Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tư Nguyệt khẽ cười: "Tiểu tử này! Cũng chẳng biết gọi chúng ta một tiếng trước đã!"

Tiếp đó, y đặt hai tay lên vai của hai thiếu niên bên cạnh: "Đi thôi, chúng ta vào trong trước. Nhị Oa, hôm nay nghỉ ngơi tại đây đêm nay, ngày mai hãy trở về nhé?"

Nhị Oa gật đầu lia lịa: "Dạ vâng! Con xin nghe theo A Nguyệt cữu!"

Tiểu Bất Điểm cọ cọ vào chân họ, sát sao theo sau ba người.

Ba người vừa bước vào sân, Đô Đô đã bỏ bát đũa chạy ra, cả người lao thẳng vào lòng Giang Tư Nguyệt: "Tiểu cữu! Con nhớ cữu đến khắc cốt ghi tâm!"

Giang Tư Nguyệt vội vàng buông hai tay khỏi vai Đoàn Đoàn và Nhị Oa, ôm lấy tiểu tử nghịch ngợm trong lòng: "Tiểu tử này! Tiểu cữu suýt nữa đã bị con đ.â.m bay mất rồi!"

Nó ôm chặt lấy chân Giang Tư Nguyệt: "Vậy thì lần sau con sẽ nhẹ nhàng hơn là được!"

Đoàn Đoàn chắp tay sau lưng, nhìn tiểu tử nhỏ xíu đang nằm gọn trong lòng Giang Tư Nguyệt, chốc lát sau, cậu bé đưa tay véo nhẹ vành tai nó hỏi: "Còn huynh thì sao? Đệ không nhớ huynh sao?"

Lúc này Đô Đô mới chịu ngẩng đầu lên nhìn Đoàn Đoàn, nó cười nịnh nọt: "Hì hì, đệ chưa kịp ôm ca ca mà!"

Nói rồi, nó lập tức thoát ra khỏi vòng tay Giang Tư Nguyệt, tiếp đó ôm chặt lấy eo Đoàn Đoàn: "Nhớ ca ca! Nhớ lắm lắm!"

Đoàn Đoàn xoa đầu nó, khóe miệng không nhịn được cong lên: "Hừ! Cũng may đệ còn chút lương tâm!"

Ôm Đoàn Đoàn một chốc, tiểu tử lại ôm lấy Nhị Oa: "Đệ cũng nhớ Nhị Oa huynh!"

Nhị Oa nắm lấy tay nó: "Biết rồi, huynh cũng nhớ đệ!"

Lúc này, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đã bước ra. Tần Tĩnh Trì vỗ vai Giang Tư Nguyệt, Giang Oản Oản thì cười nói: “Cuối cùng A Nguyệt cũng trở về rồi! Ngày nào cha và nương cũng nhắc đến đệ!"

Giang Tư Nguyệt cười đáp: "Chẳng phải đệ đã về rồi sao!"

Tiếp đó, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản lại đi đến bên Đoàn Đoàn, hai người cười híp mắt ôm lấy tiểu thiếu niên trước mặt.

Tần Tĩnh Trì xoa đầu Đoàn Đoàn rồi lại vỗ vai cậu bé: "Nhi tử, đi đường có mệt nhọc chăng? Mấy ngày qua nương của con đã làm món kem con ưa thích, đều đã ướp lạnh sẵn, chỉ đợi con hồi gia thưởng thức thôi! Chốc lát nữa có thể ăn thêm đôi chút!"

"Con trai, đi đường có mệt nhọc chăng? Nương thấy hình như con còn gầy đi đôi chút?" Giang Oản Oản đánh giá cậu bé từ đầu đến chân, sau đó lại gật đầu, cười nói: "Ừm... Nhưng mà lại cao thêm một đoạn rồi!"

"Đúng không? Con cũng thấy mình cao lên rất nhiều! Vẫn là nương có ánh mắt tinh tường! Nhận ra ngay!" Đoàn Đoàn vui vẻ đến nỗi mắt híp lại thành một đường chỉ.

Giang Oản Oản véo má cậu bé: "Đó là lẽ đương nhiên! Nương là nương của con mà!"

Nàng ôm vai Đoàn Đoàn rồi lại nhìn sang Nhị Oa: "Nhị Oa của chúng ta mỗi lần đi ra ngoài rồi trở về đều trắng trẻo mịn màng, không hề bị đen đi chút nào! Quả là một thiếu niên xinh đẹp của chúng ta!" Nàng tấm tắc khen ngợi.

Nhị Oa ôm Đô Đô, ngượng ngùng cười: "Vì con và A Nguyệt cữu đều không phơi nắng nên không bị đen."

"Thôi được rồi, các con mau vào nhà đi, vừa đúng lúc dùng bữa!"

Trong nhà, trên bàn ăn bày một đĩa dưa hấu ướp lạnh lớn, mấy đứa trẻ vừa vào nhà đã cầm ngay một miếng dưa hấu mát lành thưởng thức.

"Thật sảng khoái!" Đoàn Đoàn thở dài.

Đoàn Đoàn nhìn quanh, nghi ngờ hỏi: "Cha nương, gia gia và nãi nãi đâu rồi?"

Giang Oản Oản vừa múc cơm vừa nói: "Người đang ở bên ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của con đó. Nãi nãi và ngoại tổ mẫu đang cùng nhau nghiên cứu mẫu áo mới, còn gia gia và ngoại tổ phụ đang thưởng rượu đấy!"

Đoàn Đoàn gật đầu: "Thì ra là vậy."

Tần Tĩnh Trì bưng kem đã đông cứng trong thùng băng ra đặt lên bàn ăn: "Đoàn Đoàn, Nhị Oa, và cả A Nguyệt nữa, mau nếm thử xem, đây là kem sữa chua, bên trên còn rắc cả mứt hoa quả đấy!"

Mấy tiểu tử mắt vẫn dán chặt vào bát kem, tay nhanh chóng cầm lấy bát nhỏ và thìa, mỗi đứa múc một bát ăn ngon lành, khoái trá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đô Đô đứng cạnh bên nhìn họ dùng bữa, hai tay nhỏ đặt trên bàn lén lút cầm lấy một bát nhỏ, rồi bắt đầu múc kem. Muỗng đầu tiên vào bát khiến Đô Đô nhoẻn miệng cười, muỗng thứ hai thì nó không nén được mà ngẩng đầu nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản. Thấy phụ mẫu nhất thời không để ý đến mình, nó lập tức xúc tiếp muỗng thứ ba vào bát. Nó không khỏi căng thẳng, đang định múc muỗng thứ tư thì cánh tay đã bị Tần Tĩnh Trì kéo lại.

Trong lòng nó giật thót một cái, chậm rãi ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn, đáng thương nhìn Tần Tĩnh Trì mà thỉnh cầu: "Hì hì, phụ thân, chỉ một chút thôi ạ!" Đô Đô dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lại, ra hiệu.

Tần Tĩnh Trì cười như không cười nhìn nó, đoạn nhanh chóng lấy bát của nó đi: "Giữa ban ngày ban mặt mà con đã bắt đầu mơ mộng hão huyền rồi sao?"

Đô Đô nghiêm túc, nói thật: "Nhưng bây giờ không phải là ban ngày ban mặt, phụ thân, trời đã tối rồi!"

Tần Tĩnh Trì nhắm mắt lại: "Cái ấy không quan trọng, quan trọng là con không được ăn! Mau ăn hết bát cơm của mình đi!"

Đô Đô trợn tròn mắt, vẻ mặt đau khổ, nó không ngờ phụ thân mình lại vô tình đến vậy! Đúng là kẻ không thấu chuyện đời! Không hề thương yêu nhi tử!

Nó oán hận nhìn Tần Tĩnh Trì, miễn cưỡng cầm bát cơm của mình lên, nhai miếng thịt mà còn nhăn mặt, trong lòng tràn ngập u buồn và đau khổ.

Đoàn Đoàn mỉm cười, nhân lúc Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản không để ý đã nhanh chóng múc một thìa kem đưa đến bên miệng đệ đệ.

Đô Đô vội vàng há miệng, nuốt chửng lấy miếng kem mát lạnh, sau đó cầm bát của mình che mặt lén lút ăn hết miếng kem lớn trong miệng rồi lại lén kéo tay áo Đoàn Đoàn, khẽ gọi: "Ca ca."

Giang Oản Oản thấy vậy, vội vàng kéo tai Đô Đô: "Đừng được voi đòi tiên! Con ở phủ đã ăn không ít rồi!"

Đô Đô rụt vai lại, vô lực đáp: "Vâng ạ."

Vài ngày sau.

"Tiểu cữu, ngày mai cữu sẽ biểu diễn [Đoạn Kiều] sao?" Đoàn Đoàn hỏi.

"Ừm, theo yêu cầu của đông đảo người xem, đây là buổi diễn cuối cùng." Giang Tư Nguyệt gật đầu.

"Ta đã lâu không được xem rồi, hôm nay nhất định phải thưởng thức cho trọn vẹn." Đoàn Đoàn nói.

Giang Tư Nguyệt đứng dậy, chỉnh lại y phục bằng vải xanh thanh nhã trên người rồi quay đầu nhìn Đoàn Đoàn: "Con mau đến chỗ ngồi tìm Đô Đô và những người khác đi, cữu cũng phải lên sân khấu rồi."

Đoàn Đoàn gật đầu rồi đi ra ngoài.

Cậu bé bước vào từ hàng ghế đầu tiên, vô tình vấp phải chân một người. Cậu quay đầu nhìn thoáng qua rồi thốt lên một tiếng "Thứ lỗi", sau đó lại cảm thấy người trước mắt có chút quen mắt. Nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn không nhớ ra đã gặp ở đâu, bèn không nghĩ ngợi thêm nữa.

"Ca ca, mau ngồi xuống!" Đô Đô thấy cậu đứng cạnh chỗ ngồi không nhúc nhích, vội vàng gọi cậu.

Đoàn Đoàn mới phản ứng lại, lúc này mới đi ba bốn bước ngồi xuống bên cạnh Đô Đô.

"Này! Ca ca! Bỏng ngô! Hôm nay nương cố ý bảo đệ mang theo, giòn thơm! Ăn ngon lắm!" Đô Đô vội vàng đưa bỏng ngô trong lòng mình cho cậu.

Đoàn Đoàn lấy một nắm nhỏ, chậm rãi ăn, thấy đèn trong hí viện đột nhiên tắt liền nói: "Sắp bắt đầu rồi! Đừng nói chuyện nữa."

Nam nhân vận áo gấm trắng ngồi bên cạnh cậu bé đang nghiêng đầu nhìn hai huynh đệ Đoàn Đoàn và Đô Đô. Sau khi đèn tắt trong chốc lát, ánh mắt đã thu lại, sau đó chăm chú nhìn lên sân khấu.

Dần dần, màn nhung kéo ra, thấy khuôn mặt như ngọc và dáng đứng thẳng tắp của Giang Tư Nguyệt trên sân khấu khiến chàng khẽ nắm chặt ngón tay.

Nhìn Giang Tư Nguyệt trên sân khấu vì nỗi lòng cảm thương bá tánh lâm bệnh dịch mà chăm sóc tận tình không quản thân thể mệt mỏi, dù biết tất cả đều là màn kịch, nhưng chàng vẫn không khỏi thấy đau lòng.

Cho đến khi thiếu niên trên đài mãi mãi ngã xuống trong thành nhỏ ngập tràn thương tích, dịch bệnh hoành hành khắp chốn, trong lòng chàng có một nỗi đau lan tỏa.

Nhìn màn nhung từ từ kéo lên, chàng cau mày, mãi đến một lúc sau, đèn trong toàn bộ hí viện mới sáng trở lại, thiếu niên trên đài lại hiện thân trên sân khấu. Lúc này chàng mới từ từ giãn mày, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào người trên đài.

"Đã lâu rồi không diễn [Đoạn Kiều], hy vọng mọi người sẽ không quá thất vọng với màn biểu diễn hôm nay."

Giọng nói ôn hòa của Giang Tư Nguyệt vang vọng trong hí viện.

Hôm nay không hiểu sao Giang Tư Nguyệt lại có chút bất an, chàng luôn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí còn có chút lo lắng. Song, không đời nào có chuyện đó, khán giả vốn dĩ sẽ chăm chú dõi theo buổi diễn, tự nhiên sẽ nhìn chằm chằm vào chàng, điều ấy chàng cũng đã sớm quen thuộc rồi. Lần cuối chàng có cảm giác này đã là từ rất lâu rồi, chàng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.