Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản mỉm cười, khẽ đặt nụ hôn lên môi hắn: “Được rồi, chàng nhanh mở cửa đi. Chẳng rõ vì lẽ gì Đoàn Đoàn lại đến đây, rõ ràng lúc thiếp đóng cửa con còn đang đắp chăn, chuẩn bị vào giấc.”

“Để ta đi xem.”

Nói xong, Tần Tĩnh Trì nhặt yếm khố vương vãi dưới giường rồi khoác lên, lúc này mới đi ra mở cửa.

Lúc hắn vừa toan mở cửa, Đoàn Đoàn đang giơ tay tiếp tục gõ cửa, thấy cửa đột nhiên mở ra, ngẩng đầu lên nhìn Tần Tĩnh Trì với vẻ mặt tủi thân: “Cha à, sao cha lại mãi mới mở cửa ạ! Bên ngoài tối om, Đoàn Đoàn rất sợ!”

Tần Tĩnh Trì đành bất lực xoa nhẹ khuôn mặt nhỏ mềm của cậu bé: “Sao con chưa ngoan ngoãn ngủ ngoan vậy?”

Đoàn Đoàn nhíu mày, tủi thân cùng phẫn nộ thốt lên: “Trong phòng Đoàn Đoàn lắm muỗi lắm, ầm ĩ khôn xiết! Ta không tài nào chợp mắt được!” Vừa dứt lời, tiểu tử còn vươn cánh tay bé nhỏ ra: “Phụ thân, trên tay ta còn bị cắn, ngứa ngáy vô cùng! Lại còn…”

Ánh sáng bên ngoài cửa phòng tối mờ mịt, Tần Tĩnh Trì căn bản không nhìn rõ được gì, chỉ có thể mơ hồ trông thấy Đoàn Đoàn đang vươn cánh tay.

Thế là hắn bế tiểu tử con miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm vào trong phòng, đặt cậu bé lên giường, rồi mới quay sang nhìn Giang Oản Oản nói: “Tiểu tử bị muỗi đốt, nói là không ngủ được. Đêm nay sẽ ngủ cùng chúng ta.”

Giang Oản Oản nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ của hắn, khẽ mỉm cười một tiếng, đoạn ôm lấy Đoàn Đoàn còn đang dẩu môi mà đặt một nụ hôn lên trán: “Vậy hôm nay Đoàn Đoàn sẽ ngủ cùng phụ thân và mẫu thân nhé! Để mẫu thân nhìn xem, con muỗi đáng ghét kia đã cắn Đoàn Đoàn nhà chúng ta ra nông nỗi nào?”

Tần Tĩnh Trì ở bên cạnh lặng lẽ châm đèn, ngay lập khắc ngọn đăng sáng bừng.

Đoàn Đoàn nghe những lời Giang Oản Oản nói, lập tức cảm thấy nàng như có chốn nương tựa vững chãi, ôm lấy cánh tay nàng bắt đầu lớn tiếng than vãn: “Mẫu thân à, người nào đâu biết con muỗi kia đáng ghét đến nhường nào, kêu vù vù mãi không ngớt! Đoàn Đoàn vỗ một hồi lâu, vẫn chẳng vỗ c.h.ế.t được con nào, bọn chúng vô cùng gian xảo! Y như con hồ ly gian trá trong truyện mẫu thân kể cho ta nghe vậy!”

Tần Tĩnh Trì lấy hộp cao thuốc trong tủ mấy ngày trước hắn mua ở hiệu thuốc ra, đi đến trước giường, khẽ vuốt cằm Đoàn Đoàn: “Nào, tiểu tổ tông đến đây, duỗi tay ra để phụ thân bôi thuốc cho ta.”

Lúc này Đoàn Đoàn mới buông cánh tay Giang Oản Oản ra, xắn ống tay áo lên, trên cánh tay tiểu tử có một vết muỗi đốt sưng tấy và ửng đỏ.

Tần Tĩnh Trì lấy một ít cao thuốc cẩn thận bôi lên cho tiểu tử, đoạn hỏi thêm: “Còn nữa không con?”

Đoàn Đoàn vội vàng kéo quần xuống, bàn tay nhỏ bé chỉ vào vòng mông: “Phụ thân, chỗ này chỗ này! Chỗ này cũng có, ngứa ngáy vô cùng!”

Tần Tĩnh Trì kinh ngạc nhìn vết muỗi đốt trên m.ô.n.g của Đoàn Đoàn, bật cười thành tiếng: “Sao nó có thể cắn ở chỗ này được? Mà vết còn to hơn trên tay nữa chứ!”

Giang Oản Oản nghe thấy Tần Tĩnh Trì nói, cũng nhìn kỹ xem, bất đắc dĩ cười nói: “Đoàn Đoàn, có phải con cởi bỏ xiêm y khi ngủ không? Nếu không thì con muỗi kia sao có thể cắn ở chỗ này được?”

Đoàn Đoàn không nhịn được che đi vòng mông, mặt đỏ ửng vì xấu hổ, ngập ngừng đáp lời: “Đoàn Đoàn ngủ ở phòng mình mà, buổi tối nóng quá.”

Giang Oản Oản kéo chiếc nội khố mỏng dưới chân tiểu tử lên, cười nói: “Mẫu thân đã may nội khố mỏng manh như thế này, sao lại có thể nóng được?”

Đoàn Đoàn trịnh trọng gật đầu: “Thực sự rất nóng mà!”

Mặc dù nội khố chẳng hề hấn gì, nhưng Đoàn Đoàn cảm thấy không mặc sẽ thanh mát hơn!

Sau khi bôi cao thuốc cho tiểu tử kia xong, đặt Đoàn Đoàn nằm giữa giường. Tần Tĩnh Trì nhìn Giang Oản Oản bất lực cười rồi thổi tắt ngọn đăng. Giang Oản Oản nhìn hắn cười ý nhị.

Đoàn Đoàn nằm trên giường, có lẽ do đã quá giờ ngủ thường lệ, cho nên tiểu tử cứ chớp chớp đôi mắt không ngừng, không hề buồn ngủ chút nào.

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì nhắm mắt lại, đã chìm vào giấc ngủ chập chờn nhưng tiểu tử ở giữa thi thoảng lại cựa mình, trở mình qua lại, khiến cả hai phải thức giấc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tần Tĩnh Trì véo nhẹ gáy Đoàn Đoàn: “Mau mau ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ đi, đừng quấy rầy mẫu thân.”

Đoàn Đoàn quay đầu nhìn về phía Giang Oản Oản đang nằm nghiêng người, đưa tay chạm vào bụng nàng. Thân hình nhỏ nhắn co ro trong chăn. Sau đó áp đầu nhỏ sát vào bụng Giang Oản Oản, cẩn thận lắng nghe, nhưng lại chẳng nghe thấy chút động tĩnh nào.

Tiểu tử thất vọng khẽ lắc đầu, lập tức chưa chịu từ bỏ ý định vươn đôi tay bé nhỏ khẽ vuốt ve bụng Giang Oản Oản. Vuốt ve được một lúc, Đoàn Đoàn định rút tay ra thì kinh ngạc trợn tròn đôi mắt, tiểu tử cảm nhận được một cú đạp vào lòng bàn tay, vội vàng kéo tay Tần Tĩnh Trì: “Phụ thân, đệ đệ cựa quậy kìa. Hình như đệ ấy đạp vào bụng mẫu thân.”

Lúc này Giang Oản Oản cũng cảm nhận được bụng mình bị tiểu tử bên trong đá một cái.

Tần Tĩnh Trì nghe Đoàn Đoàn nói, cũng vội vàng cúi người áp tai sát vào bụng Giang Oản Oản nhẹ nhàng vuốt ve.

Mãi cho đến khi lòng bàn tay cảm nhận được một cú đạp rõ rệt, hắn vừa vui sướng vừa kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Giang Oản Oản: “Oản Oản! Tiểu tử đang cựa quậy đây!”

Giang Oản Oản cười gật đầu: “Thiếp biết rồi, tiểu gia hỏa này đã gần sáu tháng tuổi. Các vị phu nhân nói, tiểu tử kia đã bắt đầu ưa động đậy. Về sau e rằng còn cựa quậy dữ dội hơn nữa!”

Đoàn Đoàn nghe được tiếng tiểu bảo bảo cựa quậy, cũng chui ra khỏi lòng Tần Tĩnh Trì, nhìn Giang Oản Oản nói: “Mẫu thân, có phải trước đây Đoàn Đoàn cũng cựa quậy trong bụng mẫu thân như thế này không?”

Thật ra khi Giang Oản Oản mang thai Đoàn Đoàn, chắc hẳn bởi Đoàn Đoàn khi ở trong bụng rất mực ngoan ngoãn. Cho nên đa số thời gian nàng chẳng bị thứ ấy gọi về như thuở ban đầu.

Đúng vậy, chính là điều đó! Giang Oản Oản thật sự chẳng hay nên gọi nữ nhân đã chiếm đoạt thân xác mình ngần ấy năm trời là gì!

Và bởi chưa từng bị gọi về, kỳ thực Giang Oản Oản cũng chẳng thể nào biết được cảm giác khi Đoàn Đoàn còn ngụ trong bụng mình ra sao.

Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ Đoàn Đoàn tò mò dõi theo mình, Giang Oản Oản nghĩ ngợi, khẽ vuốt đầu tiểu tử rồi đáp: “Ừm… Đoàn Đoàn cũng có cựa quậy. Nhưng mà Đoàn Đoàn chẳng hoạt bát như tiểu bảo bảo kia, lại lười nhác, rất ít khi cựa quậy.”

Đoàn Đoàn nghe xong, vui vẻ đáp lời: “Vậy chứng tỏ khi ấy Đoàn Đoàn là một tiểu bảo bảo rất mực ngoan ngoãn! Cũng chẳng đạp mẫu thân!”

Trong lòng Giang Oản Oản dâng lên niềm xót xa, nàng khẽ đặt một nụ hôn lên trán tiểu tử: “Ấy là điều đương nhiên, Đoàn Đoàn chính là tiểu bảo bảo ngoan nhất!”

Khóe miệng Đoàn Đoàn hân hoan nhếch lên, đôi chân nhỏ bé liên tục vùng vẫy, tựa muốn thể hiện chủ nhân của nó đang tự hào đến nhường nào.

Tần Tĩnh Trì ôm Giang Oản Oản vào lòng, để nàng nương tựa vào hắn mà an giấc, như thế sẽ không quá đỗi mệt mỏi. Chỉ là Đoàn Đoàn vẫn còn vương vấn giữa hai người bọn họ. Tần Tĩnh Trì ngắm nhìn Đoàn Đoàn đang cuộn mình trong chăn, dịu giọng: “Đoàn Đoàn à, ngày mai còn phải đến học viện, mau mau an giấc đi.”

Đoàn Đoàn thò đầu nhỏ ra khỏi chăn, ngước nhìn hắn, gật đầu đáp: “Ta biết rồi, Đoàn Đoàn sẽ an giấc ngay ạ!”

Tần Tĩnh Trì vỗ nhẹ vào vị trí phía sau mình, ôn tồn nói: “Con hãy ngủ cạnh phụ thân đây này. Bụng nương con to, cần nương tựa vào phụ thân mới có thể thoải mái mà an giấc.”

Đoàn Đoàn liếc nhìn bụng Giang Oản Oản, rồi lại ngước thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tần Tĩnh Trì. Lúc này mới chưa cam tâm mà nhích qua người Tần Tĩnh Trì, nằm xuống phía sau hắn. Sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng truyền tới: “Ta đi ngủ đây ạ! Phù phù…”

Khóe môi Tần Tĩnh Trì khẽ cong lên, ôm lấy Giang Oản Oản vào lòng, để nàng nương tựa vào mình. Hắn bấy giờ mới hài lòng vùi đầu vào hõm cổ nàng, khẽ khép mắt lại.

Sáng hôm sau, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nhớ tới chuyện chế tạo đá băng, nên sau khi đưa Đoàn Đoàn đến học viện, liền mang theo đá tiêu tới Lý phủ.

Lúc này trời hãy còn sớm, Lý Viễn vẫn chưa đến phủ huyện, Lý Tuyết Trân và Tần Tĩnh Nghiễn cũng chưa đến hiệu sách. Tất thảy mọi người đang quây quần bên bàn, dùng bữa sáng với mì.

Trong lúc dùng bữa, Tiểu Ngọc dẫn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản vào.

Vừa thấy hai người bọn họ bước vào, Tô Hà đã vội vàng hỏi: “Tĩnh Trì, Oản Oản, hai con đã dùng bữa sáng chưa? Có muốn dùng thêm mì không?”