Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tĩnh Nghiễn liếc nhìn hắn, lại nhét tấm vé đỏ vào tay hắn: “Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi! Đối với Nghiễn huynh mà ngươi còn khách khí với ta làm chi!”

Tần Duyệt siết chặt tấm vé đỏ trong tay, nhìn Tần Tĩnh Nghiễn đang cúi đầu trêu ghẹo Phao Phao, thành tâm nói lời cảm tạ: “Vậy thì đa tạ Nghiễn huynh.”

Mua xong vé, một nhóm người huyên náo rời khỏi tiệm sách.

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn bóng lưng họ đi xa, hắn lại cúi đầu tiếp tục trêu ghẹo hai tiểu oa nhi trong lòng: “Niên Niên... Phao Phao... Mau gọi phụ thân đi, phụ thân… phụ thân…”

Lý Tuyết Trân từ phòng nhỏ bước ra, nhìn dáng vẻ ngây ngốc của hắn, nàng bật cười nói: “Ái nữ và quý tử của chàng chỉ mới bốn tháng tuổi thôi! Làm sao chúng đã có thể bập bẹ nói được chứ! Chàng thật là ngây ngốc làm sao!”

Tần Tĩnh Nghiễn liếc nhìn nàng nói: “Niên Niên và Phao Phao của chúng ta thông minh lắm, biết đâu dạy dỗ thường xuyên thì chúng sẽ đột ngột biết nói chăng.”

Hắn cúi đầu nhìn hai tiểu oa nhi: “Niên Niên, Phao Phao, lời phụ thân nói có đúng không nào?”

“A… Ô…”

“A…”

Hai tiểu oa nhi kia chỉ chuyên tâm nhéo lỗ tai hắn rồi lại véo mặt hắn nên chúng cũng lười quan tâm tới người phụ thân ngốc nghếch của mình.

Lý Tuyết Trân tựa vào giá sách, nhìn một đại nhân hai tiểu hài mà bất lực lắc đầu.

Hai ngày sau, lúc trời gần như chạng vạng tối, trong hậu viện của tiệm sách, Nhị Oa mặc y phục tả tơi, trên chân mang một đôi giày vải rách bươm để lộ cả ngón chân lẫn gót chân, làn da trần trụi được điểm xuyết bằng một lớp phấn xám đen, trông chẳng khác gì lũ khất cái nơi đầu đường xó chợ.

Mà các người diễn quần chúng trong thôn thì chỉ mặc y phục của riêng mình.

Trên người Tiểu Bất Điểm cũng được bôi phết chút bùn màu xám, thoạt trông không khác gì một con cẩu hoang nhem nhuốc, nó đang ghé vào bên chân Nhị Oa vẫy đuôi.

Cảnh diễn hôm nay có lẽ sẽ bắt đầu từ cảnh Cảnh Phóng đói meo, muốn ăn nên tranh giành thức ăn từ miệng chó dữ.

Màn diễn này dự chừng chỉ tốn nửa canh giờ mà thôi.

Theo sắc trời dần dần chuyển tối, những bàn ghế được bày biện trong tiệm sách đã dần dần có khách nhân an tọa.

Tất cả mọi người đều ngồi theo số chỗ trên tấm vé của mình, Tần Tĩnh Nghiễn ở một bên dẫn lối, những thứ khác đều chẳng cần hắn bận tâm chi.

Khách nhân vừa an tọa đã bắt đầu nghị luận xôn xao: “Các vị thử đoán xem, cảnh đầu tiên của hôm nay sẽ diễn tiết mục gì? Chẳng phải là cảnh Cảnh Phóng lúc còn thơ dại hay sao?”

“Ai mà hay biết được, cũng chẳng hay sẽ diễn ra làm sao đây!”

“Ôi chao... Ta vừa hồi hộp lại lo lắng, luôn sợ kẻ sắm vai Cảnh Phóng sẽ phá hỏng đi hình tượng Cảnh Phóng trong tâm khảm ta bấy lâu nay.”

“Ngươi chớ nên quá lo lắng, ta nghe Tần chưởng quỹ nói, Nghiễn Thanh tiên sinh đã xem qua và cực kỳ vừa ý, nên chắc hẳn sẽ không tệ hại là bao đâu.”

Trong khu vực quý khách, Vương Lâm Chi lẩm bẩm: “Không biết người diễn thế nào, nhưng nhất định phải có dung mạo xuất chúng mới được, ta cảm thấy ít nhất cũng phải trông giống với vị học tử từng theo học tại thư viện năm ngoái... Chính là Giang Tư Nguyệt kia.”

Thẩm Nham liếc nhìn hắn, châm chọc nói: “Dung mạo của Giang Tư Nguyệt xuất chúng dường ấy, ngươi cho rằng có thể tìm được kẻ nào có tướng mạo như hắn mà diễn ư?”

Tuy hắn không thích Giang Tư Nguyệt quá đỗi lạnh lùng nhưng Thẩm Nham đành phải thừa nhận, dung mạo của người ấy quả thực chẳng tồi chút nào, ít nhất từ trước đến nay, hắn chưa từng thấy ai tuấn tú hơn kẻ đó.

Vương Lâm Chi thở dài: “Haiz... Ta chỉ nói vậy thôi, nhưng cho dù Giang Tư Nguyệt cũng không được, nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của hắn ta, ta chắc chắn hắn ta không làm được chuyện biểu diễn trên sân khấu đâu.”

“Là diễn kịch!”

“Được rồi, được rồi, diễn kịch! Diễn kịch!”

Vương Lâm Chi nhìn xung quanh, nói đầy nghi hoặc: “Nhưng mà, nơi đây càng lúc càng tối, sao chưởng quỹ vẫn chưa thắp nến ư?”

Thẩm Nham cũng nhìn xung quanh rồi nói: “Có lẽ lát nữa mới thắp.”

Mà trên sân khấu phía sau tấm màn, đạo cụ biểu diễn của những tiểu thương đều được mang lên, các người diễn quần chúng cũng lần lượt định vị trí của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giang Oản Oản ngồi xổm xuống sờ đầu nhỏ của Nhị Oa, dặn dò: “Nhị Oa, khi con lên sân khấu đừng lo lắng, vì ở trên sân khấu không nhìn thấy người xem, con cứ thế mà phát huy như thường ngày là ổn.”

Nhị Oa gật đầu: “Dạ dạ, con đã rõ, thưa thẩm nương! Con sẽ diễn thật tài tình!”

“Ngoan ngoãn lắm! Được rồi, chúng ta hãy ra cạnh sân khấu đợi đến lượt diễn đi, con.”

“Dạ!”

Giờ Dậu vừa đến, Tần lão gia và Giang Hiền Vũ cùng nhau chung sức kéo bức màn sân khấu ra, mà Tần Tĩnh Nghiễn và Tần Tĩnh Trì cũng thắp nến trong phòng nhỏ, sau khi mở cửa sổ ra thì có một luồng quang mang mạnh mẽ lập tức chiếu thẳng tới trung tâm sân khấu.

Mà nhóm tiểu phiến trên sân khấu cũng bắt đầu rao hàng: “Bán kẹo mạch nha hồ lô! Hai đồng tiền một xiên!”

“Màn thầu nhân thịt! Màn thầu nhân thịt! Màn thầu nhân thịt vừa nóng hổi vừa thơm lừng!”

Nhóm người diễn tận lực biểu diễn khiến người xem dưới sân khấu và trên lầu đều kinh ngạc sững sờ tại chỗ ngay khi luồng quang mang mạnh mẽ kia chiếu rọi khắp sân khấu.

Nhất là khi nhìn các người diễn quần chúng trên sân khấu không khác gì những tiểu phiến rong ruổi trên đường phố, càng khiến họ thêm phần chờ mong nội dung vở kịch sắp tới.

Rất nhanh đã có một kẻ khất cái khập khễnh từ nơi tối tăm trên sân khấu chậm rãi bước ra.

Thẩm Nham và Vương Lâm Chi dưới sân khấu nhìn đến đây đã khiến họ lập tức thẳng lưng ngồi thẳng.

Trương Thần cùng Quý Lễ đưa mắt nhìn nhau, niềm hưng phấn trong đáy mắt tựa hồ muốn hóa thành hình hài thật, đôi mắt rực sáng không rời vẫn hướng về phía sân khấu.

Họ trông thấy một tiểu hài ăn mày trên sân khấu, không ngừng nuốt nước bọt. Bàn tay bé nhỏ của đệ ấy liên tục xoa bụng, ánh mắt dán chặt vào những chiếc bánh bao nóng hổi.

Từng tiếng nức nở dần vọng lại từ phía khán giả dưới lầu và trên gác. Khi trông thấy hài tử ăn mày chìm vào giấc ngủ mê lại bị cái lạnh đêm đông đánh thức, tiếng nức nở lại càng thêm rõ ràng.

Và khi hài tử ăn mày giật lấy bánh bao từ miệng con chó, rồi cắn vội vàng vài miếng nuốt chửng vào bụng, tiếng nức nở từ phía khán giả có thể nghe thấy rõ ràng trên sân khấu.

Song may mắn thay, những thanh âm này chẳng hề ảnh hưởng đến vở diễn của mọi người. Bởi lẽ, cảnh ấy rất nhanh đã khép lại sau khi tiểu ăn mày nuốt gọn bánh bao rồi cảnh giác nhìn chú chó dữ bỏ đi xa.

Tấm màn từ từ được kéo lên, tiếp đó những ngọn nến xung quanh đều được thắp sáng rực rỡ, còn ánh nến trong căn phòng nhỏ thì tắt lịm.

Khán giả dưới đài và trên gác đều đang lệ tuôn rơi, ngơ ngác nhìn về phía sân khấu, một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Tần Tĩnh Nghiễn liếc nhìn mọi người, chàng bất đắc dĩ bước lên sân khấu cất lời: “Cảnh đầu tiên hôm nay của [Phi Sa] đến đây là chấm dứt. Bảy ngày sau, chúng ta sẽ còn tiếp tục biểu diễn cảnh kế tiếp. Chư vị nếu còn hứng thú, đến lúc đó cứ việc mua vé trước một hai ngày là ổn.”

“Vậy thì... Chư vị có thể tự mình rời đi rồi.”

Song khán giả vẫn đắm chìm trong màn biểu diễn vừa rồi, chẳng hề có chút ý muốn rời đi.

Đợi một lúc lâu, Trương Thần ở khu thứ nhất đã hối hả hỏi: “Chủ quán, tiểu hài tử diễn Cảnh Phóng đâu rồi? Mau bảo đệ ấy ra đây cho chúng ta diện kiến đi! Hài tử diễn xuất sắc quá, chúng ta rất mong được gặp đệ ấy!”

“Phải phải phải, ta có thể mua bánh bao thịt cho hài tử!”

“Ta cũng có thể! Ta cũng có thể!”

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn những yêu cầu mãnh liệt từ phía khán giả, bất lực đáp: “Chư vị xin hãy giữ yên lặng một chút. Ta đi hỏi diễn viên xem sao. Hài tử ấy có chút xấu hổ, chưa chắc đã bằng lòng ra ngoài.”

Tại hậu viện, Nhị Oa đang đứng đó, bị Giang Oản Oản và Lý Tam Nương kéo lại để chỉnh sửa mái tóc bù xù. Đoàn Đoàn và Cẩu Đản thì cứ cười tủm tỉm vây quanh bên cạnh, che miệng cười không ngớt khi nhìn khuôn mặt lấm lem của Nhị Oa.

“Cẩu Đản ca, Đoàn Đoàn, hai đệ đừng cười nữa!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhị Oa đỏ bừng.

Giang Oản Oản ngừng động tác trong tay, đoạn nhìn hai tiểu tử đang cười trộm kia, nàng cười nói: “Hôm nay Nhị Oa của chúng ta chính là đại công thần! Các con đừng chê cười Nhị Oa!”

“Ha ha ha, đúng vậy! Khán giả bên ngoài đều không chịu rời đi, họ nói muốn gặp Nhị Oa, còn muốn mua bánh bao thịt cho đệ ấy!” Tần Tĩnh Nghiễn bước vào sân, nghe Giang Oản Oản nói vậy khiến chàng không nhịn được mà cất lời.

Nhị Oa sững sờ nhìn Tần Tĩnh Nghiễn: “A? Gặp cháu sao? Cháu... Cháu không ra được chăng?”