Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả thịt nướng cũng có thể chiêu dụ kẻ trộm, huống chi là băng lạnh còn quý giá hơn bội phần! Nếu chẳng lưu tâm, e rằng sẽ rước lấy hiểm họa khôn lường!

Tần Tĩnh Trì nhìn Giang Oản Oản, sắc mặt cũng trở nên nghiêm nghị. Nếu muốn buôn bán băng, nhất định phải tìm một nhân vật quyền quý hiển hách hợp tác mới mong thành công…

Tần Tĩnh Trì lặng im giây lát, bất giác lại nghĩ đến Mộ Quy Hoằng.

Giang Oản Oản đang lắng nghe Tần Đắc Chính và Đại Ngưu nói, nghĩ về phương pháp chế tác băng. Trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp, hai người bọn họ quả là hết mực quan tâm gia đình nàng. Nếu là người khác có lẽ chỉ nghĩ cách làm sao đoạt được công thức bí truyền mà thôi.

“Đại Ngưu huynh, A Chính huynh. Huynh đệ chúng ta đã tỏ tường, ắt sẽ hết mực cẩn trọng, tuyệt sẽ không để người ngoài hay biết.”

Đại Ngưu và Tần Đắc Chính gật đầu: “Vậy thì tốt rồi. Nếu cần dùng băng, cứ âm thầm chế tạo trong nhà, đừng để dân làng phát hiện ra. Nếu như bị phát giác, các ngươi cứ nói là dự trữ từ năm ngoái. Có lẽ họ sẽ chẳng truy hỏi thêm đâu.”

Sau đó Đại Ngưu kéo Đoàn Đoàn, Cẩu Đản và Nhị Oa đến trước mặt, ân cần dặn dò: “Ba đứa các con ngàn vạn lần chớ để lộ bí mật chế tạo băng, cũng không được tiết lộ cho bất kỳ ai! Nếu không, ắt sẽ có vô số kẻ gian ác tìm đến cửa đấy!”

Ba tiểu tử bị thần sắc nghiêm nghị của họ dọa cho khiếp vía, vội vã gật đầu lia lịa: “Vâng thưa! Đoàn Đoàn đã hiểu! Tuyệt không dám hé răng cùng ai!”

Cẩu Đản vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Con biết rồi ạ. Nhất định phải giữ kín như bưng, không một lời tiết lộ!”

Nhị Oa cũng quả quyết: “Con cũng sẽ không nói! Con ít lời lắm! Tuyệt đối không để lộ đâu!”

Đại Ngưu xoa đầu từng đứa tiểu hài tử một: “Các con ngoan ngoãn biết bao!”

Kim Thị đứng kế bên cất lời: “Tốt lắm, các tiểu tử nhà ta đều hết mực ngoan ngoãn. Đã bảo không được hé lộ, ắt hẳn sẽ ngoan ngoãn tuân lời. Thức ăn trên bàn đều sắp nguội cả rồi, mau mau an tọa dùng bữa đi thôi!”

Tần phụ, Tần mẫu, Giang Hiền Vũ cùng Lý Tam Nương nãy giờ nghe lời Đại Ngưu nói, lòng đều dấy lên nỗi sợ hãi. Giờ đây Kim Thị cất lời nhắc nhở, bọn họ mới chợt bừng tỉnh.

Dẫu trong lòng bốn vị lão nhân lo lắng khôn nguôi, nhưng lời Đại Ngưu nói quả không sai chút nào. Tham vấn huyện lệnh đại nhân ắt là thượng sách! Bởi vậy họ cũng chẳng nói thêm điều gì.

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì liếc mắt nhìn nhau, cũng chẳng suy nghĩ thêm chi. Một bàn đầy ắp thức ngon như vậy, giờ đây hưởng thụ mới là lẽ phải!

Từ năm ngoái đến năm nay thi thoảng Kim Thị vẫn theo Giang Oản Oản học hỏi tài nấu nướng. Giờ đây, hương vị món ăn nàng trổ tài đã vô cùng tuyệt hảo! Nàng còn tinh thông thêm vô vàn món ăn khác.

Trên bàn bày biện món cá om dưa chua, thịt xào ớt cay, chân giò kho tiêu, dưa chuột trộn thanh mát, cải trắng xào giòn, và canh rau đậu phụ thanh đạm.

Mỗi món đều được bày biện thật xum xuê. Bởi bàn tiệc không đủ chỗ, mỗi món đều được chia làm hai đĩa lớn, bày trí đầy ắp trên cả hai chiếc bàn.

Ba tiểu tử nhỏ, Tần phụ, Tần mẫu, Giang Hiền Vũ cùng Lý Tam Nương ngồi chung một bàn. Tần Tĩnh Trì, Giang Oản Oản và vợ chồng Đại Ngưu thì ngồi ở bàn khác.

Ba đứa trẻ ăn rất nhiều băng dưa hấu, vị ngọt còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Giờ đây được thưởng thức một bàn tiệc đủ món, quả thực mỹ vị khôn cùng!

Lý Tam Nương múc cho chúng mấy miếng chân giò hầm nhừ mềm, thêm chút canh nóng hổi. Mỗi tiểu tử đều có một chiếc thìa lớn, vui vẻ chén tì tì.

Chờ cho mọi người đã dùng bữa no bụng, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản mới ngồi sang một bên, cẩn thận dặn dò vợ chồng Đại Ngưu những điều cần chú ý khi xây nhà.

Kì thực, nhóm thợ xây nhà này cũng chính là những người từng xây cất phủ đệ cho Giang Oản Oản, bởi vậy chẳng cần phải bận tâm nhiều. Chỉ là vợ chồng Đại Ngưu không xây ngôi nhà to lớn đến vậy, nên ắt hẳn sẽ có đôi ba chỗ khác biệt khi thi công.

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản tận tình chỉ bảo, hai phu thê Đại Ngưu chăm chú lắng nghe. Ngay cả Tần Đắc Chính cũng cực kỳ nghiêm cẩn chú ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau khi nhà của vợ chồng Đại Ngưu xây xong, phủ đệ của hắn ta cũng sẽ bắt đầu được xây dựng. Bây giờ nghe một chút, đến lúc đó nếu gặp phải những tình huống tương tự, quả thực cũng có thể tránh được đôi phần phiền phức.

Sau khi dùng bữa và đàm đạo đôi lời về việc xây cất, cả nhà họ Tần dẫn Đoàn Đoàn trở về thì trời đã rất khuya, vầng trăng treo lơ lửng giữa vòm trời.

Hôm nay Đoàn Đoàn ăn no căng, cho dù dùng bữa xong có ngồi nghỉ chốc lát thì tiểu tử vẫn thấy hơi trướng bụng.

Cậu bé ôm bụng, đôi chân ngắn ngủn bước đi lề mề. Nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản bước nhanh, Đoàn Đoàn không tự chủ tăng nhanh bước chân, kéo lấy vạt áo chàng: “Cha nương ơi, hai người đi chậm lại một chút, chờ Đoàn Đoàn cùng! Đoàn Đoàn ăn no quá! Đành phải đi chậm thôi ạ!”

Giang Oản Oản cúi người xoa nhẹ cái đầu nhỏ bé của cậu bé, hỏi: “Con đi có mệt không? Con có muốn cha ôm con đi không?”

Đoàn Đoàn lắc đầu: “Thôi ạ, Đoàn Đoàn phải tự đi. Có lẽ về tới nhà thì sẽ chẳng còn trướng bụng nữa đâu.”

Giang Oản Oản gật đầu: “Được, vậy chúng ta đi từ từ nhé. Đợi cho đến khi nào nhà chúng ta đầy đủ no ấm, để cho bảo bối của nương chẳng cần mệt mỏi đi bộ nữa!”

“Hì hì… Vâng ạ!” Đôi mắt Đoàn Đoàn cười híp mắt.

Giang Oản Oản nhìn thấy, trái tim mềm nhũn, tiểu gia hoả nhà nàng quả thực rất thích cười. Cho dù tâm trạng nàng không tốt, nhìn thấy cậu bé nghiêng cái đầu nhỏ cười tươi, nàng cũng quên đi hết thảy ưu phiền.

Mùa hè ve sầu kêu râm ran, trăng bạc rải khắp non cao. Những bông hoa dại ven đường bị gió thổi lay động, hương thơm dịu nhẹ của hoa lan tỏa trong gió.

Ngay cả tiếng muỗi thỉnh thoảng vo ve cũng khó mà lọt vào tai.

Tần phụ, Tần mẫu, Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ đi phía sau bọn họ, bất giác mỉm cười nhìn gia đình nhỏ đang bước phía trước.

Về đến nhà, tắm gội sạch sẽ xong, Đoàn Đoàn ngáp ngắn ngáp dài rồi leo lên chiếc giường nhỏ của mình vào giấc.

Sau khi tất cả mọi người đã ngủ say, Đoàn Đoàn nằm trên giường chau mày, chẳng mảy may buồn ngủ. Bên tai cậu bé văng vẳng tiếng muỗi vo ve, đôi bàn tay nhỏ cứ vỗ lia vỗ lịa, nhưng chẳng đập được một con muỗi nào!

Đoàn Đoàn bực mình lăn qua lăn lại hai vòng trên giường, lập tức chui tọt vào trong chăn. Lần này chẳng còn nghe tiếng muỗi vo ve, cũng sẽ chẳng bị muỗi đốt nữa.

Nhưng chỉ chốc lát sau thì cậu bé nóng bức đến vã mồ hôi, nằm trong chăn khó thở vô cùng.

Đoàn Đoàn bĩu môi, bỗng nhớ ra điều gì, trên gương mặt nhỏ lại nở nụ cười tươi rói.

Chỉ thấy cậu bé hất phăng chăn ra, khoác y phục lên người rồi men theo ánh trăng ngoài song cửa, xỏ vội đôi hài nhỏ. Cậu bé nhẹ nhàng khẽ khàng mở cửa ra, rồi khẽ khép cửa lại. Sau đó gõ cửa sương phòng kế bên.

Tiểu tử kia sợ làm phiền gia gia, nãi nãi, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu nên không dám thốt một lời, chỉ nhẹ nhàng gõ cửa.

Giang Oản Oản rã rời nằm trong n.g.ự.c Tần Tĩnh Trì, đột nhiên nghe thấy tiếng động, nàng vội vàng dùng tay cản lại khi Tần Tĩnh Trì sắp ghé đầu lên vai nàng: “Chàng có nghe thấy tiếng động nào chăng? Dường như có tiếng gõ cửa?”

Tần Tĩnh Trì dùng một tay ôm xiết vòng tay nàng, nhẹ giọng cười nói bên tai nàng: “Nàng đừng có lấy cớ, đại phu đã nói có thể làm rồi. Hơn nữa mọi người trong nhà đã ngủ say, làm sao có người đến gõ cửa được!”

Giang Oản Oản cẩn trọng lắng nghe, dường như chẳng còn nghe thấy nữa, thì đành phải nói với chàng: “Vậy chàng… Chàng nhẹ nhàng thôi nhé!”

Đoàn Đoàn đứng ngoài cửa, ngó quanh bốn bề, bởi vì trong phòng không có song cửa để ánh sáng lọt vào, cho nên có phần tối tăm. Đoàn Đoàn nhìn trái nhìn phải, trong lòng cảm thấy có chút sợ sệt. Vì thế lo lắng áp tai vào cửa lắng nghe, không nghe thấy tiếng cha nương ra mở cửa, thì lại gõ cửa.

Lần này không chỉ Giang Oản Oản, mà cả Tần Tĩnh Trì cũng nghe thấy.

Hắn nhìn Giang Oản Oản đã cởi bỏ xiêm y, đành bất lực cúi đầu nhìn phần hạ thân của mình, khẽ than dài một tiếng. Sau đó hắn bất đắc dĩ cầm lấy yếm khố vứt vương vãi trên giường mặc vào cho nàng, mặt không đổi sắc nói: “Ta đoán là tiểu tử nhà ta đến quấy phá.”