Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kỳ An ca! Hôm nay huynh thật tuấn tú! Đệ thấy rất nhiều người đều ném hoa cho huynh! Nhưng hai người cưỡi ngựa cùng huynh thì không có! Kỳ An ca, mọi người đều mến huynh!"
Tần Kỳ An cúi đầu xoa đầu tiểu đệ, nói: "Diệp nhi, ca ca và hoàng huynh đưa đệ về cung, được chứ? Chúng ta còn có việc khác phải làm."
Mộ Nam Diệp lập tức nhăn mặt, ra vẻ buồn rầu: "Nhưng mà... Nhưng mà đệ không muốn về, chẳng dễ gì đệ mới được ra ngoài."
Tần Kỳ An nhìn vẻ mặt tủi thân đáng thương của tiểu đệ, chàng trầm ngâm một lát, rồi nói: "Vậy thì thế này được không, ca ca đưa đệ về phủ của huynh, đệ chơi với Đô Đô huynh, lại có thể để thúc thẩm nấu cho đệ món ngon, được chứ?"
Nghe vậy, Mộ Nam Diệp hớn hở đáp lời không chút do dự: "Được! Đệ muốn ăn món ngon do thẩm nấu!"
Nói xong, tiểu đệ còn thèm thuồng l.i.ế.m môi.
Không lâu sau, hai người đã đưa Mộ Nam Diệp tới nơi.
Nhìn Mộ Nam Diệp hớn hở được Giang Oản Oản dắt vào phủ, Mộ Nam Tinh nhìn theo, lòng nàng chợt dấy lên một nỗi áy náy khôn tả.
Nàng khẽ ho khan một tiếng để che giấu, nhìn Tần Kỳ An nói: "Chúng ta... Tiếp theo làm gì?"
Tần Kỳ An nắm tay nàng, nhanh chóng leo lên xe ngựa.
"Hôm nay, liệu ta có thể không về chăng?"
Mộ Nam Tinh khẽ chớp mi, hồi lâu không thốt nên lời.
"Được rồi, vậy thì…"
Tần Kỳ An tuy dấy lên đôi chút thất vọng, song cũng nằm trong dự liệu.
Nhưng chàng còn chưa nói hết lời, Mộ Nam Tinh đã vội vã túm lấy vạt áo trước n.g.ự.c chàng, kéo mạnh về phía mình, khiến chàng nhất thời không kịp trở tay, ngã nhào vào vòng ôm của nàng.
Mộ Nam Tinh đưa tay vuốt ve gương mặt chàng, rồi cúi đầu, đặt một nụ hôn nồng nàn lên cánh môi mềm mại.
Tần Kỳ An ngẩn người, đoạn khóe môi khẽ nhếch, chủ động đáp lại, cuốn sâu vào nụ hôn nồng nhiệt, như muốn nuốt trọn lấy nàng.
Tần Kỳ An lau vệt m.á.u nơi khóe môi, cười khẽ mà nói: "Tỷ cắn ta đến nông nỗi này, sao tỷ lại nỡ lòng?"
Mộ Nam Tinh hít vào một hơi thật sâu, nhìn y: "Không cắn đệ, chẳng lẽ chờ đến nghẹn thở mà c.h.ế.t ư?"
"Đi đâu?"
"Cần xem tỷ có muốn hồi cung không."
Mộ Nam Tinh cúi đầu nhìn y, ánh mắt ánh lên ý trêu ghẹo: "Ta dám không về nhưng đệ có dám làm gì chăng?"
Tần Kỳ An khẽ chớp mắt rồi nheo lại: "Tỷ đây là đang nghi ngờ sự ái mộ của ta dành cho tỷ sao..."
Mộ Nam Tinh lại hỏi: "Vậy đệ có dám không?"
Y khẽ ho khan một tiếng, bất đắc dĩ đáp lời: "Tỷ là nữ nhân, há có thể như thế... Chẳng lẽ còn phóng túng hơn cả ta sao? Nói những lời này làm gì?"
"Vậy, ta có về cung hay không, có gì khác biệt sao?"
Tần Kỳ An vội vã thốt lên: "Có khác! Đương nhiên là có khác biệt rồi! Chúng ta có thể ở bên nhau vĩnh viễn không chia lìa mà! Tỷ không nhớ ta sao?"
Lời y vừa dứt, Mộ Nam Tinh lại tiếp tục đánh giá y từ đầu đến chân: "Ta vừa gặp ai đó tựa như hôm qua? Có gì đáng để nhớ đâu."
Tần Kỳ An thấy nàng nhất quyết không chịu thuận theo, lập tức ôm lấy vòng eo nàng mà làm nũng: "Tinh nhi tỷ, xin hãy thuận theo ta đi! Được không?"
"Tinh nhi... Tinh nhi... Ôi chao ôi, nương tử! Nàng hãy thuận theo đi!"
Đồng tử Mộ Nam Tinh khẽ run rẩy, véo tai y: "Thật quá ủy mị!"
Tần Kỳ An chống người rời khỏi vòng tay nàng, nhanh như chớp hôn lên cằm nàng: "Hãy thuận theo ta đi, ta thật sự nhớ tỷ, tỷ không nguyện ý cùng ta mừng rỡ sao?"
Nhìn chàng trai trước mặt đôi mắt lấp lánh như sao nũng nịu bên mình, Mộ Nam Tinh không khỏi cảm thấy y đáng yêu. Nàng luôn cảm thấy y đáng yêu.
Mặc dù nói một trượng phu cao lớn như y đáng yêu dẫu không thể xem là lời tán dương, nhưng... Mộ Nam Tinh thực sự vô cùng ưa thích... Vô cùng ưa thích.
Trầm ngâm đôi lát, Mộ Nam Tinh khẽ cất lời: “Nếu chơi đủ vui thú, ta sẽ không về.”
Tần Kỳ An nằm trên đùi nàng, giơ ba ngón tay thề, vội vàng cam đoan: “Tuyệt đối sẽ rất vui! Hôm nay ta sẽ dẫn nàng đến biển hoa mênh mông! Nơi đó còn có cả núi, dẫu không quá cao dốc, song lại là nơi ngắm trọn vẹn ráng chiều buông. Thời tiết hôm nay lại đẹp đến vậy, ắt hẳn cảnh ráng chiều buông cũng sẽ vô cùng diễm lệ, chúng ta còn có thể chiêm ngưỡng bầu trời vạn vì sao lấp lánh! Nơi đó còn có một tiểu ốc đã được ta thuê sẵn, chúng ta có thể dừng chân lại đó.”
Mộ Nam Tinh vừa nghe đã cảm thấy nơi đó ắt hẳn là một chốn bồng lai tiên cảnh.
“Sao chàng lại tìm được chỗ đó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tần Kỳ An đắc ý đáp: “Có người chỉ điểm cho ta nên ta đã đến đó xem xét, quả nhiên là mỹ cảnh tuyệt trần! Tiểu ốc đó trải đầy các loài hoa, dẫu bé nhỏ song vô cùng ấm áp, an yên, cảnh vật xung quanh lại càng xiêu lòng người.”
“Hôm nay ta sẽ thưởng ngoạn thật kỹ lưỡng.”
Trầm ngâm đôi lát, nàng lại cúi đầu khẽ nói: “Hôm nay chàng đã bận rộn cả ngày trời rồi, hẳn là đã rất mệt mỏi, chàng nên chợp mắt đôi lát đi!”
Tần Kỳ An ôm lấy eo nàng rồi khẽ cọ cọ vài cái: “Người đánh xe biết rõ chốn ấy ở đâu, lát nữa khi y dừng ngựa, nàng nhớ đánh thức ta dậy nhé, ta chợp mắt đôi lát.”
Mộ Nam Tinh dịu dàng xoa vị trí thái dương cho y, khẽ đáp: “Được.”
Chàng trai trong lòng nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, Mộ Nam Tinh dịu dàng vuốt ve khuôn mặt y, đôi mắt nàng ngập tràn dịu dàng cùng lưu luyến.
Nàng khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên vầng trán y, thủ thỉ khẽ khàng: “Chàng đã vất vả rồi, Kỳ An của ta, Đoàn Đoàn của ta.”
Tần Kỳ An yên giấc say nồng trong vòng tay nàng, khuôn mặt ánh lên ý cười viên mãn.
Chẳng mấy chốc, xe ngựa đã dừng lại ngay cổng gỗ dựng trước rào chắn của biển hoa.
Nhưng Tần Kỳ An vẫn đang say giấc nồng.
Mộ Nam Tinh nhìn y, không hề có ý định đánh thức y. Nàng chỉ chờ đến khi Tần Kỳ An tự mình thức giấc, bấy giờ mới tiến vào. Mỹ cảnh dẫu tuyệt trần, cũng nào sánh bằng việc người trong lòng có thể an giấc thật sâu.
Cứ thế chờ đợi hồi lâu, cuối cùng Mộ Nam Tinh tựa vào xe ngựa mà lại chìm vào giấc ngủ.
Tần Kỳ An mơ màng tỉnh giấc, thấy thân ảnh nàng nghiêng nhẹ, đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền.
Y nhẹ chân nhẹ tay ngồi dậy, y vừa cựa mình, Mộ Nam Tinh đã mở mắt ra.
Tần Kỳ An bối rối nhìn nàng: “Nàng quá đỗi nhạy cảm, chỉ động nhẹ chút đã khiến nàng thức giấc.”
“Ta quen rồi, chẳng phải ta vẫn luôn như thế sao?”
Tần Kỳ An vén tấm rèm xe, nhìn ra bên ngoài, thấy ráng chiều đã dần buông nơi chân trời Tây, y vội nắm lấy tay nàng mà nói: “Đi thôi, chúng ta cần mau chóng lên đường! Sau khi lên tới đỉnh núi, e rằng khó lòng kịp ngắm cảnh ráng chiều buông.”
Lời vừa dứt, y đã kéo Mộ Nam Tinh nhảy vọt xuống xe ngựa.
Kéo nàng chầm chậm bước đi trên đoạn đường dài.
Dọc đường có ngàn vạn loài hoa khoe sắc đua hương, phóng tầm mắt nhìn theo, dường như trải dài đến tận chân trời.
Mộ Nam Tinh nhìn thấy cảnh này, mùi hương hoa thơm ngát xông vào tận mũi, nơi đây quả thực là một chốn bồng lai.
Nàng dừng bước lại, vội kéo Tần Kỳ An giữ lại: “Chậm đã! Nơi đây cũng đã vô cùng tuyệt đẹp rồi!”
Tần Kỳ An dừng bước, đáp lời: “Nơi này tính là gì, khi lên tới đỉnh núi, chúng ta có thể thu trọn vẹn mọi mỹ cảnh vào tầm mắt, lại thêm cảnh ráng chiều buông, đó mới thật sự là tuyệt mỹ!”
Nói đoạn, y tiếp tục kéo Mộ Nam Tinh chạy nhanh hơn: “Chúng ta cần mau chóng thêm chút nữa.”
“Kỳ An, chúng ta có kịp ngắm không?”
“Kịp! Đương nhiên là sẽ kịp!”
Hai người bước đi trong biển hoa rực rỡ, chẳng mấy chốc đã tới chân núi. Núi non chẳng quá hiểm trở, thế nên chỉ mất vỏn vẹn hai khắc là đã leo lên tới đỉnh.
Đứng trên đỉnh núi, thu cảnh tượng trước mắt vào tầm mắt, Mộ Nam Tinh như quên cả hô hấp.
Màu sắc nơi chân trời tựa như đổ tràn xuống trần gian, vạn hoa khoe sắc đua hương, đẹp tựa gấm thêu hoa dệt, địa hình trùng điệp. Gió nhẹ thổi qua, hương thơm quyến luyến không dứt, xộc thẳng vào khứu giác.
Tà dương vàng rực nơi chân trời rải xuống biển hoa không chút keo kiệt, dường như muốn dâng hiến toàn bộ vẻ rực rỡ cuối cùng của mình, khiến cả một vùng đất phủ lên lớp lụa vàng mỏng manh tựa hơi nước.
Tần Kỳ An hơi thở gấp gáp, nhìn về phía nàng: “Thế nào? Ta nào có lừa gạt nàng chứ?”
Trên khuôn mặt Mộ Nam Tinh bừng nở nụ cười rạng rỡ: “Kỳ An, quả thực nơi đây tuyệt mỹ biết bao! Ta vô cùng yêu thích!”
Ngắm nhìn nụ cười trong trẻo mà diễm lệ của nàng, Tần Kỳ An ngây người, nụ cười rạng rỡ đến thế của Mộ Nam Tinh, quả thật hiếm khi được thấy.
Từ thuở nào đến nay, nàng luôn tự ép mình vào khuôn phép lễ nghi, gương mặt thường vô cảm, khi vui vẻ cũng chỉ khẽ nở nụ cười nhạt, trông vừa lãnh đạm vừa xa cách.
Chỉ có Tần Kỳ An lớn lên cùng nàng từ thuở nhỏ mới hay trái tim nàng vốn yếu mềm, chẳng như vẻ ngoài xa cách ngàn dặm.
Trái lại, nàng khao khát bản thân có thể vô lo vô nghĩ, có được cuộc sống tự do tự tại vô bờ bến.
Cho đến nay, nàng đã sống một cuộc đời quá đỗi gian truân.
Tần Kỳ An nhìn nàng, tâm tư khôn nguôi lay động, cảnh Mộ Nam Tinh tự tại phóng khoáng nhường này, quả khiến chàng say mê vô hạn.