Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Nguyệt Như bất đắc dĩ nhéo nhẹ má tiểu nhi của mình, đoạn nói với Giang Oản Oản: "Chúng ta nhất định sẽ đến."

Đưa Vương Nguyệt Như cùng Tiểu Bao Tử ra khỏi cửa tiệm, Đoàn Đoàn mới cảm thán nói với Giang Oản Oản: "Tiểu Bao Tử mặc bộ xiêm y thêu họa anh đào thật đáng yêu xiết bao!" Lập tức ngẩng đầu nhìn Giang Oản Oản, nhẹ nhàng sờ bụng của nàng, tiếp tục nói: "Nương, chúng ta cũng phải chế tác cho đệ đệ thật nhiều cẩm y lộng lẫy! Như vậy đệ đệ vừa hạ sinh là có thể diện rồi!"

"Được."

Đến tầm chạng vạng tối, chờ khi khách khứa đã vãn hết, Lý Tam Nương cùng Tần mẫu cũng chuẩn bị đóng cửa tiệm.

Lúc này Tần Tĩnh Trì cũng từ xưởng mộc đi tới, mấy người cùng nhau lên xe ngựa liền hồi phủ.

Nghĩ đến trong nhà không có người trông nom, rốt cuộc vẫn không yên tâm, cho nên hôm nay Giang Hiền Vũ và Tần phụ đều ở nhà trông nom phủ trạch.

Chờ cả nhà tiến vào trong phòng, nhãn thần Tần mẫu sáng bừng nhìn về phía Lý Tam Nương. Lý Tam Nương hiểu ý, lập tức đổ tiền trong hòm gỗ đang ôm trong lòng lên bàn trà.

Thoáng nhìn qua, có bạc cũng có tiền đồng, Giang Oản Oản ước chừng hẳn phải có đến ngân lượng chừng hai mươi.

Đoàn Đoàn nằm sấp trên bàn trà, cũng vui vẻ cầm lấy một nắm nhỏ đồng tiền, đếm từng cái.

Cuối cùng, không tính đến số tiền đồng mà Đoàn Đoàn đang đếm, tổng cộng có ba mươi mốt lạng và ba trăm văn tiền.

Lý Tam Nương và Tần mẫu đăm đắm nhìn khối ngân lượng trên bàn, cả hai đều ngẩn ngơ, trong một lúc lâu chưa thể trấn định tinh thần lại.

Ngay cả Giang Hiền Vũ và Tần phụ ngồi bên cạnh cũng không khỏi kinh ngạc.

Mặc dù họ tuy hay rằng lợi nhuận hàng ngày của tiệm lẩu và hải sản quán còn lớn hơn, nhưng Giang Oản Oản chỉ nói rằng cửa tiệm may này chỉ là để Lý Tam Nương và Tần mẫu buôn bán cho khuây khỏa.

Nghĩ rằng dù sao mua cửa tiệm cũng không tổn thất, nên lúc Tần Tĩnh Trì lên huyện mua cửa tiệm may, họ cũng không ngăn cản. Hơn nữa mỗi ngày Lý Tam Nương và Tần mẫu tạo ra khối xiêm y như vậy, nếu không bán đi thì cũng có chút lãng phí, vậy nên hai người cũng chẳng mấy bận tâm đến việc mở tiệm may.

Nào ngờ, giờ đây, chỉ một cửa tiệm may như vậy mà trong một ngày đã có thể thu về ngần ấy ngân lượng?

"Bà thông gia, ta không phải đang mơ đấy chứ?" Tần mẫu ngẩn ngơ nhìn Lý Tam Nương, hỏi.

Lý Tam Nương nhìn bà, gật đầu nghiêm túc: "Thật... Thật sự!"

Ngay sau đó, Tần mẫu mới trấn tĩnh lại, nói: "Nhưng đây đều là công lao của Oản Oản, nếu không thì làm sao chúng ta có thể làm ra những bộ xiêm y đẹp đến thế được!"

"Bà thông gia nói đúng! Nữ nhi Oản Oản của chúng ta thật sự tài trí!"

Giang Oản Oản cười nói: "Đó đều là do tay nghề của hai nương tốt, thân như con không thể làm ra những bộ quần áo đó đâu."

Nói xong, nàng lại xoa cái đầu nhỏ của Đoàn Đoàn: "Tuy nhiên, hôm nay Đoàn Đoàn nhà chúng ta cũng có công lao rất lớn, rất nhiều khách đến đa phần đều là bạn đồng môn của Đoàn Đoàn đấy."

Đoàn Đoàn tự hào phùng mang trợn má: "Họ vô cùng thích thú với xiêm y mới mà Đoàn Đoàn mặc, Đoàn Đoàn đã nói với họ rằng tư gia chúng ta sắp khai trương tiệm may, thế là họ đã đến!"

Tần Tĩnh Trì cười nói: "Đoàn Đoàn nhà chúng ta thật giỏi! Còn biết chiêu mộ khách nhân cho nhà chúng ta nữa!"

Giang Hiền Vũ nhìn tiểu ngoại tôn bé bỏng bên cạnh, khóe môi nở nụ cười, ôm cậu bé vào lòng thơm một cái.

Tuy nhiên, sau khi đếm xong tiền, Lý Tam Nương và Tần mẫu lại không khỏi trỗi dậy mối lo.

Lý Tam Nương nhìn Giang Oản Oản, hỏi: "Oản Oản con à, ngày đầu tiên khai trương chúng ta đã bán được hơn phân nửa số xiêm y rồi, điều này... Ta và bà thông gia nhất thời cũng không thể chế tác kịp ngần ấy, phải làm sao bây giờ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ban sơ, họ nào ngờ rằng việc kinh doanh lại hồng phát đến thế, còn tưởng rằng một ngày bán được hơn chục bộ đã là cao lắm rồi, nào ngờ một ngày đã bán được hơn phân nửa số hàng dự trữ trong kho!

Những bộ xiêm y này đều được làm từ gấm vóc, hoa văn thêu trên đó cũng vô cùng mới lạ. Mặc dù thêu hình linh vật nào đó, mọi người đều đã từng thấy qua nhưng hình dạng linh vật nhỏ trên họa đồ của Giang Oản Oản lại thực đặc biệt. Tuy rằng thoáng nhìn qua là có thể nhận ra là linh vật gì, nhưng hình dáng lại rất ngây ngô đáng yêu, khắc họa nên vẻ đáng yêu khó tả.

Hơn nữa, kiểu dáng y phục cũng vô cùng độc đáo, cho dù trong huyện có cửa hàng y phục may sẵn, cũng không tìm ra được một bộ nào sánh kịp với y phục do họ chế tác.

Vì vậy, giá thành cũng nhỉnh hơn đôi chút, hầu như mỗi bộ đều có giá xấp xỉ một lượng bạc.

Lúc đầu, khi Lý Tam Nương và Tần mẫu nghe thấy mức giá mà Giang Oản Oản định ra, trong lòng đều thấp thỏm khôn nguôi, sợ rằng sẽ không bán được. May thay, tại huyện thành không thiếu các gia đình phú quý, họ cũng sẵn lòng chi tiền để mua cho tiểu nhi nhà mình những bộ y phục tinh xảo đến vậy.

Mà giờ đây, tài vật đã kiếm được, song lại chẳng đủ nguồn cung! Hai vị lão nhân ấy, dẫu có thức trắng đêm cũng chỉ có thể hoàn thành nhiều nhất một bộ y phục mới, hơn nữa còn là loại có hoa văn thêu thùa tương đối giản dị.

Cái cảm giác có tài mà chẳng thể khai thác hết này khiến Tần mẫu cùng Lý Tam Nương như có tảng đá đè nặng trong lòng, khó chịu vô vàn, bởi thế không khỏi sốt ruột.

May mà điểm này, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì cũng đã liệu tính trước, ban đầu họ nghĩ rằng nếu việc kinh doanh không thuận lợi lắm thì cứ để hai vị lão nhân tùy ý xoay sở, nếu việc buôn bán tốt, y phục không đủ cung ứng thì cũng đã có đối sách.

"Nương, hai người đừng quá lo lắng, nhi nữ thấy trong bổn thôn có rất nhiều phu nhân, thẩm thẩm tay nghề may vá cũng không tồi, có thể mời vài vị đến hỗ trợ hai người làm việc, sau đó chúng ta có thể trả thù lao theo sản phẩm. Ngay trong thôn, cách nhau gần như vậy, công việc này ắt hẳn sẽ khiến họ nguyện ý chấp thuận."

Tần mẫu liên tục gật đầu: "Cũng là Oản Oản suy tính chu toàn, thiếp lại chẳng ngờ tới điểm này."

Tần phụ ở một bên không nén nổi mà châm chọc: "Lão bà tử này, quả nhiên không sánh bằng hiền tức phụ thông minh nhà chúng ta rồi."

Tần mẫu trừng mắt liếc ông: "Chẳng lẽ lão gia có thông minh bằng Oản Oản nhà ta ư? Sao lão gia chẳng nghĩ ra điều đó? Cứ mãi trêu chọc thiếp!"

Tần phụ bị bà trừng mắt đến mức chột dạ, nhìn thấy Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ đang rạng rỡ cười đùa, vội vàng dời ánh mắt đi: "Ta... Ta chẳng tranh cãi cùng nàng nữa."

"Ha… ha..." Đoàn Đoàn trông thấy dáng vẻ này của gia gia, không nén nổi mà phá ra cười. Sau đó còn ghé tai Tần Tĩnh Trì thì thầm: "Phụ thân ơi, gia gia không tài nào tranh lời nổi với nãi nãi, ha... ha..."

Khóe miệng Tần Tĩnh Trì khẽ cong lên thành nụ cười, hắn cúi đầu nhìn tiểu tử một cái, khẽ nhéo đôi má mềm mại của cậu bé, rồi cũng gật đầu, trầm giọng nói: "Đoàn Đoàn nói chẳng sai chút nào."

Tiểu tử như được khích lệ, nụ cười trên gương mặt càng thêm rạng rỡ.

Bên này tiếng cười nói rộn ràng nhưng bên kia lại là một cảnh tượng trái ngược.

Lý Tuyết Trân cảm thấy buồn nôn khi trông thấy món ăn Tần Tĩnh Nghiễn dâng lên nhưng nghĩ đến việc Tần Tĩnh Nghiễn đã vất vả nấu rất nhiều món, nàng lại không đành lòng bỏ bữa.

Vì vậy, nàng chỉ gắp rau xanh mà dùng, có lẽ do rau xanh cũng vương chút dầu mỡ tanh tưởi nên chỉ dùng hai miếng đã không nhịn nổi mà che miệng vội vã chạy ra khỏi nhà.

Điều này khiến Tần Tĩnh Nghiễn kinh hãi tột cùng!

Hắn vội vàng đặt bát đũa xuống, nhanh chóng đuổi theo ra ngoài. Vừa ra tới sân viện, đã trông thấy Lý Tuyết Trân đang ngồi xổm, nôn khan không ngớt.

Tần Tĩnh Nghiễn hít sâu một hơi, vội vàng ngồi xổm xuống vỗ lưng cho nàng, miệng lắp bắp hỏi: "Nàng... Nàng làm sao vậy? Ta... Phải chăng cơm canh ta nấu không được tinh khiết?"

Lý Tuyết Trân lúc này đang khó chịu, cũng chẳng còn sức lực để để tâm đến hắn, mà Tần Tĩnh Nghiễn thấy nàng không phản ứng, trong lòng càng thêm bồn chồn lo lắng: "A Trân, đều là lỗi của ta! Ta... Chúng ta... Ta đưa nàng tới y quán xem sao nhé!"

Lý Tuyết Trân dịu đi đôi chút, không còn buồn nôn nữa, song trong mắt vẫn rưng rưng lệ, nàng yếu ớt nói: "A Nghiễn, thiếp khó chịu khôn tả!"

Tần Tĩnh Nghiễn thấy ánh lệ nơi đáy mắt cùng sắc mặt tái nhợt của nàng, liền chẳng hỏi thêm chi nữa, vội vàng ôm nàng lên rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Hai tay hắn run rẩy suốt dọc đường đi!