Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn Đoàn lau mồ hôi, tủm tỉm cười đáp lời: “Hì hì… Đoàn Đoàn phải đợi mọi người chứ, con không về đâu ạ!”
Tần Tĩnh Trì nhéo cái mũi nhỏ của cậu bé, chỉnh lại chiếc mũ rơm rồi cùng Giang Tư Nguyệt đẩy xe về phía nhà. Một người trước một người sau, họ phụ nhau đẩy xe đi.
Ở bên kia, Giang Oản Oản và Lý Tam Nương đã chuẩn bị sẵn một mâm cơm thịnh soạn. Một đĩa dưa hấu ướp lạnh, vài ly nước dưa hấu thanh mát và một ít kem dưa hấu đang chờ Tần Tĩnh Trì cùng mọi người trở về dùng bữa.
Vừa đẩy xe vào sân, Đoàn Đoàn đã sốt ruột đòi nhảy xuống. Tần Tĩnh Trì vội vàng ôm lấy cậu bé, gõ nhẹ đầu cậu mà nói: “Sao con dám nhảy từ trên cao xuống như thế! Con thật không vâng lời!”
Đoàn Đoàn chớp chớp đôi mắt to tròn lanh lợi, đáng thương mà nói: “Cha mau ôm Đoàn Đoàn xuống đi, Đoàn Đoàn nóng lắm!”
Giang Tư Nguyệt và Tần Tĩnh Nghiễn đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ nũng nịu của Đoàn Đoàn, không khỏi bật cười thành tiếng.
Tần Tĩnh Trì trong lòng cũng thấy buồn cười, hắn tiếp tục nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé, rồi mới ôm cậu bé xuống đất.
Đoàn Đoàn vừa được thả xuống đã vội vàng rửa tay, rồi vui vẻ chạy vào nhà.
Cậu bé cởi đôi giày vải ở cửa, chân trần chạy đến bàn, tìm kiếm những món ngon. Lý Tam Nương nhìn thấy mọi người trở về, bà ấy đang xới cơm sẵn. Đợi đến khi Đoàn Đoàn ôm lấy chân mình, bà ấy mới cười hiền mà nói: “Tiểu Đoàn Đoàn của chúng ta về rồi ư, trời có nóng không con?”
Đoàn Đoàn gật đầu: “Ngoại tổ mẫu à, nóng lắm ạ!”
Giang Oản Oản ôm bụng mình, từ trên ghế trường kỷ tiến đến, xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, cầm lấy bát kem ly trên bàn đưa cho cậu mà nói: “Con ăn thử đi. Hôm nay nương và ngoại tổ mẫu đích thân làm món này, con ăn xem có ngon không?”
Món kem ly này được làm từ bơ và sữa do Tần Tĩnh Trì cùng mọi người đã chế biến ngày hôm qua.
Bên trên kem ly được rắc những miếng dưa hấu thái vụn.
Hai mắt Đoàn Đoàn sáng bừng, bưng bát kem, sốt ruột múc ngay một thìa cho vào miệng.
Chỉ nếm một miếng, trong mắt Đoàn Đoàn đã đầy vẻ say mê: “A a a! Ngon quá đỗi! Nương và ngoại tổ mẫu khéo léo quá! Món kem này thật tuyệt vời! Đoàn Đoàn đi gọi tiểu cữu cữu và cha nếm thử đây ạ!”
Vừa dứt lời, cậu bé bưng bát, nhanh chân chạy ra ngoài sân.
Cậu bé vừa bước ra khỏi cánh cửa, nhìn ánh nắng gắt chói chang, rồi lại nhìn xuống đôi chân trần của mình một lúc, chợt không muốn bước tiếp ra ngoài. Thế là cậu bé đứng vẫy tay với Tần Tĩnh Trì đang đứng gần đó: “Cha mau đến đây đi! Nương và ngoại tổ mẫu làm kem ngon lắm!”
Mặc dù Tần Tĩnh Trì không thích đồ ngọt, song hắn cũng không nỡ từ chối lời mời chân thành của nhi tử.
Hắn buông sợi dây trong tay xuống, bước về phía cậu bé.
Tần Tĩnh Trì ngồi xổm bên cạnh cậu bé, hỏi: “Con đang ăn gì vậy?”
Đoàn Đoàn múc một thìa kem đút cho hắn: “Nương bảo nó gọi là kem… Kem… Kem gì ấy nhỉ? Ai da, Đoàn Đoàn quên mất rồi, nhưng mà ngon lắm ạ!”
Tần Tĩnh Trì nếm được vị mát lạnh của kem ly dưa hấu, không nhịn được mà gật đầu: “Cũng không tồi!”
“Hì hì… Phải không nào!”
Sau đó, cậu bé nhìn Giang Tư Nguyệt đang tiến về phía họ: “Tiểu cữu cữu! Mau lại đây nếm kem đi!”
Tần Tĩnh Trì cười nói: “Hai người cứ dùng đi, ta vào xem hôm nay có những món gì.”
Tần Tĩnh Trì bước vào phòng, thấy Giang Oản Oản đang giúp Lý Tam Nương sắp xếp bát đĩa. Hắn lập tức đi thẳng đến bên bàn ăn, nhẹ nhàng nhéo má nàng, rồi ngắm nhìn bàn ăn.
Trên bàn ăn có một đĩa thịt ướp muối xào tỏi cùng ớt xanh, gỏi dưa chuột, cà chua trộn đường, khoai tây hầm nhừ, lại còn có một đĩa gỏi sứa.
Đây là những con sứa Tần Đại Hải giao cho tiệm hải sản ngày hôm qua, sau đó được đám Tần Tiểu Quang đem về thôn cho họ.
Vì đây là lần đầu tiên Tần Đại Hải gửi sứa tới, nên đám Lâm Lộ, Lâm Giang không biết cách chế biến, chỉ đành gửi cho Giang Oản Oản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Gỏi sứa ăn rất giòn sần sật và ngon miệng. Sau khi Giang Oản Oản nhìn thấy Tần Tiểu Quang mang đến, nàng vui vẻ vào bếp chuẩn bị bữa ăn suốt một lúc lâu.
Tần Tĩnh Trì nhìn đĩa gỏi sứa, hiếu kỳ hỏi: “Đây là con sứa ngày hôm qua ư?”
Giang Oản Oản gật đầu, cầm đôi đũa đưa cho hắn: “Chàng mau nếm thử xem!”
Gỏi sứa có vị chua, cay và giòn. Tần Tĩnh Trì nếm một miếng, ngạc nhiên nhìn Giang Oản Oản: “Ta cứ ngỡ nó sẽ giống như mực, nhưng hương vị lại hoàn toàn khác biệt. Món này hoàn toàn không có mùi tanh, ăn ngon miệng vô cùng.”
Giang Oản Oản hài lòng mỉm cười: “Con sứa này đương nhiên là rất ngon, làm món gỏi thì quả là tuyệt hảo nhất!”
Tần Tĩnh Trì nếm một miếng, đũa vừa gắp lại chẳng nén lòng.
Sau khi thưởng thức đôi ba miếng, hắn đặt đũa xuống, khoan thai cầm một miếng dưa hấu ướp lạnh lên bắt đầu nhấm nháp.
Lúc này, Đoàn Đoàn cũng đang bưng một bát không, được Giang Tư Nguyệt ôm vào nhà.
Giang Oản Oản ngẩng đầu nhìn bánh bao nhỏ đang tươi cười. Nàng lắc đầu nhìn Giang Tư Nguyệt: “A Nguyệt à, đệ đừng ôm nó nữa, tiểu tử này ở nhà cũng cần kẻ ẵm bồng ư?”
Giang Tư Nguyệt cười đáp: “Đoàn Đoàn không chịu xỏ hài nên đệ mới ôm nó.”
Đoàn Đoàn ôm cổ cậu, giơ đôi chân nhỏ nhắn về phía Giang Oản Oản: “Đoàn Đoàn quả thực không đi hài.”
Giang Oản Oản nhìn đôi chân bé tí trước mặt, nhẹ nhàng vỗ nhẹ: “Khi về cũng chẳng chịu xỏ hài. Sau này con nhất định phải nhớ mang hài, biết không?”
Đoàn Đoàn l.i.ế.m môi, ngoan ngoãn gật đầu.
Giang Oản Oản lại nói với Giang Tư Nguyệt: “A Nguyệt à, đệ hãy mau xỏ hài cho nó. Để nó đi tẩy chân trước đã, e rằng nó vừa bước ra sân, lòng bàn chân ắt dính đầy bụi đất.”
Giang Tư Nguyệt nắm lấy mắt cá chân của Đoàn Đoàn, nhìn xuống và cười nói: “Quả đúng như vậy rồi.”
Đoàn Đoàn cũng tò mò nghiêng chân còn lại ra đằng sau, cúi nhìn xuống thì thấy lòng bàn chân của mình quả thực rất đen. Tiểu tử kia xấu hổ vùi đầu vào cổ Giang Tư Nguyệt: “Tiểu cữu cữu ơi, Đoàn Đoàn mong được sạch sẽ… Tiểu cữu mau ôm con đi tẩy chân nhé.”
“Được rồi, để tiểu cữu mang bánh bao nhỏ không nghe lời này đi tẩy chân, tẩy rửa xong xuôi hãy ăn uống.”
Chờ đến khi Tần Tĩnh Nghiễn và Tần phụ bê thóc sang sân bên cạnh trở về, thì bữa ăn mới chính thức bắt đầu.
Tần Tĩnh Nghiễn và Giang Tư Nguyệt ngồi xuống bàn ăn, thứ đầu tiên được dọn lên là hai bát kem ly.
Đã lâu lắm rồi Tần Tĩnh Nghiễn mới về nhà, vừa ăn kem ly vừa tán thưởng: “Tẩu tử à, tẩu làm món kem này như thế nào vậy? Sao mà mỹ vị đến vậy chứ? Thể này đệ rõ rồi, hễ thèm món gì, cứ về nhà ắt có thể thưởng thức.”
Đoàn Đoàn cũng bưng một bát khác lên, bắt đầu ăn từng muỗng nhỏ. Sau khi nghe những lời của Tần Tĩnh Nghiễn, cười khúc khích mở miệng nói: “Tiểu thúc thúc và thẩm thẩm có thể thường xuyên về nhà. Bây giờ ngoại tổ mẫu cùng nãi nãi tay nghề nấu nướng ngày càng cao!”
Tần Tĩnh Nghiễn cười nói: “Được được được! Nhưng chúng ta phải đợi đứa bé trong bụng thẩm thẩm con ra đời đã. Bây giờ thẩm đi lại bất tiện.”
“Vậy khi nào đệ đệ muội muội ra đời, thúc nhớ dẫn đệ đệ muội muội đến đây chơi nhé!”
“Được thôi.”
Ba ngày sau, Tần gia đã thu hoạch xong thóc. Họ trồng tổng cộng bốn sào lúa, sau khi phân tách lúa nước xong xuôi, tổng cộng họ đã thu hoạch được hơn hai nghìn cân thóc.
Sau đó cả gia đình đi thu hoạch toàn bộ số lúa do Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương trồng. Họ thu hoạch được khoảng một ngàn ba trăm cân thóc, sản lượng cũng chẳng hề thua kém.
Khi Lý Viễn lão gia biết tin sản lượng lúa gạo tăng gấp hai gấp ba, lão còn kinh ngạc bội phần hơn cả khi hay tin về sản lượng khoai tây.
“Chuyện này… Làm sao loại hạt giống này có thể lợi hại đến thế ư! Sản lượng có thể cao đến vậy ư? Tĩnh Trì à, cháu mua được ở đâu vậy? Hạt giống lúa nước năng suất cao đến thế này có thể mua thêm nhiều để quảng bá rộng rãi cho dân chúng cày cấy!”
Tần Tĩnh Trì nói ra những lời thoái thác đã sớm tính toán: “Viễn thúc, hiện tại cháu không cách nào tìm được vị nhân sĩ đó. Cháu theo y đến một hòn đảo nhỏ để mua. Nhưng sau khi y đưa cháu trở lại bờ biển, cháu tự mình chèo thuyền đi tìm mua thêm đôi chút, song mãi chẳng thấy hòn đảo nhỏ ấy đâu. Có lẽ cháu đã lạc phương hướng.”