Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi lẽ nàng chưa từng cự tuyệt y bao giờ.

Tần Kỳ An thấy hồi lâu mà nàng vẫn chẳng đáp lời, động tác y dần phóng túng, lấn tới từng tấc một. Y hôn tai, hôn cổ nàng mà không chút e dè.

Mộ Nam Tinh nằm trọn trong vòng tay y, thân thể khẽ run rẩy.

Rồi nàng đẩy đầu y ra xa: “Đệ đừng như vậy! Tần Kỳ An, đệ mau thả ta ra!”

Tần Kỳ An lập tức đứng sững, đôi môi vẫn dán chặt vào cổ nàng, động tác chẳng hề thay đổi. Y nói: “Mộ Nam Tinh, tất cả lời ta nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, ta thật sự rất yêu nàng!”

Dứt lời, y như phát cuồng: “Nàng có hay chăng? Khi thấy lũ thư sinh Quốc Tử Giám ra sức lấy lòng nàng, ta thấy vô cùng khó chịu, chỉ hận không thể đá bay bọn chúng ra ngoài. Cả những ma ma thiếp y phục cho nàng nữa, ta ganh tỵ đến độ phát điên! Ta chẳng muốn để bất cứ kẻ nào chạm vào nàng! Nàng là của ta! Từ thuở nhỏ đến giờ, nàng luôn là của riêng ta! Ta thề sẽ không bao giờ cho phép kẻ khác cướp nàng khỏi tay ta!”

Ánh mắt y nóng rực tựa lửa đốt, khiến Mộ Nam Tinh vừa chạm mắt đã thấy thân mình như bị thiêu cháy.

Qua một hồi lâu, Mộ Nam Tinh mới nhẹ nhàng thốt lời: “Đoàn Đoàn, đệ quá ỷ lại vào ta bởi chúng ta lớn lên cùng nhau. Nếu đệ tiếp xúc với những người khác, ắt đệ sẽ nhận ra ta cũng chẳng quá đỗi tốt đẹp đâu.”

Nghe thấy những lời đó, trong lòng Mộ Nam Tinh càng thêm khó chịu. Phải, từ nhỏ hai người họ đã ở cạnh nhau, đến nay Tần Kỳ An và nàng vẫn như hình với bóng, làm sao y có thể tìm được cơ hội mà động lòng với kẻ khác đây?

Nếu… Mai sau, hai người họ thật sự bên nhau, rồi y gặp được người mình yêu thích, vậy nàng biết phải làm sao giờ?

Mộ Nam Tinh chẳng dám đánh cược, cũng chẳng muốn đặt cược.

Nếu chẳng bắt đầu, ắt sẽ chẳng có hồi kết.

Đúng vậy! Nàng sợ! Bởi trên thế gian này, Tần Kỳ An là bằng hữu duy nhất của nàng, là thứ quý giá nhất, nàng không muốn mất đi y.

Nếu hai người họ mãi mãi là tri kỷ chí thân, vậy mọi lo lắng đều sẽ tan biến.

Giọng nàng hơi run lên: “Đoàn Đoàn đệ nghe lời ta, có được chăng? Chúng ta… Chúng ta chỉ làm bằng hữu thôi là đủ rồi. Biết đâu chừng sau này đệ sẽ gặp được người mình thực sự yêu thích, chỉ là bây giờ trong mắt đệ có mỗi ta thôi, đệ chưa từng tiếp xúc với kẻ khác.”

Hai mắt Tần Kỳ An đỏ au: “Nàng cũng nói rồi đó, trong mắt ta chỉ có mỗi nàng thì làm sao có thể động lòng với kẻ khác được chứ?”

Y né vết thương của Mộ Nam Tinh và ôm nàng chặt hơn: “Mộ Nam Tinh, coi như nàng thương hại ta đi, có được chăng?”

Nhìn ánh mắt tội nghiệp của y, trong lòng Mộ Nam Tinh bỗng mềm nhũn, tâm trí như ngưng trệ. Đến khi sực tỉnh có gì đó bất ổn thì nàng đã buột miệng thốt ra một tiếng “Được” như quỷ xui thần khiến.

Ngay sau đó, nàng lập tức cuống quýt lắc đầu: “Không không, ý của ta là… Chúng ta tạm thời… Tạm thời giữ nguyên thế này. Nếu đệ… Nếu đệ có người mình yêu thích, thì chúng ta vẫn sẽ là bằng hữu.”

Ánh mắt Tần Kỳ An lập tức trầm xuống: “Vậy ý của nàng là mấy lần ta nhìn thấy toàn bộ cơ thể nàng đều chẳng hề hấn gì, chạm vào vài lần cũng không sao, hôn vài lần… Cũng chẳng sao ư?”

Mộ Nam Tinh nghe những lời này, sắc mặt nàng lập tức cắt không còn giọt máu: “Chàng thật vô liêm sỉ! Tần Kỳ An, sao chàng lại có thể như vậy chứ?”

Y nhìn chằm chằm vạt áo trước n.g.ự.c nàng rồi điềm nhiên đáp lời: “Tạm thời ở bên nhau chính là như vậy đó! Chỉ cần chúng ta ở cạnh nhau, nàng là của ta. Thân thể nàng, trái tim nàng đều thuộc về ta! Ta muốn ngắm nhìn, muốn chạm vào, cũng muốn… muốn hôn!”

Nói rồi, y lập tức cúi đầu, đặt một nụ hôn lên chiếc dây thắt hình nơ bướm trước n.g.ự.c nàng.

Mộ Nam Tinh ngẩn ra, rồi sực tỉnh, kinh hãi giáng cho y một cái tát!

“Tần Kỳ An! Chàng… Chàng… Chàng thật vô liêm sỉ! Sao chàng lại như thế chứ!”

Tần Kỳ An tặc lưỡi, y áp mặt sát vào mặt nàng: “Nàng xem! Nếu nàng ở bên ta, ta sẽ là như vậy đó!”

Y nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống giường, sau đó ngồi bên mép giường rồi nói tiếp: “Đương nhiên, cho dù nàng không ở bên ta thì ta cũng muốn làm những chuyện này! Hơn nữa, ngay khi về kinh thành, ta sẽ lập tức đi cầu xin Bệ hạ tứ hôn! Nàng trốn không thoát đâu!”

Nói xong, y bưng chén thuốc lên rồi nói: “Ta đi lấy đồ ăn cho nàng, nàng nghĩ kỹ đi. Dù nàng đồng ý hay không đồng ý thì cũng chẳng có gì khác biệt, không phải sao?”

Nhìn bóng hình y khuất dần, Mộ Nam Tinh tựa đầu vào gối. Nàng cảm thấy vô cùng tức giận, sao y lại trở nên như thế… Tinh nghịch đến vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thứ cho nàng chẳng thể tìm nổi lời lẽ nào để hình dung vị đệ đệ kém mình vài tuổi này, cho dù y đã cao hơn nàng một cái đầu, nhưng nàng vẫn cảm thấy y là một đứa trẻ.

Sao lời nói lại vô liêm sỉ đến vậy chứ!

Mộ Nam Tinh thực không sao hiểu thấu, rõ ràng hai người vẫn luôn kề cận, rốt cuộc chàng học đâu ra những lời lẽ khiến người ta không nói nên lời này vậy? Nàng thật sự chẳng biết phải làm sao với chàng nữa.

Nàng nghĩ, từ trước đến nay mình vẫn luôn thuận theo ý chàng. Thôi thì cũng được, cứ thuận theo lẽ tự nhiên đi.

Chẳng mấy chốc, Tần Kỳ An đã bưng một bát cháo loãng vào trong quân trướng.

Chàng đặt khay lên bàn, thuần thục mà đặt lên môi Mộ Nam Tinh một nụ hôn, tựa như việc này đã diễn ra vô số lần.

Mộ Nam Tinh đã thôi bỏ cuộc, nàng chỉ đành thuận theo ý chàng, nếu bọn họ thực sự có thể… Kỳ thực, trong lòng nàng cũng chẳng hề chối từ. Suốt bao năm qua, Tần Kỳ An là người duy nhất thân thiết với nàng, cũng là người mà nàng không hề bài xích.

“Nào, ăn chút gì đi. Nàng bị thương nên chỉ được dùng những món thanh đạm, đợi đến khi vết thương lành lặn, ta sẽ chuẩn bị mỹ vị cho nàng.”

Mộ Nam Tinh khẽ than dài, nàng gật đầu: “Ừm.”

Dùng bữa xong, lòng dạ thoải mái hơn, Mộ Nam Tinh lập tức cảm nhận rõ ràng cơn đau nhức từ vết thương.

Thấy nàng nhíu mày, Tần Kỳ An từ từ đỡ nàng nằm xuống, đoạn lập tức muốn cởi áo trong của nàng.

Hành động này đã khiến Mộ Nam Tinh kinh sợ, vội nắm c.h.ặ.t t.a.y chàng: “Chàng làm gì vậy?”

Tần Kỳ An liếc nàng một cái, tránh khỏi tay nàng rồi tiếp tục hành động.

Chàng kéo áo trong của Mộ Nam Tinh đến một vị trí thích hợp, đoạn xích lại gần eo nàng, từ từ thổi khí.

Chàng ngẩng đầu lên nói: “Như vậy sẽ dễ chịu phần nào. Nàng cứ ngoan ngoãn nằm xuống gắng sức chìm vào giấc ngủ, ngủ rồi sẽ chẳng còn thấy đau nữa.”

Dứt lời, chàng lại tiếp tục thổi.

Thổi như vậy khiến Mộ Nam Tinh tức thì cảm thấy dễ chịu hơn vô vàn.

Song… Nàng theo bản năng khẽ chạm lên đầu chàng: “Chàng thổi như vậy ắt sẽ rất mệt mỏi, không cần đâu.”

Tần Kỳ An khẽ dụi đầu vào lòng bàn tay nàng: “Ta nào có mệt, chỉ cần nàng cảm thấy thoải mái hơn là đủ rồi.”

Mộ Nam Tinh xoa đầu chàng, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ sâu.

Nghe thấy tiếng hít thở lúc nông lúc sâu, Tần Kỳ An cẩn thận đắp chăn cho nàng, chàng khẽ thì thầm: “Tinh Tinh tỷ tỷ của ta, nàng hãy ngoan nhé.”

Đúng lúc này, trên trời đột nhiên vang lên tiếng sấm sét đùng đoàng, một cơn mưa lớn trút xuống vòng vây quân Nam Di tại vùng trũng bình nguyên.

Vương Viêm nhìn Tần Kỳ An, hắn vỗ vai chàng mà cười nói: “Người đã đoán trúng rồi! Cơn mưa này nào biết khi nào mới tạnh! Lần này, chắc chắn quân Nam Di sẽ bị mưa lớn gây thiệt hại không nhỏ!”

Tần Kỳ An khẽ nhếch môi cười, bây giờ mới chỉ đến thế thôi, nếu trời đổ mưa liên miên vài ngày đêm, vậy… Chắc hẳn sẽ rất thú vị.

Sau một ngày mưa lớn cọ rửa, nước tại vùng bình nguyên càng ngày càng dâng cao, giờ đây mực nước đã lên đến mắt cá chân những kẻ trưởng thành.

Đúng lúc này, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì đã tới Mộc Thành cùng với đội viện binh.

“Phụ mẫu? Cớ sao phụ mẫu lại tới đây?”

Tần Kỳ An sững sờ nhìn chằm chằm hai người vừa bất chợt xuất hiện.

Giang Oản Oản bất lực véo nhẹ tai chàng: “Con chẳng bận tâm khoa cử đình thí sao? Con vội vàng tới đây mà chẳng màng đến chuyện gì nữa!”