Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Nguyệt không quay đầu lại, tay vẫn còn viết chữ, mở miệng đáp lời: “Đoàn Đoàn ngoan nhé, ta đến đây! Ta sắp viết xong rồi.”

Chừng một khắc sau, Tư Nguyệt vươn vai, thu dọn giấy bút mực, mới tươi cười đi đến bên giường. Sau đó ngả người xuống, ôm lấy Đoàn Đoàn mà âu yếm vài cái.

“Đoàn Đoàn mau ngủ đi. Ngày mai con còn phải đến trường đấy.”

Đoàn Đoàn khẽ xích lại gần người y, nhẹ nhàng hỏi: “Thúc thúc A Nguyệt ơi, thúc có thể cùng Đoàn Đoàn đến trường không? Dẫu sao, thúc cùng Đoàn Đoàn đều mới tập tễnh làm quen với chữ nghĩa.”

Tư Nguyệt liên tục lắc đầu: “Không không không, sao có thể chứ. Ta nghe nói việc học tốn rất nhiều ngân lượng! Thân phụ mẫu con đã bỏ ra không ít tiền để chuộc thân ta, ta không thể phung phí thêm tiền bạc. Ta phải ở nhà chăm chỉ làm lụng. Hơn nữa… Hơn nữa ta cũng không thể cùng một đám hài tử bé con như các con mà đọc sách đâu.”

Đoàn Đoàn nhíu mày: “Vậy… Con đi hỏi nương một chút nhé, chắc chắn là có thể mà!”

Tư Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Không được đâu! Dù sao Đoàn Đoàn cũng không được nói! Ta… Ta không muốn đến trường.”

“Ôi! Vậy cũng đành vậy, mỗi ngày phu tử dạy Đoàn Đoàn chữ nghĩa hay thơ phú mới, Đoàn Đoàn sẽ về dạy lại cho thúc thúc A Nguyệt!”

Tư Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Ừ, như vậy là tốt rồi! Đoàn Đoàn dạy cho ta nhé! Giờ thì mau ngủ đi.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Tư Nguyệt đánh thức Đoàn Đoàn dậy, rửa mặt cho cậu bé, chải tóc rồi kết thành một búi tóc nhỏ.

Trước kia y cũng từng nhìn thấy những thứ này ở Mãn Xuân Lâu, còn bị chủ nhân thanh lâu yêu cầu chải đầu cho một nhóm tiểu cô nương được chuộc về, cũng từng buộc tóc cho nam hài, bởi vậy kỹ thuật của y rất thành thạo.

Đoàn Đoàn chạm vào búi tóc mà mình chưa từng tự buộc, cảm thấy vô cùng mới mẻ: “Thúc thúc A Nguyệt, hôm nay búi tóc nhỏ của Đoàn Đoàn nhìn thật đẹp!”

Đoàn Đoàn chạy ra ngoài sân, kéo Giang Oản Oản cùng Tần Tĩnh Trì, chỉ vào búi tóc nhỏ của mình mà khoe: “Cha nương ơi! Hai người nhìn xem, thúc thúc A Nguyệt đã buộc cho Đoàn Đoàn búi tóc nhỏ này đó! Có phải rất đẹp không?”

Giang Oản Oản đang dùng cháo, khẽ gật đầu: “Ừm, thật đáng yêu!”

Tần Tĩnh Trì xách túi hành trang, nắm tay cậu bé rồi trao cho cậu bé một chiếc bánh nướng, nói: “Mau lên, chúng ta phải đi thôi. Con dùng điểm tâm trên xe ngựa nhé.”

Đoàn Đoàn gật đầu, ung dung lắc lư theo sau hắn bước ra ngoài, miệng vẫn còn nhấm nháp một miếng bánh lớn.

Giữa trưa, Lý Tam Nương dẫn Tư Nguyệt đến dùng bữa trưa cùng Giang Oản Oản. Dù sao trong nhà chỉ có hai người bọn họ, chi bằng cùng nàng dùng bữa.

Khi dùng bữa, Lý Tam Nương gắp cho Giang Oản Oản một cái chân gà, thấy Tư Nguyệt chỉ ăn thức rau, không gắp miếng thịt nào thì cũng gắp cho cậu ta một cái chân gà: “A Nguyệt à, cháu ăn nhiều thịt vào, cháu gầy lắm!”

Giang Oản Oản còn uống được canh, nhưng thực sự không thể ăn nổi thịt. Vì thế cũng gắp chiếc chân gà còn nguyên trong bát của mình cho Tư Nguyệt: “Ăn cái này nữa đi, vết thương của đệ còn chưa lành lặn đâu, nên ăn nhiều bồi bổ.”

Tư Nguyệt ngẩn ngơ nhìn hai chiếc chân gà trong bát mình. Trước tiên nở nụ cười, định mở lời cùng các nàng nhưng lại chẳng thốt nên lời. Chốc lát sau, tựa hồ thật sự không kìm được, y vội cúi đầu xuống bát cơm, từng giọt nước mắt lăn dài.

Lý Tam Nương thấy cậu ấy khóc, thật đau lòng: “A Nguyệt à, cháu… Cháu đừng khóc nhé! Sao hài tử này lại khóc thế này!”

Dung mạo y vốn đã tuấn tú, giờ đây lại khóc, càng khiến người ta thương xót bội phần.

Giang Oản Oản nhìn Lý Tam Nương, khẽ thở dài. Chỉ là một chiếc chân gà thôi, cớ sao… cớ sao lại khóc ròng? Than ôi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lý Tam Nương vừa an ủi, nước mắt Tư Nguyệt lại càng tuôn rơi nhiều hơn, đôi vai y khẽ run lên bần bật, dẫu cố kìm nén song hoàn toàn không thể ngăn được.

Lý Tam Nương nhìn cậu ta, chợt xúc động dâng trào, liền nắm lấy tay Giang Oản Oản mà nói: “Oản Oản à, nương… nương muốn nhận A Nguyệt làm nghĩa tử, để cậu bé làm đệ đệ của con. Con… con có bằng lòng chăng?”

Giang Oản Oản kinh ngạc nhìn mẫu thân: “Nhận nghĩa tử ư?”

Tư Nguyệt ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Lý Tam Nương, trợn tròn hai mắt. Thần thái ấy trên khuôn mặt tuấn tú tuyệt trần của y, bỗng chốc lại ánh lên vẻ đáng yêu đến lạ.

Dẫu cho Giang Oản chưa từng nghĩ Lý Tam Nương lại nảy ra ý định này, nhưng nhìn Tư Nguyệt đang ngồi đối diện, lại hồi tưởng những hành động và tính cách y đã thể hiện trong mấy ngày qua, nàng bỗng thấy suy nghĩ này thật hợp tình hợp lý.

Giang Oản mỉm cười nói: “Đương nhiên có thể, con biết A Nguyệt là một hài tử ngoan hiền. Sau này có một đệ đệ như vậy, con cũng rất đỗi vui mừng.”

Nàng lập tức quay sang Tư Nguyệt: “A Nguyệt à, sau này đệ cũng phải hiếu kính song thân thật vẹn toàn đấy.”

Trên cằm Tư Nguyệt vẫn còn vương giọt lệ. Y hoàn toàn không thể hiểu nổi cớ sao mọi chuyện lại diễn biến đến nông nỗi này. Y dùng sức véo mạnh vào cánh tay mình, lại không cẩn thận chạm phải vết thương chưa lành miệng: “Á!”

Giang Oản Oản nhíu mày: “Đệ đang làm gì vậy? Vết thương vẫn chưa lành miệng đâu!”

Lý Tam Nương cũng vội vàng kéo cánh tay của cậu ấy: “Hài tử này! Con thật bướng bỉnh, hai ngày trước ta đã dặn dò con chớ gánh nước. Vậy mà con nhất quyết không nghe, vết thương lại bật m.á.u rồi! Mới có hai ngày, đã quên nỗi đau khi sẹo chưa lành rồi sao?”

Tư Nguyệt vừa đau đớn vừa vui sướng, đôi mắt đỏ hoe, thần sắc trên gương mặt trông thật khôi hài.

Y thầm nghĩ, lẽ nào đây là một giấc mộng? Nhưng cớ gì? Y vốn chỉ là một nô lệ được mua về. Vì cớ gì họ chẳng những thu nhận y, lại còn mỗi ngày ban cho y cơm áo, nước uống như người nhà? Vì cớ gì y lại có được cái tư cách ấy? Cả gia đình họ đều nhân hậu như vậy, còn y lại chỉ là một kẻ hoang dã lớn lên từ lầu xanh, thân phận vốn đã ti tiện lại càng thêm tầm thường. Y còn không biết chữ, chẳng hay nấu nướng, vô vàn việc y đều không biết làm…

Tư Nguyệt đôi mắt liên hồi chớp động, cố kìm những giọt lệ chực trào.

“Vì… vì cớ gì? Ta… ta chỉ là nô lệ… Ta lại lớn lên tại một nơi dơ bẩn như vậy. Làm sao ta… ta có thể xứng đáng đây…”

Lý Tam Nương nắm lấy tay y vỗ nhẹ: “Đứa trẻ này! Con nói lời càn quấy gì vậy! Con là đứa trẻ thế nào, cả nhà ta đều đã nhìn thấy cả rồi.”

Lý Tam Nương đoạn nghiêm nghị nhìn y: “Tư Nguyệt à, vậy con có bằng lòng chăng? Bằng lòng làm con của gia đình chúng ta chứ?”

Giang Oản Oản cũng tủm tỉm cười theo: “Bằng lòng làm đệ đệ của ta chăng?”

Ngay lập tức, nước mắt Tư Nguyệt lại không nhịn được mà tuôn trào.

Y không nhịn được ôm lấy Lý Tam Nương, nức nở thốt lên: “Ta bằng lòng! Ta bằng lòng! Ta yêu quý thẩm thẩm làm nương của ta, cũng yêu quý Oản Oản tỷ làm tỷ tỷ của ta, lại càng yêu quý Giang thúc thúc làm phụ thân của ta!”

Y lau nước mắt, đoạn tiếp lời: “Hai vị chính là những người tốt bụng nhất trên đời này! Ta có thể làm con của gia đình người, đây quả là phúc phận đã tu luyện mấy kiếp mới có được!”

Tư Nguyệt thầm nghĩ, hẳn là mười mấy năm trước phải chịu bao khổ cực chỉ để hôm nay được tương ngộ với họ!

Từ bé đến lớn, y chưa bao giờ được hưởng thụ tình yêu thương. Phụ thân y đã bỏ rơi y và nương thân từ khi y còn chưa lọt lòng. Sau khi nương sinh ra y, cũng chẳng ưa gì y. Mới mười mấy xuân xanh đã sinh con, bởi vậy nương y cũng không tiếp đãi được khách quý, cũng bởi vậy mà trở thành kỹ nữ ti tiện nhất Mãn Xuân Lâu. Bởi thế mỗi khi nhìn thấy y, nàng đều vô cùng oán hận.

Bởi y từ nhỏ đã phải sống trong nỗi sợ hãi đòn roi bất chợt của nương, hoặc lo không có cơm ăn.

Đợi đến khi nương y khuất núi, y mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Như vậy thì ít nhất chỉ cần lo đói bụng, không cần lo lắng bị đánh nữa. Mặc dù trông y có vẻ m.á.u lạnh, nhưng chính y cũng chẳng sao kiểm soát được suy nghĩ trong lòng mình.