Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngẩng đầu nhìn Tần Tĩnh Trì, Đoàn Đoàn nói với giọng nói mềm mại non nớt: “Cha! Chúng ta phải dốc sức dốc lòng, nỗ lực hết mình! Nhất định phải giành được quán quân! Nương nói chúng ta phải làm gương sáng cho các đệ đệ!”

Giọng nói mềm mại ấy vậy mà lại toát lên vẻ nghiêm túc cùng nhiệt huyết, khiến lòng người không khỏi hoan hỉ.

Tần Tĩnh Trì bật cười, véo nhẹ má Đoàn Đoàn, gật đầu nói: “Được lắm, được lắm! Vậy Đoàn Đoàn phải càng thêm nỗ lực!”

Đoàn Đoàn bĩu môi đáp: "Cha, cha chớ có cười! Khi chúng ta đua thuyền thì nhất định không được cười! Nương nói sẽ không còn khí lực! Như vậy chúng ta sẽ chẳng thể là kẻ đoạt giải quán quân!”

Tần Tĩnh Trì khom người xuống, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đoàn Đoàn, khích lệ: "Vậy chúng ta cùng nhau cố gắng!"

“Ừm ừm!”

Theo hồi trống hiệu vang lên, tất cả các đội đều lên những con thuyền nhỏ. Đoàn Đoàn ngồi trước mặt Tần Tĩnh Trì, hai tay lần lượt nắm lấy mái chèo hai bên thuyền, khẽ thử sức chèo vài lượt. Thấy sức mình có thể kham được, lại chẳng quá tốn lực, Đoàn Đoàn mới mỉm cười hài lòng, khẽ buông mái chèo xuống.

Đoàn Đoàn nghiêng đầu nhìn về phía bờ sông, thấy Giang Oản Oản, Tần phụ, Tần mẫu cùng với Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương đang vẫy tay về phía mình, nụ cười trên gương mặt càng thêm rạng rỡ!

Tần Tĩnh Trì cẩn thận buộc chặt dây vải cố định giữa hai cha con, duỗi thẳng hai chân, cảm thấy có thể giữ chặt Đoàn Đoàn trong vòng tay, mới cầm mái chèo chèo nhẹ vài nhịp. Sau đó lại kiểm tra mái chèo nhỏ của Đoàn Đoàn, thấy cả hai mái chèo đều không vướng bận gì, bấy giờ mới an lòng.

Đặt bàn tay lên vai Đoàn Đoàn, chàng chờ đợi cuộc thi bắt đầu.

Chẳng mấy chốc lại có một tiếng trống vang dội trời đất, hai cha con tức thì nắm chặt mái chèo, dốc sức đẩy thuyền tiến về phía trước.

Vừa chèo, Đoàn Đoàn vừa lớn tiếng hô vang khẩu hiệu tự nghĩ ra: "Cha! Đoàn Đoàn! Là! Số! Một!”

“Cha! Đoàn Đoàn! Là! Số! Một!”

Giọng nói trong trẻo mà lại có vẻ mềm mại, vừa đáng yêu, vừa tinh nghịch.

Những người không tham gia trên bờ nghe tiếng trẻ thơ không ngừng truyền đến, cũng cùng nhau vang tiếng hô hào: "Cố lên! Cố lên! ..."

Nghe những tiếng cổ vũ không ngớt bên bờ, Đoàn Đoàn càng thêm hăng hái! Khẩu hiệu hô vang cũng càng thêm lớn tiếng!

Tần Tĩnh Trì cúi đầu nhìn tiểu tử đang cố gắng vẫy đôi tay nhỏ bé, chỉ thấy mái tóc mềm mại của cậu bé đã ướt đẫm mồ hôi tựa sương mai.

Khi chèo thuyền, cơ thể nhỏ bé của cậu bé lay động trước sau, búi tóc trên đỉnh đầu cũng khẽ lay động theo, dải lụa đỏ buộc búi tóc cũng tung bay phấp phới trong gió.

Tần Tĩnh Trì nghĩ thầm, hôm nay Oản Oản buộc tóc cho tiểu bảo bối nhà mình có vẻ hơi lỏng lẻo...

Lại thầm nghĩ, vì để búi tóc của cậu bé chẳng bị bung tuột, chàng cũng phải chèo nhanh hơn nữa mới phải.

Đoàn Đoàn miệt mài chèo thuyền, dần dần, hai cánh tay nhỏ bé bắt đầu rã rời, tiếng hô khẩu hiệu nơi miệng cũng dần yếu ớt.

Tuy nhiên, lúc này, tiểu tử mới phát hiện thuyền nhỏ của họ đang lướt đi nhanh hơn, nhìn về phía trước, chẳng thấy bóng dáng chiếc thuyền nào khác. Cậu bé bèn quay đầu, ngước gương mặt nhỏ nhìn cha, thấy vầng trán Tần Tĩnh Trì đã lấm tấm mồ hôi, động tác trên tay chàng vô cùng nhanh nhẹn!

Đoạn lại nhìn về phía sau, chỉ thấy những chiếc thuyền nhỏ khác đều đã bị họ bỏ xa tít tắp.

Nhìn kỹ lại, hai người Cẩu Đản và Đại Ngưu lại ở gần họ nhất.

Mặt cả hai cha con đều đỏ bừng vì nắng gắt, thấy thuyền nhỏ của họ đang lao nhanh về phía mình, Đoàn Đoàn đột nhiên quay đầu lại, bỗng cảm thấy một cỗ sức lực mới bùng lên trong người!

"Cha! Đoàn Đoàn! Là! Đệ nhất!..."

Khẩu hiệu quen thuộc lại vang vọng!

Theo động tác nhanh hơn, khẩu hiệu cũng trở nên dồn dập, gấp gáp!

Nhìn thấy đích đến gần trong gang tấc, Đoàn Đoàn dựa vào lòng Tần Tĩnh Trì hít một hơi thật sâu, bàn tay nhỏ bé của cậu bé nhanh như ảo ảnh.

Khi thuyền nhỏ vừa chạm vào dải lụa đỏ đánh dấu đích đến, Đoàn Đoàn đã sức cùng lực kiệt, ngã vào lòng Tần Tĩnh Trì.

Tần Tĩnh Trì khẽ lau đi những giọt mồ hôi trên vầng trán tiểu tử, rồi tháo bỏ dải vải buộc giữa hai người, nhẹ nhàng bế cậu bé lên bờ.

Đoàn Đoàn còn chưa kịp thanh tỉnh, Tần Tĩnh Trì đã bế bổng tiểu tử lên không trung mà tung hô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đoàn Đoàn nhìn bầu trời xanh biếc và ánh dương ấm áp trên đầu, đôi mắt to tròn tràn đầy ý cười.

"Khúc khích... Hi... Hi... Cha! Chúng ta có phải... là đệ nhất không?"

Tần Tĩnh Trì ôm cậu bé, cúi xuống hôn mấy bận: "Phải! Đoàn Đoàn của chúng ta thật là giỏi giang! Con chèo nhanh tựa như cha!"

Lúc này, Giang Oản Oản cùng phụ thân Tần và mọi người cũng tất tả bước tới, nhìn Đoàn Đoàn mà khen ngợi không ngớt lời.

"Chao ôi! Tôn tử ngoan của bà thật là lợi hại! Chèo thuyền nhanh quá đỗi!"

"Đoàn Đoàn và cha con phối hợp quả thật tâm ý tương thông!"

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Đoàn Đoàn cũng ôm Tần Tĩnh Trì hôn mấy cái: "Cha cũng giỏi lắm! Chèo thuyền nhanh quá!"

Tần Tĩnh Trì cười chỉ vào những chiếc thuyền nhỏ khác trên sông: "Đương nhiên! Hai cha con chúng ta bất khả chiến bại!"

"Hihi... Ừm!"

Ngay sau đó, Đoàn Đoàn thấy hai người Cẩu Đản và Nhị Oa vẫn chưa tới đích, liền ngồi trên vai Tần Tĩnh Trì, cất tiếng reo hò cổ vũ.

"Cẩu Đản ca ca cố lên!"

"Nhị Oa ca ca cố lên!"

Chẳng mấy chốc, Cẩu Đản và Đại Ngưu đã lên bờ, là đội về nhì. Còn Nhị Oa và Tần Đắc Chính thì chậm hơn nhiều, bởi lẽ chân cẳng Tần Đắc Chính bất tiện, hai cha con họ cũng chẳng màng thành tích tốt, chỉ cốt vui là đủ mà thôi.

Nhị Oa thấy Đoàn Đoàn và Cẩu Đản đã lên bờ, cười híp mắt nói: "Cha, cha xem! Đoàn Đoàn và Cẩu Đản ca ca là người thứ nhất và thứ hai đó! Thật lợi hại!"

Tần Đắc Chính cúi đầu nhìn tiểu tử, có chút áy náy: "Nhị Oa, cha chèo chậm quá... Chúng ta bị tụt lại phía sau rất xa rồi..."

Nhị Oa khẽ cau mày lắc đầu: "Cha, chúng ta chỉ đến đây để tiêu khiển thôi mà! Không cần phải thắng đâu! Thắng cũng chỉ được một giỏ bánh chưng và một túi gạo, nhà chúng ta đã có rất nhiều bánh chưng rồi ạ! Hơn nữa bánh chưng này chắc chắn không ngon bằng bánh chưng mà thẩm thẩm Oản Oản làm cho chúng ta!"

Tần Đắc Chính nhìn Nhị Oa, tâm can cảm thấy vô cùng ấm áp: "Ừ, Nhị Oa nói đúng, dù sao cũng chỉ là đến chơi, vậy chúng ta chèo chậm một chút, cha sẽ chơi với Nhị Oa lâu hơn một chút."

“Vâng ạ!”

Chẳng mấy chốc, vòng đầu tiên của cuộc đua thuyền rồng đã gần kết thúc.

Tần Đắc Chính cũng đưa Nhị Oa lên bờ.

Tiếp theo là vòng đua thuyền rồng thứ hai và thứ ba.

Bởi lẽ các tiểu tử chỉ có một vòng thi đấu, những vòng tiếp theo không còn liên quan đến chúng, nên mọi người lại trở về bãi cỏ ban đầu.

Tần Tĩnh Trì đặt Đoàn Đoàn ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh.

Thấy búi tóc nhỏ của Đoàn Đoàn đang dần xệ xuống, Tần Tĩnh Trì mới chợt nhớ ra việc buộc tóc cho Đoàn Đoàn.

Chàng chưa từng làm tóc cho Đoàn Đoàn. Dẫu sao giờ đây cũng rảnh rỗi, chàng bèn ôm tiểu tử vào lòng, gỡ sợi dây buộc tóc đỏ trên búi tóc ra, mái tóc mềm mại của Đoàn Đoàn tức khắc buông xõa.

Đoàn Đoàn đưa tay nhỏ ra vuốt tóc mái che mắt, nghi ngờ nhìn Tần Tĩnh Trì: "Cha, cha biết làm không? Cha chưa từng buộc tóc cho Đoàn Đoàn mà!"

Lúc Đoàn Đoàn hai ba tuổi, tóc dài ra, đều là tùy tiện tìm một sợi dây buộc lại. Tần Tĩnh Trì không biết làm, cũng chưa từng thử qua.

Tần Tĩnh Trì khẽ búng lên trán tiểu tử: "Cha thử xem, nếu không được thì để nương con đến làm cũng được."

Lúc này Đoàn Đoàn mới gật đầu: "Được rồi nhưng cha phải nhẹ nhàng đấy nhé, không được giật tóc con đâu!"

Tuy nhiên, Tần Tĩnh Trì loay hoay mãi trên đỉnh đầu tiểu tử, dẫu vậy, vẫn chẳng thể tạo ra một búi tóc ra dáng.

Giang Oản Oản uống cạn trà trong cốc, nhìn Đoàn Đoàn nép trong lòng hắn, khẽ nhíu mày, liền nói với Tần Tĩnh Trì: "Thôi rồi, chàng xem chàng đã làm mái tóc của Đoàn Đoàn nhà ta ra cái dạng gì rồi? Loay hoay bao nhiêu lần rồi mà vẫn không xong."

Tần Tĩnh Trì đành buông tay bất lực: "Thôi vậy, ta quả thực không làm được việc này."

Đoàn Đoàn ngẩng đầu lên nhìn hắn với vẻ ghét bỏ, sau đó liền bò đến bên cạnh Giang Oản Oản: "Nương ơi, nương mau giúp con buộc tóc lại đi, cha làm rối tóc con rồi mà lại chẳng thể sửa lại." Tiểu tử bĩu môi mà làu bàu.