Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tĩnh Nghiễn không khỏi gật đầu: “Đúng vậy! Quả như lời tẩu tử của ta nói! Tiền công mỗi tháng là năm lượng bạc, nhưng không chắc chắn. Nếu ngươi làm tốt, còn có thể tăng thêm.”
Tư Nguyệt nhìn bọn họ đầy nghi hoặc: “Diễn viên là gì? Biểu diễn là gì? Diễn như thế nào?”
Hắn lại lập tức hướng Tần Tĩnh Nghiễn hỏi: “Vả lại, ta được mua về, nào phải để làm công việc này?”
“Hả?” Tần Tĩnh Nghiễn nghi ngờ nhìn Giang Oản Oản: “Tẩu tử, chẳng phải hai người từng bảo không nên mua nô bộc ư? Lúc trước bảo mua vài tên tiểu nhị thì tẩu đều không đồng ý.”
Giang Oản Oản mở miệng nói: “Hắn là con lai. Nếu chúng ta không mua hắn, e rằng mạng sống hắn khó bảo toàn. Hơn nữa, chúng ta cũng không tìm được người phù hợp.”
Giang Oản Oản nghĩ ngợi, rồi nhìn Tư Nguyệt: “Ngươi yên tâm đi. Chúng ta sẽ trả cho ngươi số tiền công như đã ghi trên tờ thông báo tuyển dụng. Đợi đến khi số tiền công ngươi kiếm được đủ bù vào khoản tiền chúng ta đã bỏ ra để mua ngươi, bản khế ước bán thân này sẽ được trao trả lại cho ngươi. Sau này tiền công của ngươi sẽ được trả như bình thường.”
Tư Nguyệt vô cùng kinh ngạc, đột nhiên không nói nên lời. Trong lòng vừa mừng vừa sợ, khuôn mặt hắn vì kích động mà biến sắc. Nhưng vẫn không hề ảnh hưởng đến dung mạo tuấn mỹ của mình.
“Thật… Thật vậy ư? Ta… Ta nhất định sẽ làm thật tốt! Ta nguyện dốc sức phụng sự ngài trọn đời!”
Giọng nói của hắn có hơi lớn, khiến Tần phụ và Đoàn Đoàn đang cho Tiểu Bất Điểm ăn cơm phải giật thót cả người.
Đoàn Đoàn đặt chiếc chậu nhỏ và cái thìa lớn xuống, vui vẻ loạng choạng bước vào nhà: “Sao vậy ạ? Ai nói chuyện thế? Ồn ào náo động quá!”
Tư Nguyệt nghe Đoàn Đoàn nói, sắc mặt đỏ bừng: “Thật lỗi quá, ta vô tình cất tiếng lớn, quấy rầy tiểu công tử rồi.”
Đoàn Đoàn khẽ xoa đầu, ngước nhìn cậu ta: “Tiểu công tử? Ai là tiểu công tử vậy? Thúc thúc tuấn tú đang gọi Đoàn Đoàn sao? Nhưng không phải Đoàn Đoàn đâu! Thúc thúc phải gọi ta là Đoàn Đoàn! Nhũ danh của ta là do mẫu thân ta đặt cho đấy!”
Giang Oản Oản mỉm cười xoa đầu Đoàn Đoàn, nhìn Tư Nguyệt ôn tồn nói: “Ngươi không cần gọi nó trang trọng như vậy. Gia đình ta vốn là dân thường. Ngươi cứ đối xử với nó như một hài tử bình thường là được rồi. Còn về những chuyện khác, đợi đến khi vết thương của ngươi bình phục rồi tính cũng không muộn.”
Giang Tư Nguyệt nhìn Đoàn Đoàn đang tủm tỉm cười, chần chờ một lát rồi gật đầu: “Vâng ạ!”
….
Thời gian thấm thoắt trôi, thoáng chốc đã nửa tháng ròng.
Sáng sớm, Tư Nguyệt mở hai mắt, nhìn tấm màn trắng phất phơ bên giường. Cậu ta mỉm cười vươn vai, rồi nhanh chóng rời giường khoác y phục.
Sau khi rửa mặt xong, cậu ta thành thạo quét dọn sạch sẽ căn phòng và cả khoảng sân ngoài.
Lý Tam Nương bưng một cái khay từ nhà bếp bước ra, trên khay là món trứng ốp la vàng óng, lạp nhục, dưa leo xắt sợi, vài ngọn rau diếp xanh mướt và một chồng bánh nướng lớn.
“A Nguyệt ơi! Bữa sáng đã xong rồi! Con mau đến ăn lúc còn nóng đi. Ta mang cho Oản Oản tỷ tỷ của con một chút. Hôm nay chỉ có một mình con bé ở nhà, lát nữa con quét dọn sau cũng được.”
Tư Nguyệt vứt chổi sang một bên, nhanh nhẹn bước vào phòng: “Thẩm ơi, con đã quét dọn xong rồi, để con mang cho Oản Oản tỷ, chắc tỷ ấy đói bụng lắm rồi!”
Khi Lý Tam Nương mang bánh nướng ra ngoài, Tư Nguyệt khéo léo cuộn bánh lại, đặt một quả trứng luộc, hai lát lạp nhục, vài lát dưa leo và một miếng rau diếp lên một miếng bánh. Sau đó múc một ít tương ớt rưới lên trên, rồi cuộn bánh lại. Một chiếc bánh nướng đơn giản mà hấp dẫn như vậy đã hoàn thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tư Nguyệt hài lòng gật đầu, sau đó tiếp tục cuốn cho mình một chiếc. Chẳng qua động tác lại thô vụng hơn rất nhiều, cuối cùng cuốn được một chiếc bánh trông rất xấu, còn thủng lỗ chỗ. Nhưng cậu ta vẫn nở nụ cười tủm tỉm, miệng còn ngâm nga một khúc ca.
Khi Lý Tam Nương quay trở lại, cậu ấy vội vàng đưa chiếc bánh cuộn hoàn hảo đầu tiên cho bà ấy: “Thẩm nhanh ăn đi! Con đã thêm tương ớt rồi.”
Lý Tam Nương nhìn cuộn bánh nướng cậu ấy đưa cho mình, lại nhìn chiếc bánh tả tơi trong bát cậu ấy, tươi cười đón lấy: “Đa tạ A Nguyệt nha! Con cũng mau ăn đi.”
“Vâng!” Tư Nguyệt cầm chiếc bánh của mình ngoạm một miếng lớn, quả thật là mỹ vị khôn tả.
Cậu ta ăn bánh, đôi mắt híp lại nghĩ thầm, cuộc sống chốn nhân gian này quả là tiên cảnh chăng? Vô cùng thỏa lòng! Mỗi ngày đều được thưởng thức món ngon. Lý Tam Nương và mọi người đối xử với cậu ấy vô cùng tốt. Lý Tam Nương và Tần mẫu sẽ may y phục mới cho cậu ấy. Tần Tĩnh Trì đóng cho cậu ấy tủ đựng y phục, tủ đầu giường và vô vàn đồ đạc khác. Cậu ấy cảm thấy dẫu có nhắm mắt xuôi tay lúc này cũng chẳng còn gì tiếc nuối.
Trước kia cậu ta chưa từng được mặc y phục mới, đồ mặc trên người đều là quần áo cũ của kẻ khác. Cậu ta cũng chưa từng được ăn những món tươm tất. Thức ăn mỗi ngày của cậu ta đều là đồ ăn thừa của khách nhân hoặc những mẩu bánh bao cứng tựa đá tảng.
Lý Tam Nương nhìn cậu ta, không khỏi thất thần. Trong đầu chợt có một ý niệm lóe lên.
Ý niệm ấy khiến bà ấy hơi ngạc nhiên, nhưng nó cứ vương vấn mãi trong tâm khảm bà ấy. Cả ngày nhìn thấy cậu ta ở nhà làm hết việc này đến việc kia, bóng hình cao gầy kia thoăn thoắt giặt giũ, khiến bà không khỏi ngẩn ngơ.
Buổi tối nằm trên giường, Lý Tam Nương liên tục trằn trọc. Giang Hiền Vũ chìm trong giấc mộng chập chờn, nghe thấy tiếng động của bà ấy, nhận thấy điều bất thường. Ông ấy vội vàng khẽ hỏi: “Nương tử à? Nàng sao vậy? Có điều gì vướng bận chăng?”
Lý Tam Nương thấy ông ấy đã tỉnh thì lập tức ngồi dậy, trầm ngâm chốc lát rồi mới cất lời hỏi: “Chàng cảm thấy đứa nhỏ Tư Nguyệt này thế nào?”
Giang Hiền Vũ cũng ngồi dậy theo: “Vì sao lại đột ngột nhắc đến Tư Nguyệt vậy nàng? Hôm nay đứa trẻ ấy gặp phải chuyện gì sao?”
Lý Tam Nương lắc đầu: “Chàng cứ trả lời thiếp đi đã.”
Giang Hiền Vũ thở dài: “Đứa nhỏ ấy là một đứa trẻ ngoan. Nàng nhìn cậu ta xem, cả ngày chẳng chịu ngơi nghỉ, hết việc này đến việc kia đều tự nguyện làm. Hơn nữa, kể từ khi thân quen với gia đình ta, nụ cười trên môi cậu ta cũng rạng rỡ hơn nhiều, chỉ là quá khứ quả thực bi thương khôn xiết.”
Lý Tam Nương vội vàng nắm cánh tay Giang Hiền Vũ, do dự mãi mới dám mở lời: “Chàng nghĩ… Chàng nghĩ chúng ta có thể nhận nuôi đứa nhỏ này làm nhi tử của chúng ta được không?”
“Ôi. Quả thật, nhìn đứa trẻ ấy cả ngày, thiếp cứ ngỡ như mình đã có thêm một nhi tử. Cả ngày hôm nay thiếp cứ suy nghĩ mãi, phu quân thấy thế nào?”
Giang Hiền Vũ nghe xong hơi sửng sốt. Thật ra ông ấy chưa bao giờ nghĩ đến điều này, nhưng khi Lý Tam Nương nói vậy. Ông ấy chợt cảm thấy ngộ ra, sao ông ấy không nghĩ ra nhỉ? Chẳng qua…
“Nữ nhi của chúng ta liệu có chấp thuận không?”
Lý Tam Nương lắc đầu: “Thiếp cũng không biết nữa. Ngày mai thiếp… Thiếp sẽ hỏi Oản Oản, chắc hẳn con bé sẽ thuận lòng mà thôi. Hơn nữa, còn phải xem tâm ý của Tư Nguyệt ra sao.”
Giang Hiền Vũ nghĩ ngợi, nói: “Ta nghĩ nữ nhi của chúng ta ắt sẽ ưng thuận, ta thấy con bé cũng rất quý mến Tư Nguyệt. Mới hôm qua thôi, con bé còn hết lời khen ngợi A Nguyệt, còn về phần A Nguyệt… Ta tin rằng cậu ấy vô cùng yêu mến gia đình chúng ta, chắc hẳn cũng sẽ chấp thuận.”
Tư Nguyệt hoàn toàn không biết hai người đang suy tính điều gì. Cậu ta còn đang cùng Đoàn Đoàn học viết chữ trong phòng, nghĩ sau này làm diễn viên ắt phải đọc hiểu cuốn truyện của Tần Tĩnh Nghiễn. Cho nên việc biết chữ là một bước tất yếu phải vượt qua.
Đoàn Đoàn vốn thích những người có dung mạo khôi ngô, mà tính cách Tư Nguyệt lại vô cùng tốt. Cho nên tiểu tử ấy vô cùng quý mến cậu ta, dạo gần đây cứ bám riết không rời.
Bởi vì Đoàn Đoàn mỗi ngày phải đến trường học, hàng ngày đều phải luyện viết đại tự, học thuộc thơ ca. Còn Tư Nguyệt cần phân biệt và rèn luyện chữ nghĩa, bởi vậy hai người bọn họ đúng lúc có thể cùng nhau học hỏi, cùng nhau vui chơi.
Đoàn Đoàn nằm trên giường, hai tay chống đầu nhìn Tư Nguyệt đang ngồi trước bàn học, từ tốn luyện chữ lớn: “Thúc thúc A Nguyệt.”