay Tần Tĩnh Trì: "Cha… Ăn!"

Lý Quý nghe vậy thì bật cười bất lực, khẽ véo má tiểu tử: "Nhóc con này!"

Sau đó mới vô cùng ngượng ngùng nhận lấy bát từ tay Tần Tĩnh Trì: "Vậy thì đa tạ đệ, Tĩnh Trì!"

Tần Tĩnh Trì trao bát cho hắn ta rồi cúi người xoa đầu Tiểu Bảo, đoạn nói với Lý Quý: "Tam ca, vậy đệ xin cáo từ về trước, Oản Oản và mọi người còn đang chờ đệ dùng cơm."

---