Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn thấy vậy thì vội vàng an ủi: “Tiểu Bao Tử, đệ ngoan nào, về đến nhà huynh sẽ lấy thịt khô ngon cho đệ, còn có kẹo bưởi đệ thích nữa, được không?"

Nghe đến đây, Tiểu Bao Tử l.i.ế.m môi mới thôi khóc: "Vâng ạ!"

Nghe hai tiểu tử này nói chuyện, Tần Tĩnh Trì ngồi ngoài xe không khỏi khẽ nhếch môi: "Kéo!" Chỉ trong nháy mắt, rẽ qua khúc quanh, hắn đã thấy mái nhà mình từ xa bừng sáng ánh đèn.

Giang Oản Oản đang ngồi trên tràng kỷ, cầm cuốn thoại bản mà Tần Tĩnh Nghiễn đã đưa cho nàng hai ngày trước đọc đến say mê, đột nhiên nghe thấy tiếng Đoàn Đoàn, thế là nàng vội vàng đặt cuốn sách xuống.

Đi đến cửa, nàng thấy Tần Tĩnh Trì dắt hai tiểu tử vào, một đứa tất nhiên là Đoàn Đoàn nhà nàng, còn một đứa tiểu tử khác thì nàng chưa từng gặp gỡ.

Đợi họ vào nhà, Giang Oản Oản mới định thần lại, vội vàng tìm một đôi hài vải nhỏ của Đoàn Đoàn đưa cho Tiểu Bao Tử.

Mặc dù Đoàn Đoàn lớn hơn, nhưng Tiểu Bao Tử cũng có thể đi tạm.

Tiểu Bao Tử chớp chớp mắt nhìn Giang Oản Oản, đợi Giang Oản Oản cười xoa đỉnh đầu cậu bé, cậu bé mới e lệ nép sau lưng Đoàn Đoàn còn nhỏ giọng gọi "ca ca."

Giang Oản Oản mỉm cười với cậu bé rồi lại nhìn Đoàn Đoàn: "Bảo bối, đây là bằng hữu mới của con ư?"

Đoàn Đoàn cười híp mắt gật đầu, kéo Tiểu Bao Tử sau lưng ra nói: "Nương, đây là Tiểu Bao Tử. Ngoài Cẩu Đản ca ca và Nhị Oa ca ca, con thường cùng đệ ấy chơi đùa ở học viện nhiều nhất! Chính là... chính là đệ đệ đã tặng Đoàn Đoàn kẹo hồ lô lần trước."

Tiếp đó lại chỉ vào Giang Oản Oản nói với Tiểu Bao Tử: "Tiểu Bao Tử, đây là nương của huynh, nương của huynh lợi hại lắm, biết làm rất nhiều món ngon!"

Giang Oản Oản cười kéo tay Tiểu Bao Tử nói: "Tiểu Bao Tử, chào cháu. Chào mừng cháu đến nhà thẩm ta chơi, cháu thật là đáng yêu!"

Tiểu Bao Tử ngây thơ nhìn nàng, ngượng nghịu mãi một lúc sau, dưới sự động viên của Đoàn Đoàn mới mở miệng: "Thẩm... thẩm ơi."

Tần phụ Tần mẫu từ bếp đi ra thấy trong nhà có thêm một tiểu hài tử, cũng thân tình hỏi han cậu bé.

Sau khi chào hỏi xong, Đoàn Đoàn đã kéo Tiểu Bao Tử ngồi xuống chiếc ghế tựa. Giang Oản Oản mang đến một đĩa khô bò tẩm vị vừa làm hôm nay, còn rót cho hai tiểu tử mỗi đứa một chén trà hương bưởi mật ong thơm ngát.

Tiểu Bao Tử ngoan ngoãn nhận lấy chén trà, mũi nhỏ khẽ hít hà hương bưởi ngào ngạt rồi vội vàng uống một ngụm. Uống xong, đôi mắt cậu bé nheo lại vì thích thú.

Đoàn Đoàn đưa cho cậu bé một miếng khô bò: “Tiểu Bao Tử, đệ nếm thử xem, đây là khô bò, thơm ngon lắm!”

Tiểu Bao Tử đưa mũi đến gần tay Đoàn Đoàn ngửi ngửi, ngửi thấy mùi thơm nồng của khô bò, mắt cậu bé sáng rực lên, vội há miệng ngậm lấy miếng thịt. Nhắm mắt nhai chậm rãi, mãi đến khi nuốt miếng thịt xuống, cậu bé mới thốt lên: “Đoàn Đoàn ca ca, thịt này thơm quá chừng! Còn ngon hơn cả kẹo mà nương và ngoại tổ mẫu cho đệ nữa!”

Đoàn Đoàn cười tươi đáp: “Vậy Tiểu Bao Tử ăn nhiều vào, sau này nếu đệ muốn ăn, huynh có thể mang đến học đường cho đệ.”

“Vâng vâng, được ạ.” Nói đoạn, Tiểu Bao Tử bĩu môi nói thêm: “Nhưng… nhưng chúng ta phải giấu thật kỹ, không thể để Lâm Tử Hành lén ăn nữa!”

“Được!”

Hai tiểu tử đã ăn xong bữa cơm thơm phức, rồi ngồi bên bàn trà say sưa chơi trò ghép hình. Đó là bộ ghép hình mà Tần Tĩnh Trì mới làm cho Đoàn Đoàn, bức tranh này được vẽ phức tạp hơn một chút, khi ghép cũng lớn gấp đôi bức Đoàn Đoàn đã chơi vào ngày sinh thần, nên trò chơi càng thêm phần thử thách.

Nhưng đối với Đoàn Đoàn mà nói, độ khó ấy cũng chẳng thấm vào đâu.

Nhìn Đoàn Đoàn chẳng mấy chốc đã ghép xong một bức tranh hoàn chỉnh, đôi mắt Tiểu Bao Tử trợn tròn kinh ngạc: “Quao! Hổ con!”

Trên bức ghép hình vẽ một con hổ lớn và vài chú hổ nhỏ. Bởi lẽ phong cách vẽ của Giang Oản Oản hơi ngộ nghĩnh, nên những chú hổ trong tranh vừa oai phong lẫm liệt, lại vừa có chút đáng yêu lạ thường.

Đoàn Đoàn bật cười, nhanh chóng làm xáo trộn toàn bộ mảnh ghép gỗ: “Tiểu Bao Tử, ca ca dạy đệ cách ghép lại nhé, đơn giản lắm!”

Tiểu Bao Tử hoàn toàn chăm chú vào trò ghép hình, trong ánh mắt tràn đầy sự tò mò và phấn khích: “Được ạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chẳng biết Tiểu Bất Điểm đã vào nhà từ lúc nào, giờ đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh Đoàn Đoàn. Đoàn Đoàn vuốt ve nó từng chút một, Tiểu Bao Tử nhìn thấy cũng phấn khích vuốt ve theo.

Tiểu Bất Điểm ở nhà rất ngoan, lúc Đoàn Đoàn không có nhà thì cả ngày đều quấn quýt bên cạnh Tần phụ, thỉnh thoảng được ông dắt đi dạo ngoài trời hoặc phơi mình dưới nắng. Ngày thường chú chó nhỏ này đều rất hiền lành, dễ bảo!

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì ngồi một bên, nhìn hai tiểu tử chơi đùa vui vẻ. Chẳng quản chúng nữa, hai người họ tựa sát vào nhau, chăm chú đọc chung một cuốn sách.

Câu chuyện có tên là [Đoạn Kiều].

Thoại bản lần này của Tần Tĩnh Nghiễn kể về một vị Huyện lệnh thanh liêm tên Lương Úy. Trong một lần dịch bệnh hoành hành, ông ấy đã xông pha nơi tuyến đầu, ngay khi dịch bệnh mới phát hiện, ông đã nỗ lực ngăn chặn nguồn lây, hạ lệnh đóng cửa thành không để dịch bệnh lây lan khắp nơi. Ông còn phân tán những người nhiễm bệnh và chưa nhiễm bệnh ở hai bên, cách xa nhau trong huyện.

Tuy nhiên, một mình ông ấy không thể ngăn cản được ý chí cầu sinh của người dân. Có một số người mắc bệnh đã lén đào đường hầm ra khỏi thành, khiến các thị trấn và thôn mạc xung quanh nhanh chóng rơi vào cảnh tang thương.

Lương Úy thấy tình hình ngày càng nghiêm trọng, các ngự y triều đình phái đến vẫn chưa tới, ông ấy đã quyết định chặt đứt cây cầu duy nhất thông đến Châu của họ, nhờ đó mới ngăn chặn được dịch bệnh tiếp tục hoành hành. Tên sách cũng bắt nguồn từ sự kiện bi tráng này.

3_Châu: Đơn vị hành chính thời xưa.

Sau đó, ông trở về thành, tiếp tục an ủi người dân, cùng với hơn chục vị đại phu còn lại trong huyện sắc thuốc, giúp đỡ hàng ngày. Mãi cho đến khi quân đội và ngự y triều đình phái đến, Lương Úy cũng đã không tránh khỏi kiếp nạn này.

Trước khi nhắm mắt xuôi tay, ánh mắt ông ấy vẫn tràn đầy hy vọng nhìn về hướng kinh thành, như muốn gửi gắm nỗi niềm.

Câu chuyện đến đây là kết thúc, cũng không nói thêm về tình hình dịch bệnh sau đó. Nhưng dịch bệnh vốn khó chữa, dù trong sách không viết thì mọi người đọc xong đều hiểu, những người nhiễm bệnh trong thành cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp…

Giang Oản Oản vừa đọc vừa gật đầu, tâm trạng phức tạp và nặng nề, nàng nói với Tần Tĩnh Trì: “A Nghiễn quả thật lợi hại! Mỗi câu chuyện đều cảm động lòng người như vậy, lần này chắc lại gây sốt một phen nữa rồi.”

Tần Tĩnh Trì nhìn mấy hàng chữ cuối cùng, thấp giọng đáp lời: “Đúng vậy.”

Đoàn Đoàn và Tiểu Bao Tử chú ý tới cha nương mình đang cầm sách, khuôn mặt đầy vẻ nặng nề thì ngẩn người.

“Cha nương, sao vậy?”

Tiểu Bao Tử đứng phía sau Đoàn Đoàn, cũng chớp chớp đôi mắt nghi ngờ nhìn hai người họ.

Giang Oản Oản khép sách lại rồi mới mỉm cười nói: “Không có gì. Tiểu Bao Tử và Đoàn Đoàn chơi có vui không?”

Tiểu Bao Tử tươi cười gật đầu: “Thẩm thẩm, vui lắm ạ!”

Đoàn Đoàn ra dáng một người ca ca, khoác tay nhỏ lên vai Tiểu Bao Tử, cười híp mắt nói: “Tiểu Bao Tử rất thông minh đó nha! Đã biết chơi ghép hình rồi đấy!”

Giang Oản Oản nghe xong thì gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Nói đoạn, nàng mới ý thức được thời gian đã không còn sớm, vội vàng nói: “Đã trễ lắm rồi, hai đứa nên đi ngủ thôi nào, hôm nay chơi đến đây thôi.”

Hai tiểu tử này ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ!”

“Vâng ạ.”

Đoàn Đoàn ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Nương, hôm nay Tiểu Bao Tử ngủ với Đoàn Đoàn được không? Giường của Đoàn Đoàn rất lớn, có thể ngủ chung!”

Giang Oản Oản gật đầu: “Nhưng con phải chăm sóc đệ đệ thật tốt, đắp kín mền, không được để nhiễm lạnh.”

“Vâng vâng, được ạ!”

Chờ cho hai người họ đều tắm rửa xong xuôi, lúc này Đoàn Đoàn mới kéo Tiểu Bao Tử chạy lên lầu.

Bước tới trước cửa phòng, cậu bé lập tức chỉ con thỏ nhỏ được đan và tấm ván nhỏ trên cửa nói: “Tiểu Bao Tử, đây chính là phòng của ca ca! Phía trên còn viết ‘phòng nhỏ của Đoàn Đoàn’ nè.”