Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Song, Đô Đô bảo bối nhà ta có thể từ từ lớn lên. Nếu đệ chốc lát đã lớn như ca ca, e rằng ca ca sẽ không bế nổi đệ mất.”

Đô Đô mỉm cười vui vẻ, đôi mắt híp lại thành một khe nhỏ: “Hihi… Ô a…”

“Đô Đô bảo bối, haha…”

Giang Oản Oản ở dưới lầu vừa rửa mặt xong đã cùng mẫu thân Tần chuẩn bị bữa sáng. Khi lên lầu đẩy cửa vào, nàng chợt nghe Đoàn Đoàn lẩm bẩm trò chuyện với Đô Đô. Nàng vừa mở tủ tìm quần áo vừa hỏi: "Đoàn Đoàn, đệ đệ có khóc không con?"

Đoàn Đoàn liền lắc đầu, ngay lập tức nhớ ra bản thân vẫn còn vùi trong chăn, e là nương không thấy được, tiểu tử liền đáp: "Không ạ, Đô Đô bảo bối ngoan lắm, y vẫn luôn cười tủm tỉm, haha… Chắc đệ ấy cũng biết hôm nay là một ngày lành.”

Giang Oản Oản ôm hai bộ cẩm y dày dặn tiến đến bên giường, đưa bộ màu lam nhạt cho Đoàn Đoàn, rồi đặt bộ màu đỏ vào trong chăn để giữ ấm: "Đoàn Đoàn bảo bối mặc màu lam, Đô Đô bảo bối mặc màu đỏ.”

Dứt lời, nàng quay sang nhìn Đoàn Đoàn, dịu giọng: "Lát nữa, dưới chân con sẽ mang đôi giày nhung da dê màu trắng nhạt mà ngoại tổ mẫu đã làm mấy ngày trước. Vậy Đoàn Đoàn bảo bối có ưng ý bộ y phục hôm nay không?"

Đoàn Đoàn nghiêm cẩn mở áo gấm dày cổ lông màu lam ra, lại nghĩ đến đôi giày mới của mình, tiểu tử cười tủm tỉm gật đầu: "Hài lòng lắm ạ! Hôm nay Đoàn Đoàn nhất định sẽ trông thật oai phong."

Giang Oản Oản vuốt nhẹ chóp mũi nhỏ nhắn của tiểu tử: "Ừ, vậy là tốt rồi!"

Đoàn Đoàn ngồi trong chăn tự mình mặc quần áo, còn Giang Oản Oản thì ôm Đô Đô từ trong chăn ra. Vì Đô Đô vốn đã mặc khá ấm, nên nàng trực tiếp khoác cho y bộ y phục cổ lông màu đỏ, cùng bộ y phục thêu hình đầu hổ bằng chỉ vàng cho y. Trên chân, y mang đôi giày đầu hổ tương xứng.

Đoàn Đoàn vận y phục chỉnh tề đứng một bên, ngắm nhìn Đô Đô sau khi mặc bộ y phục mới màu đỏ lại càng thêm đáng yêu và trắng nõn, hai mắt sáng rỡ như sao: "Oa!"

May mà bảo bối đẹp đẽ như vậy là của nhà chúng ta! Đoàn Đoàn kiêu ngạo thầm nhủ.

Sau một hồi suy tư, Đoàn Đoàn ngay lập tức đứng bên giường ôm lấy Đô Đô: "Đô Đô bảo bối, đệ thật mềm, lại thật ấm áp!"

Đô Đô được ca ca ôm lấy, cười hớn hở! Bàn tay bé xíu hưng phấn vung vẩy, bắp chân còn đạp tới đạp lui.

Giang Oản Oản chỉnh sửa lại cổ áo màu trắng bị kẹt vào trong y phục cho Đô Đô, rồi xoa đầu bé của Đoàn Đoàn, cất lời: "Đoàn Đoàn, mau buông đệ đệ ra đi, chúng ta sẽ bế đệ ấy xuống dưới.”

Đoàn Đoàn ôm Đô Đô cọ xát mãi, cuối cùng mới miễn cưỡng buông đệ ấy ra. Miệng tiểu tử còn thở dài thườn thượt, đoạn thốt: "Ôi... Đoàn Đoàn cũng không biết khi nào mới có thể bế Đô Đô được đây? Nương, con nghĩ con có thể bế Đô Đô rồi."

Giang Oản Oản bế Đô Đô vào lòng, dịu dàng đáp: "Vậy đợi khi Đô Đô được đặt lên giường, con hãy ôm đệ ấy đi. Bởi lẽ Đoàn Đoàn bảo bối nhà ta cũng còn rất nhỏ, nếu con bế đệ đệ, lỡ may không cẩn thận làm ngã đệ ấy thì phải làm sao?"

Đoàn Đoàn vội gật đầu: "Vâng vâng! Vậy buổi tối Đoàn Đoàn đi ngủ rồi sẽ ôm Đô Đô!"

Giang Oản Oản bế Đô Đô xuống lầu, Tần Tĩnh Trì ngẩng đầu nhìn thấy, vội vàng bước tới cạnh nàng, đón Đô Đô vào lòng mình. Giang Oản Oản nhìn phu quân, lập tức hiểu rằng y chắc hẳn thấy Đô Đô quá đỗi đáng yêu, sợ kẻ khác tranh bế mất nên đã vội vàng đoạt Đô Đô từ tay nàng.

Mà phụ thân Tần, mẫu thân Tần, cùng Lý Tam Nương và Giang Hiền Vũ đang ngồi trên trường kỷ, vây quanh Tần Tĩnh Trì không rời, kẻ nói người đáp, chỉ muốn đoạt Đô Đô vào lòng mình.

“Tĩnh Trì, mau ôm Đô Đô cho ta một cái!”

“Lão già nhà ngươi, sao có thể tự mình bế tôn tử ngoan được, để ta bế, để ta bế!”

“Để ta bế đi, Đô Đô thích ta bế nó hơn mà!”

Đô Đô đang được Tần Tĩnh Trì ôm, khi mọi người nói chuyện, đôi mắt tròn xoe của y tò mò đảo qua đảo lại trên gương mặt phụ thân Tần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng Tần Tĩnh Trì dễ gì chịu nhường Đô Đô! Chỉ thấy hắn ôm Đô Đô khẽ hôn vài cái, rồi vội vàng ngồi xuống cạnh lò sưởi, cất tiếng: "Hay cứ để ta bế đi! Đô Đô thích ta bế hơn!"

Lập tức, hắn nhìn tiểu tử trong lòng: "Đúng không, Đô Đô?"

Đáp lại hắn chính là nụ cười rực rỡ của Đô Đô: "Haha…”

Tần Tĩnh Trì nhìn tiểu tử, lòng mềm nhũn: "Nhi tử của ta.”

Đoàn Đoàn sau khi dùng xong hai chiếc bánh bao, liền ngồi gọn vào lòng Giang Tư Nguyệt. Nhìn phụ thân Tần Tĩnh Trì cùng tiểu Đô Đô quấn quýt không rời, cậu bé ghé sát tai Giang Tư Nguyệt, vẻ mặt thoáng chút chán ghét mà thầm thì: "Ôi chao... Tiểu cữu, người xem phụ thân của cháu kìa! Râu của phụ thân chắc chắn đã đ.â.m vào Đô Đô rồi, vừa hôn một cái, Đô Đô đã nhíu mày, mỗi lần phụ thân hôn, là mỗi lần tiểu Đô Đô nhíu mày!"

"Còn nữa, phụ thân thật là buồn nôn nha, khi nói chuyện với Đô Đô, còn... Còn... Ừm... Lại dùng giọng điệu kỳ lạ!" Suýt nữa Đoàn Đoàn đã quên mất lần trước nương cậu bé cũng đã dùng giọng điệu này.

Giang Tư Nguyệt nghe xong sửng sốt. Khi cậu ta bế Đô Đô, quả thực cũng có giọng điệu tương tự. Hơn nữa Đô Đô lại quá mức đáng yêu, sao có thể lớn tiếng nói chuyện với cậu bé được, huống chi giọng của tỷ phu cậu ta lại có chút thô ráp? Cũng không hẳn là thô, cũng chẳng phải khó nghe, chỉ là... Chỉ là không mềm mại như Đoàn Đoàn, cho nên nhất định phải hạ thấp giọng mới được, cũng có thấy giọng điệu nào kỳ lạ đâu?

Về phần râu... Giang Tư Nguyệt vội vàng đưa tay sờ cằm và môi mình một cái. Ừm... Râu của cậu ta rất ít! Hơn nữa còn cạo sạch sẽ! Ừm... Đô Đô chắc chắn sẽ không ghét bỏ.

"Tiểu cữu, tiểu cữu?"

Đoàn Đoàn nhìn Giang Tư Nguyệt thẫn thờ sờ cằm, rầu rĩ nghĩ, sao tiểu cữu của mình luôn ngẩn người vậy? Hơn nữa ở trong học viện cũng chẳng nói năng gì, nhưng may mắn thay vẻ ngoài của tiểu cữu đẹp đẽ, bằng không về sau sợ là sẽ không cưới nổi thê tử!

Cũng không nên trách Đoàn Đoàn nghĩ như vậy, bởi vì ngoại tổ mẫu của cậu bé đã từng nói, dùng lời của ngoại tổ mẫu mà nói thì chính là: "A Nguyệt này quả thực khó dò, cả ngày cũng chỉ biết cười ngô nghê ở trước mặt chúng ta. Nó và Đoàn Đoàn học xong đến tiệm thấy cô nương xinh đẹp cũng không thèm liếc nhìn, lạnh lùng như sương tuyết, thế thì sau này sao có thể tìm được nương tử đây!"

Giang Tư Nguyệt hoàn hồn, cúi đầu hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Không có gì ạ." Đoàn Đoàn đã sớm quên cậu bé muốn nói gì, cậu bé buồn bã nghĩ, cũng không thể nói với tiểu cữu mình là mình sợ tiểu cữu không tìm được nương tử.

Mà bên cạnh lò sưởi này, cuối cùng Đô Đô cũng được Lý Tam Nương dỗ dành vào lòng.

Thực ra Đô Đô không kén chọn ai, chỉ cần tâm trạng cậu bé tốt, thì dù bất cứ ai ôm, cậu bé cũng không quấy khóc.

Nếu cậu bé đói bụng hoặc muốn tiểu tiện thì cũng chỉ có Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản mới bế cậu bé được, bằng không đừng nói mỉm cười với ngươi, không gào khóc trong lòng ngươi đã là may mắn lắm rồi.

Nhưng Lý Tam Nương cũng không bế được bao lâu đã đi theo Giang Oản Oản và Tần mẫu chuẩn bị đồ ăn. Còn Giang Tư Nguyệt và Đoàn Đoàn nhanh chóng bưng một chén tỏi ra bóc vỏ.

Lễ bách nhật của Đô Đô, sau khi Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì bàn bạc, cũng chỉ định mời thân bằng cố hữu tới đây dùng bữa một bữa là được.

Vào mùa đông, dù sao mọi người ở nhà cũng không có việc gì làm, huống chi vừa mới dùng bữa sáng xong nên từ từ làm thức ăn cũng được.

Đợi đến buổi trưa, ba gia đình của Đại Ngưu dẫn theo Cẩu Đản, Nhị Oa và Tiểu Bảo tới trước.

Bọn họ vừa dùng bữa ở nhà không lâu, đều định tới sớm để phụ giúp.

Ba tiểu nhi này vừa vào phòng, ánh mắt tức thì đổ dồn vào Tần phụ và Giang Hiền Vũ đang quây quần bên Đô Đô, rồi nhanh chóng vọt tới.

"Đô Đô!"

"Đô Đô đệ đệ!"

"Đô Đô, ca ca ôm đệ một cái nha!"

Tần phụ vội vàng bế Tiểu Bảo lên, cười nói: "Tiểu Bảo, cháu quá nhỏ, không ôm nổi Đô Đô đệ đệ đâu, chờ sau này cháu lớn lên rồi hẵng bế nha!"