Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Món cay này tuy đã qua chiên xào, song bởi dùng đậu phụ khá dày nên thành phẩm không giòn rụm mà lại có chút dai dai, hương vị tựa thịt nướng vậy.

Tần phụ cười tủm tỉm gật đầu: "Ừ! Thơm! Ngon!"

Sau đó lại tự mình gắp một đũa lớn ăn tiếp, vừa thưởng thức, vừa nhanh chóng như Giang Hiền Vũ mà tìm rượu.

Giang Hiền Vũ nhìn ở một bên, lập tức đoán được mục đích của ông: "Thông gia, nửa vò rượu còn lại lần trước chúng ta uống, hôm nay đã bị ta uống hết rồi, ông muốn uống thì phải mở vò mới thôi."

Tần phụ gật đầu: "Được! Vậy ta đi mở một vò nữa, ông và ta uống thêm chút đi! Hôm nay, món ăn vặt Oản Oản làm thực sự rất ngon! Không uống cùng rượu ngon thì thật đáng tiếc!"

Giang Hiền Vũ bị ông nói như vậy, cơn thèm rượu lại nổi lên, bản thân còn chưa kịp toan tính, đã gật đầu ưng thuận.

Vì Giang Oản Oản làm rất nhiều món cay, cho nên mọi người ăn xong, vẫn còn dư dả không ít.

Đoàn Đoàn nhìn đĩa món cay, chạy lon ton vào phòng bếp, nhón chân mở tủ chén ở tầng thứ hai, cẩn thận lấy ra chiếc hộp cơm nhỏ mà phụ thân đã đích thân làm cho mình mấy hôm trước. Tiểu tử ôm hộp cơm như báu vật mà đặt lên bàn ăn.

Chiếc hạp cơm nhỏ bằng gỗ, chia làm hai tầng, tầng trên không ngăn vách, tầng dưới lại được chia thành ba ngăn nhỏ, nắp hạp có thể khít chặt với thân hạp. Trên nắp, một chú thỏ con được chạm khắc sống động như thật, hai bên nắp còn có hai quai xách nhỏ tựa đôi tai thỏ, nhìn tổng thể vừa tinh xảo lại vừa đáng yêu vô ngần.

“Phụ thân, mẫu thân, ngày mai Đoàn Đoàn dùng chiếc hạp cơm nhỏ này đựng món thịt xiên cay đến học viện chia cho Cẩu Đản ca ca cùng các huynh ấy thưởng thức được chăng ạ?”

Giang Oản Oản mỉm cười gật đầu: “Được chứ! Mẫu thân sẽ lót giấy dầu vào hạp cơm, rồi đựng món thịt xiên cay vào cho con nhé.”

“Vâng, vâng ạ! Thật tốt quá!”

Xoa xoa chiếc cằm nhỏ của Đoàn Đoàn, Giang Oản Oản nhìn thấy cậu bé ôm chiếc hạp cơm nhỏ như báu vật, liền biết cậu bé mang món thịt xiên cay chia cho bạn học thưởng thức là một chuyện, nhưng mục đích chính e là muốn khoa trương chiếc hạp cơm mới của mình thì phải!

Cẩn thận lót giấy dầu vào cả hai tầng của chiếc hạp cơm, Giang Oản Oản liền cho hết số món thịt xiên cay còn lại vào, sau cùng thì đậy nắp lại, chiếc hạp cơm nhỏ đã nặng trĩu.

Đoàn Đoàn cầm chiếc hạp cơm nhỏ, vui vẻ đi tới đi lui quanh bàn ăn, bởi vì chiếc hạp cơm nhỏ của mình rốt cuộc cũng có đất dụng võ mà nhảy cẫng lên!

Tần Tĩnh Trì giữ lấy đôi vai cậu bé, xoa xoa chóp mũi nhỏ của cậu, cười đáp: “Vui đến vậy sao?”

Đoàn Đoàn gật đầu lia lịa, búi tóc nhỏ trên đỉnh đầu khẽ đung đưa, cậu bé cười híp mắt, đôi môi chúm chím nói: “Hạp cơm nhỏ của Đoàn Đoàn cuối cùng cũng có dịp dùng đến rồi! Cẩu Đản ca ca và Tiểu Bảo Tử đệ đệ còn chưa từng thấy bao giờ đâu! Đoàn Đoàn sớm đã muốn mang đến học viện khoe cùng các huynh ấy rồi!”

Ngày hôm sau, Đoàn Đoàn ngồi ngay ngắn trước án thư, cậu bé trịnh trọng lấy chiếc hạp cơm nhỏ yêu quý của mình từ trong túi sách ra.

Cẩu Đản cùng Nhị Oa nhìn thấy chiếc hạp cơm nhỏ nhắn tinh xảo, đáng yêu này liền lập tức vây quanh mà xem, ngay cả Lâm Tử Hành cùng Tiểu Bảo Tử vốn đang khẽ khàng trò chuyện cũng bị thu hút sự chú ý.

Tiểu Bảo Tử và Lâm Tử Hành nhìn nhau, sau đó vội vàng tiến đến trước mặt Đoàn Đoàn.

Cậu bé nhìn chiếc hạp cơm khắc hình thỏ con trên bàn của Đoàn Đoàn rồi tỏ vẻ ghen tỵ mà rằng: “Ôi chao! Đoàn Đoàn ca ca, đây là vật phẩm mới mà thúc thúc chế tác cho ca ca đó ư? Tiệm chúng ta có bán vật này chăng? Đệ cũng muốn có một cái!”

Lâm Tử Hành cũng nhìn chằm chằm chiếc hạp cơm nhỏ, cậu bé nghiêm túc gật đầu: “Ta cũng muốn đi! Ta muốn mua hình con hổ! Thế mới oai phong lẫm liệt!”

Cẩu Đản và Nhị Oa cũng vươn tay vuốt ve, sờ mó chiếc hạp cơm, cả hai cậu bé cũng ao ước có được một chiếc hạp cơm nhỏ như vậy.

Đoàn Đoàn cười tủm tỉm ngắm nhìn các huynh đệ, cậu bé liền mau chóng mở hộp cơm trong tay mình ra.

Khi nắp hạp cơm vừa được mở, hương thơm quyến rũ bên trong chợt lan tỏa khắp nơi.

Mấy tiểu bằng hữu vây quanh hít sâu một hơi, ngay sau đó, các tiểu đồng khác trong lớp học cũng dần dần bị mùi hương hấp dẫn mà tụ tập quanh Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn lật lớp giấy thấm dầu bên trong ra, món thịt xiên cay lập tức lộ diện: “Đây là món ngon mẫu thân ta mới làm hôm qua, ngon lắm thay! Chư vị mau tới nếm thử đi!”

Tiểu Bảo Tử khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, chóp mũi nhỏ hếch lên hít hà không ngớt, sau đó giọng nói non nớt cất lên: “Đoàn Đoàn ca ca! Thẩm thẩm thật tài tình quá đỗi! Sao thẩm thẩm luôn có thể làm ra món ngon đến vậy chứ?”

Đoàn Đoàn cầm đôi đũa gỗ được đặt ở kẽ bên hạp cơm lên, gắp một miếng món cay rồi đưa vào miệng Tiểu Bảo Tử: “Mau ăn thử đi! Ngon lắm đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau đó, cậu bé lại đút cho mỗi người một miếng khác, nhưng sức chứa của hạp cơm cũng có hạn thôi, mà trong lớp chúng lại có hơn hai mươi đứa trẻ, mỗi người ăn một miếng, chẳng mấy chốc hạp cơm đã trống trơn!

“Ôi chao! Đoàn Đoàn, ngon quá đi mất!”

“Mẫu thân ngươi thật tài tình quá đỗi!”

“Đây là loại thịt gì vậy? Về nhà ta sẽ thỉnh phụ mẫu mua cho!”

“Tần Kỳ An, món thịt cay này quả thật mỹ vị vô cùng! Hạp cơm hình thỏ con của ngươi cũng vô cùng đáng yêu!”

Bọn tiểu đồng cứ ngươi một câu ta một câu, ríu rít nói không ngớt.

Đoàn Đoàn đã vứt bỏ lớp giấy thấm dầu đã dính bẩn, sau đó cậu bé cẩn thận lau sạch những vệt bẩn trên hạp cơm rồi mới tự hào cất lời: “Chiếc hạp cơm này là do phụ thân ta cố ý chế tác để ta đựng các món ăn vặt đấy! Bởi vì ta vô cùng yêu thích thỏ con, nên trên hạp cơm mới được chạm khắc hình thỏ con! Đáng yêu lắm phải không?”

Đáp lại cậu bé là những thanh âm non nớt trong trẻo của các tiểu đồng: “Đúng vậy!”

“Thật đáng yêu làm sao!”

“Vô cùng dễ thương! Phụ thân ngươi có chế tác để bán chăng? Ta cũng muốn mua một cái! Nếu có thể làm hình chim nhỏ thì càng hay hơn nữa.”

Đoàn Đoàn như có điều gì đó đang ngẫm nghĩ, cậu bé khẽ gật đầu rồi đáp: “Ừm... Tạm thời phụ thân ta chưa chế tác để bán, song để ta về thỉnh ý phụ thân thử xem, nếu người ưng thuận chế tác để bán, ta nhất định sẽ báo cho các ngươi hay!”

“Được!”

“Thật quá tốt!”

“Tần Kỳ An, vậy ngươi nhất định phải thỉnh phụ thân ngươi chế tác đó!”

Đoàn Đoàn gật đầu: “Ừm, ta sẽ thỉnh!”

Dần dà, các tiểu đồng trong lớp chầm chậm trở về án thư của mình, chỉ còn lại Tiểu Bảo Tử, Lâm Tử Hành, Cẩu Đản cùng Nhị Oa vẫn còn l.i.ế.m môi đứng cạnh bàn Đoàn Đoàn, đồng thời tiếp tục trò chuyện cùng cậu bé.

Tiểu Bảo Tử nhìn chằm chằm chiếc hạp cơm khắc hình thỏ con đang nằm ngủ úp mặt, cậu bé mê mẩn không rời mắt.

Song khi nghĩ đến việc Đoàn Đoàn về nhà sẽ thỉnh Tần Tĩnh Trì chế tác để bán, không khỏi cảm thấy mừng rỡ trong lòng.

Cậu bé kéo tay Đoàn Đoàn mà rằng: “Đoàn Đoàn ca ca, khi về huynh nhớ thỉnh thúc thúc chế tác hạp cơm hình mèo con rồi bán cho đệ nhé! Nhất định phải làm đó!”

Cẩu Đản cười nói: “Tiểu Bảo Tử, đệ có nhiều vật phẩm hình mèo nhỏ đến vậy, sao đệ lại yêu thích mèo như thế, phủ đệ đệ có nuôi mèo chăng?”

Nói đoạn, Tiểu Bảo Tử lắc đầu, giọng điệu uể oải mà rằng: “Trước đây từng nuôi một con, nhưng mèo con ấy lén bỏ đi, từ đó về sau đệ chẳng còn tìm thấy nó nữa...”

Thấy Tiểu Bảo Tử có vẻ phiền muộn, Cẩu Đản lập tức tự trách thầm, ắt là huynh không nên thốt ra những lời này.

Lâm Tử Hành vỗ vai Tiểu Bao Tử: “Hiểu Thanh, ngươi đừng buồn. Vốn dĩ mèo con rất nghịch ngợm, chúng... Chúng luôn thích chạy linh tinh, ta... Trước kia ta từng nuôi một con, cũng chẳng hay đã chạy đi đâu mất.”

Tiểu Bao Tử ngước nhìn cậu bé: “Thật ư?”

“Thật đó!”

Đoàn Đoàn cũng muốn dời sự chú ý của đệ ấy sang việc khác: “Tiểu Bao Tử, đệ yên tâm. Ta chắc chắn sẽ bảo cha làm cho đệ một hộp cơm hình mèo nhỏ cực kỳ đáng yêu!”

Tiểu Bao Tử nghe vậy, tức khắc nín khóc, nở nụ cười tươi roi rói: “Được được được!”

Lúc này, Trần phu tử đã bước vào cửa. Cẩu Đản, Nhị Oa và Lâm Tử Hành thoáng nhìn qua, ba tiểu đầu đinh lập tức nháy mắt với Tiểu Bao Tử đang quay lưng về phía cửa, rồi nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.

Đoàn Đoàn cũng đã nhìn thấy Trần phu tử, cậu bé liền nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Bao Tử đang đứng trước bàn của mình.