Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chàng nghĩ, người tuyệt vời đến nhường này… Là của riêng chàng!
Mãi mãi, vĩnh viễn… Thuộc về chàng!
“Kỳ An! Chàng mau lại đây xem kìa! Nơi ấy còn có một dòng suối nhỏ! Hoa ven suối đua nở vô cùng diễm lệ!”
Tần Kỳ An ôm nàng từ phía sau, tựa đầu lên bờ vai thon mềm của nàng, nhìn về phía Mộ Nam Tinh chỉ, mỉm cười gật đầu: “Ừm, ta thấy rồi, quả thật rất đẹp.”
“Kỳ An, lẽ ra chúng ta đã nên tới đây sớm hơn!”
Tần Kỳ An khẽ nghiêng đầu nhìn ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt nàng, gật đầu nhẹ giọng nói: “Đúng vậy, ta nên đưa nàng tới chốn này sớm hơn.”
Dứt lời, chàng khẽ đặt nụ hôn lên gò má nàng, rồi từ má trượt xuống cằm, lướt qua cả chiếc cổ ngọc.
Mộ Nam Tinh khẽ nghiêng đầu: “Ngứa quá, chàng đừng trêu chọc ta nữa. Cảnh đẹp tuyệt vời nhường ấy, nếu không ngắm thì uổng phí biết bao!”
Tần Kỳ An dụi mũi vào vành tai nàng, khẽ thì thầm: “Dẫu cảnh đẹp bao nhiêu cũng chẳng thể sánh bằng nàng. Vạn vật nơi đây chỉ làm nền tô điểm, còn nàng mới là tuyệt sắc nhất.”
Nhìn thảm cỏ xanh miết trên mặt đất, Mộ Nam Tinh nắm lấy tay chàng: “Được rồi, chúng ta ngồi xuống ngắm cảnh đi, ta đã chạy mệt lả rồi.”
Tần Kỳ An gật đầu: “Được, ta nghe lời nàng.”
Hai người ngồi trên bãi cỏ trên đỉnh núi, Tần Kỳ An ôm Mộ Nam Tinh trong lòng, ngắm nhìn vầng dương từ từ khuất dạng sau đỉnh núi. Nền trời xanh thẳm cũng dần nhuộm sắc mận chín.
Sắc trời dần tối, chẳng mấy chốc, muôn ngàn tinh tú đã giăng đầy khắp chân trời.
Vầng trăng khuyết lấp ló, nhợt nhạt mờ ảo. Những vì sao nhỏ thi nhau lấp lánh, tựa hồ đang tranh đoạt ánh sáng rực rỡ của nguyệt luân.
Tần Kỳ An cọ mái tóc mềm mại của Mộ Nam Tinh, ngẩng đầu ngắm nhìn vạn vì sao lấp lánh trên vòm trời. Sau đó, chàng cúi đầu ôm chặt nàng vào lòng, khẽ thì thầm bên tai: “Muôn vàn non sông tươi đẹp trên thế gian này cũng chẳng thể sánh bằng bầu trời đầy sao đang trải rộng trước mắt ta đây.”
Mộ Nam Tinh cố gạt đi cảm giác ngứa ngáy nơi vành tai, khẽ quay đầu lại, thủ thỉ: “Chàng cũng là người đặc biệt nhất trong lòng ta, quý giá và quan trọng vô ngần!”
Hương thơm ngào ngạt vương trong từng sợi tóc nàng khiến tâm trí Tần Kỳ An dần trở nên mê loạn. Con tim nặng trĩu của chàng đập dồn dập, sự rung động ấy khiến cả sống lưng Mộ Nam Tinh cũng khẽ rùng mình.
Chàng khẽ thở dài một tiếng nặng nề, cất lời: “Tinh Nhi, ta… ta muốn làm chuyện bậy rồi.”
Mộ Nam Tinh ngờ vực nhìn chàng: “Hả?”
Nhìn đôi mắt Tần Kỳ An đang bị dục vọng thiêu đốt, nàng bỗng im bặt.
Nàng không biết phải nói gì để xoa dịu bầu không khí quái lạ lúc này.
Cho đến khi, một đôi bàn tay ấm áp chợt đặt lên trước n.g.ự.c mình, khẽ xoa nắn.
Mộ Nam Tinh đột nhiên mở to đôi mắt! Người này, thực sự... thực sự dám làm vậy sao...
“Tinh Nhi, vì sao nàng… vì sao nàng lại quấn vải?”
Mộ Nam Tinh cắn môi một cái: “Ngày nào cũng phải giả làm nam nhi, đương nhiên… đương nhiên phải thế rồi…”
“… Ta giúp nàng cởi nó ra, được chứ?”
Ánh nước trong đáy mắt nàng khẽ lay động, nàng mím chặt môi dưới, không nói lấy một lời.
Tần Kỳ An nhìn nàng, giọng chàng trầm khàn: “Nếu nàng không lên tiếng, ta sẽ coi như nàng đã thuận tình.”
Chẳng mấy chốc, một dải lụa gấm trắng muốt nhẹ nhàng rơi xuống thảm cỏ xanh thẫm. Dẫu mảnh vải mỏng tang, song lực ném của người vứt nó lại quá mạnh, làm gãy vài cọng cỏ xanh xung quanh.
Dải lụa gấm theo cơn gió nhẹ nhàng bay lượn, lướt qua thảm cỏ xanh non, rồi trôi xuống giữa vách núi, cuối cùng hòa mình vào sắc cỏ xanh và biển hoa dưới chân núi.
Hai người đắm chìm trong ánh mắt đối phương, chẳng để ý tới điều này.
Tần Kỳ An nhìn khung cảnh trước mắt, chàng muốn tiến gần để chiêm ngưỡng kỹ hơn nhưng lại không dám.
Dẫu đây chẳng phải lần đầu chàng được chiêm ngưỡng cảnh tượng này, song cảm giác căng thẳng cùng rối bời trong lòng chàng vẫn chẳng hề vơi bớt, trái lại còn dâng trào mãnh liệt hơn thuở trước!
Mộ Nam Tinh cực kỳ căng thẳng, hàng mi nàng khẽ run, tự bản năng nín thở. Bàn tay mảnh khảnh trắng nõn của nàng siết chặt lấy những cọng cỏ dại xanh biếc trên mặt đất.
Song cỏ dại lại chẳng thể giúp được nàng, chỉ trong chốc lát, từng ngọn cỏ đã bị nàng bứt đứt.
Nàng thực sự hóa thành con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi, không một nơi nương tựa, con thuyền cô độc chênh vênh như sắp lật úp.
Chẳng mấy chốc, con thuyền đã tìm thấy bến đỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tần Kỳ An nắm lấy tay nàng, tựa đầu vào nơi ấm áp mềm mại.
Lưng chàng áp sát thảm cỏ xanh, phút chốc nhiễm lạnh, song ngay sau đó lại được một đôi tay nóng như lò sưởi ấm, tựa tường đồng vách sắt, giam giữ chặt chẽ.
Mộ Nam Tinh ngẩng đầu ngắm vòm trời vạn sao, rồi lại nhìn khuôn mặt tựa họa trước mắt. Dường như có một vì sao vừa rơi vào đáy mắt nàng, dường như trong lòng nàng muôn vạn điều đang sinh sôi nảy nở, nghiền nát sức sống mãnh liệt xen lẫn trong sự phồn hoa.
Chẳng mấy chốc, nỗi lo lắng vô tận cùng sự bối rối trong lòng nàng đã bị xua tan, không còn lối thoát, bằng khí thế như dời núi lấp biển.
Ngắm nhìn đôi mắt lấp lánh như tinh tú của chàng, Mộ Nam Tinh miết mải không nỡ rời đi.
Thấy Mộ Nam Tinh ngắm nhìn mình, tay lại chẳng chút khước từ động tác của chàng, Tần Kỳ An bỗng dấy lên chút lo lắng. Theo lẽ thường, nàng ấy phải lên tiếng từ chối mới phải.
Thấy dáng vẻ lộn xộn luộm thuộm của nàng, đôi mắt vốn ngây ngây ngất ngất của chàng thoáng chốc lấy lại vẻ thanh tĩnh, trong veo.
Sau đó chàng vội vã vén xiêm y che thân của Mộ Nam Tinh lên trên, quấn chặt lấy thân mình nàng rồi ôm xiết nàng vào lòng.
“Tinh Nhi, đúng rồi… Xin lỗi, ta… Ta không cố ý.”
Mộ Nam Tinh khẽ thở dài. Giờ khắc này, chàng lại chẳng còn chút vẻ đáng yêu nào nữa, sao lại khờ dại đến vậy?
Nàng không khước từ, chẳng phản kháng, lẽ nào không cần nói cũng tự hiểu ư?
Thế nhưng chàng lại… lại như khúc gỗ mục, chỉ dám hôn đôi ba lượt mà thôi.
Nàng thầm nghĩ rằng, dù có làm vài việc vượt lẽ thường… thì hà cớ gì phải bận lòng? Nàng tự nguyện cam lòng, thậm chí cầu còn chẳng được…
“Căn am nhỏ chàng nhắc đến ở đâu? Chúng ta hãy đến đó đi!”
Tần Kỳ An nhìn nàng rồi gật đầu: “Ở chân núi, ta cõng nàng xuống dưới, được chăng?”
Mộ Nam Tinh do dự đôi chút rồi khẽ gật: “Được.”
Sau đó nàng đảo mắt khắp thảm cỏ xanh, nhưng chẳng thấy bóng dáng tấm gấm vóc đâu, trái tim đang đập chợt hẫng đi một nhịp: “Nó đâu rồi?”
“Cái gì?” Tần Kỳ An ngơ ngác hỏi lại.
Mộ Nam Tinh mím môi, nhíu mày nói: “Tấm vải ấy.”
Tần Kỳ An ngây người đến nỗi hé miệng không nói nên lời.
Chàng vội vàng nhìn quanh quất, chẳng thấy bóng dáng tấm vải trắng ngà đâu cả.
“Không có… Không có…”
Mộ Nam Tinh liếc nhìn chàng, ánh mắt hiện lên vẻ bất lực: “Chàng… Chàng cứ muốn thế này… Vậy đã xong xuôi chưa?”
Tần Kỳ An gãi gãi cái ót, có chút ngượng nghịu, lại thêm phần chột dạ: “E là đã bị gió thổi bay mất rồi.”
Mộ Nam Tinh khẽ thở dài: “Chàng xoay mặt sang hướng khác.”
Tần Kỳ An ngoan ngoãn làm theo.
Mộ Nam Tinh cúi đầu nhìn xuống, dùng áo ngoài vốn chẳng được dày lắm, cẩn thận quấn quanh thân thể, rồi nhẹ nhàng vòng tay qua vai chàng.
Tần Kỳ An lập tức ngồi xổm xuống.
Trong suốt quá trình cõng Mộ Nam Tinh xuống núi, Tần Kỳ An cảm thấy khó khăn tột độ.
Chẳng phải nàng nặng đến nỗi không cõng nổi, trái lại, người trên lưng lại nhẹ tựa lông hồng, thậm chí chàng còn có thể cõng nàng chạy mấy bước cũng chẳng nề hà.
Chủ yếu là thân thể mềm mại kề sát lưng chàng, quả thật… quả thật là quá đỗi dịu dàng.
Chàng cõng nàng đến nỗi trán lấm tấm mồ hôi.
Mộ Nam Tinh vẫn ôm ghì cổ chàng, càng lúc càng nép sát vào.
Yết hầu chàng không ngừng lên xuống, nuốt khan một ngụm.
Cuối cùng cũng cõng được nàng đến chân núi, chàng mới có thể ngơi nghỉ đôi chút.
Mộ Nam Tinh trèo xuống lưng chàng, nhìn dáng vẻ ướt đẫm mồ hôi của chàng thì giật mình kinh hãi.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt nàng lại chuyển sang nghi hoặc sâu sắc và vẻ khó tin: “Thiếp nặng lắm sao? Chàng lại mệt mỏi đến nỗi này?”
Tần Kỳ An giật mình nhìn khuôn mặt nàng rồi từ từ dời xuống, chợt ho nhẹ một tiếng: “Không phải nàng nặng, mà là do… ta cảm thấy nóng bức mà thôi.”