Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Nhị Nương đứng cạnh đó, trong lòng hoảng hốt khôn nguôi, mãi một lúc lâu vẫn chẳng thể trấn tĩnh lại được, bà ta biết hai người vừa tới đây. Đó chính là huyện lệnh đại nhân cùng thiên kim của ngài, thân phận cao quý là vậy, lại chịu hạ cố dùng khoai tây của Giang Oản Oản cùng vài người khác, chẳng những tán thưởng không ngớt, lại còn muốn tới phủ nàng dùng bữa!
Bà ta lẳng lặng che lồng n.g.ự.c đang đập thình thịch vì kinh hãi của mình lại, vừa rồi bà ta còn nghĩ... May mắn thay... May mắn thay...
Chẳng mấy chốc sau khi cha con Lý Viễn rời đi, đã thấy đám thư sinh từ học viện hăm hở tiến về phía này.
Giang Oản Oản vừa thấy bọn họ từ xa, nàng lập tức cho khoai tây vào nồi.
“Chủ quán! Chúng ta sắp c.h.ế.t đói mất rồi, phải bao lâu nữa thì khoai mới chín đây?”
Giang Oản Oản nói: “Nhanh thôi, khoai đã gần chín rồi!”
Hôm nay Tần Duyệt cũng ghé tới, cậu ấy vui vẻ nói: “Tẩu tử, đệ nghe nói tẩu còn bán cả cá viên phải không? Vương Lâm Chi nói ngon lắm! Thực sự như vậy ư?”
Chưa đợi Giang Oản Oản kịp đáp lời, Tần Tĩnh Nghiễn đã vội nhìn Tần Duyệt mà rằng: “A Duyệt, tài nghệ của tẩu tử nhà ta lẽ nào ngươi còn không tin sao? Ta thấy nó còn hơn cả khoai tây gấp vạn phần!”
Tần Duyệt vỗ vai đệ ấy: “Ngươi quả là có phúc lộc, ngày nào cũng được thưởng thức món ngon!”
Chỉ chốc lát, vài phần khoai tây nóng hổi đã được trộn đều, Giang Oản Oản chia thành từng suất cho bọn đệ, đặt gọn gàng cạnh quầy hàng: “Khi còn nóng hổi, các ngươi mau dùng đi! Để ta đi chiên cá viên.”
Sau khi thả cá viên vào trong chảo dầu, Giang Oản Oản thấy bọn đệ ăn ngon miệng, nàng nói: “Kỳ thực, các ngươi có thể mang theo ít cơm hoặc lương khô mà trộn khoai tây vào ăn cùng, ngày nào cũng dùng e sẽ sinh ngán.”
Đám thư sinh nghe vậy, vẻ mặt đầy hối tiếc mà nói: “Phải rồi! Sao ta lại không nghĩ ra điều này chứ!”
“Có khi khoai tây chẳng đủ ăn, nếu mang cơm tới thì có thể no bụng, mà dùng khoai tây cùng cơm có lẽ còn ngon hơn bội phần!”
“Đúng vậy, ngày mai chúng ta sẽ mang theo.”
Chẳng mấy chốc, cá viên chiên vàng ươm đã ra khỏi nồi, mỗi người một phần, cầm ống tre của mình mà nhanh chóng đưa vào miệng, chỉ một phần cá viên, ăn vèo đã hết, quả thực chẳng đủ nhét kẽ răng.
“Chủ quán, sao cá viên lại ít đến vậy? Dùng chưa đã thèm! Vừa khêu gợi được con sâu háu ăn trong bụng ta đã hết sạch rồi.”
“Đúng vậy! Mỗi người phải có ít nhất một phần, chủ quán chuẩn bị quá ít, mai phải chuẩn bị nhiều hơn nữa!”
Giang Oản Oản đành bất đắc dĩ giải bày: “Hôm qua chúng ta mới bắt đầu bán cá viên, hơn nữa giá cũng đắt hơn khoai tây một chút, sợ chuẩn bị nhiều lại chẳng có ai mua.”
“Vả lại, hai ngày nay chúng ta về nhà đều phải tự tay bắt cá, băm nhuyễn thịt cá, sau đó lại lọc bỏ xương, kết hợp với các nguyên liệu khác mới có thể làm thành viên. Những công đoạn này vô cùng tốn thời gian, chúng ta thực sự không thể chuẩn bị quá nhiều.”
Thấy vẻ mặt thất vọng của bọn đệ, Giang Oản Oản đành phải trấn an: “Nhưng mà về sau chúng ta sẽ cố gắng chuẩn bị nhiều hơn một chút.”
Giang Oản Oản nghĩ, hôm nay Lý Tam ca tới giao cá, nhất định phải dặn huynh ấy vớt nhiều hơn nữa mới được.
Một đám người nghe nàng nói, bấy giờ mới an tâm phần nào, sau đó còn dặn dò thêm: “Chủ quán, nếu thực sự không chuẩn bị kịp, cứ giữ lại hết cá viên cho bọn ta, chớ bán cho người khác.”
Giang Oản Oản bất lực khẽ lắc đầu: “Không được, rất nhiều khách đây đều là cố nhân thường xuyên ghé thăm, nếu không chuẩn bị cho họ, e rằng họ sẽ có lời ra tiếng vào.”
Bách tính cũng đành thôi, chẳng có cách nào cưỡng cầu, chỉ còn biết mong rằng về sau nàng có thể chuẩn bị nhiều hơn một chút.
Họ ăn sạch những viên cá, lại chia nhau khoai tây nanh sói còn để trên sạp hàng, rồi trả tiền xong xuôi mới rời đi.
Thấy đã bán hết, Giang Oản Oản liền đi mua hai bát mì bưng tới: “A đệ, có phải đang rất đói bụng rồi không? Chúng ta cứ dùng mì trước đi.”
Sau khi cùng Tần Tĩnh Nghiễn dọn dẹp hàng quán xong xuôi, Giang Oản Oản nói: “A đệ, đệ ở đây trông chừng xe hàng trước đi, ta đi sắm sửa chút đồ ăn để đêm về dùng bữa.”
Tần Tĩnh Nghiễn vội vàng gật đầu: “Được rồi, tẩu đi mau về chóng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vì hôm nay muốn khoản đãi gia quyến huyện lệnh dùng bữa, nàng phải cẩn thận cân nhắc xem nên trổ tài món nào, song vẫn phải xem chợ còn lại những gì.
Đi đến con phố bán đồ ăn kia, hai bên đường phố đều là đủ loại rau dưa. Nơi này tuy rằng phương thức chế biến còn thô sơ, nhưng rau dưa thường nhật hẳn là chẳng thiếu.
Giang Oản Oản vừa trầm ngâm suy tính món ăn, vừa tinh tế chọn lựa nguyên liệu.
Cuối cùng nàng chọn mua cà tím, ngồng tỏi, củ sen, cùng dưa chuột rồi đi đến chỗ bán thịt.
Đứng trước hàng thịt heo ngắm nghía một hồi, Giang Oản Oản chóng vánh mua bốn chiếc móng giò, thêm một miếng thịt m.ô.n.g thật lớn. Nhớ tới mấy hôm trước Tần Tĩnh Trì nói có chút muốn dùng món lòng heo, Giang Oản Oản liền mua thêm ruột già.
Đi ra khỏi quán thịt heo, thấy có người đang bán gia cầm nên Giang Oản Oản cũng mua một con gà. Thực ra mẫu thân Tần gia cũng nuôi vài con, song chúng đều còn quá bé, chưa thể mổ thịt đãi khách.
Trên đường trở về lại thấy có người bán cam, Giang Oản Oản nếm thử một quả, cảm giác vô cùng ngọt lịm, bèn mua mấy cân. Chỉ là giá có hơi đắt đỏ, mỗi cân sáu văn tiền.
Lúc Tần Tĩnh Nghiễn chờ đợi đến ngán ngẩm, rốt cuộc Giang Oản Oản cũng mang theo bao lớn gói nhỏ trở về. Tần Tĩnh Nghiễn vừa nhìn thấy từ xa, đã vội vã bước tới đỡ lấy từ tay tẩu: “Tẩu, sao tẩu lại sắm sửa nhiều đến thế?”
“Hôm nay toàn bộ gia quyến huyện lệnh đều đến nhà ta dùng bữa, đương nhiên phải sắm sửa nhiều thức ăn rồi.”
“Kẹo hồ lô đây! Kẹo hồ lô nóng giòn đây!”
Lúc này, người bán kẹo hồ lô rao hàng vừa khéo đi ngang qua bọn ta. Giang Oản Oản ngẫm nghĩ một chốc, liền bước tới mua ba xâu. Hôm nay Đoàn Đoàn muốn cùng đám tiểu tử Cẩu Đản chơi cỗ xe ngựa nhỏ, chắc hẳn bây giờ vẫn còn ở nhà, thế là nàng sắm sửa cho mỗi tiểu tử một xâu.
Tần Tĩnh Nghiễn nghi hoặc hỏi: “Tẩu, sao tẩu lại mua đến ba xâu? Đoàn Đoàn dùng một xâu là đủ rồi.”
Giang Oản Oản giải thích: “Hôm nay Đoàn Đoàn nói muốn chơi với Cẩu Đản Nhi và Nhị Oa, cho nên mua cho hai tiểu tử kia mỗi đứa một xâu.”
Tần Tĩnh Nghiễn nói: “Tẩu, sao tẩu lại đối đãi tử tế với hai tiểu tử ấy đến vậy?”
Giang Oản Oản dừng một chút, đáp lời: “Trước đây, hai tiểu tử ấy luôn dẫn Đoàn Đoàn đi chơi, hễ có kẻ nào ức h.i.ế.p Đoàn Đoàn, chúng đều xả thân che chở. Dù hoàn cảnh gia đình chẳng mấy khá giả, chúng vẫn thường lén lút giấu đồ ăn cho Đoàn Đoàn.”
“Đoàn Đoàn vô cùng yêu quý chúng, coi như huynh trưởng ruột thịt. Huống hồ, cả hai đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, lanh lợi, ta cũng lấy làm mừng.”
Trước kia thời mạt thế, hoàn toàn không thể trông thấy bất cứ tiểu hài nhi nào. Bất cứ căn cứ nào có tiểu hài nhi, hẳn nhiên chúng đều là báu vật của toàn bộ căn cứ, tất thảy mọi người đều muốn hết lòng chăm sóc. Căn cứ của ta khi ấy không có tiểu hài nhi nào, bởi vậy ta đặc biệt yêu thích chúng, huống chi hai tiểu tử này lại vô cùng khôn ngoan.
Tần Tĩnh Nghiễn nghe xong, nghiêm nghị gật đầu, cũng chẳng hỏi han thêm.
“Được rồi, chúng ta mau về thôi!”
Lúc hai người đẩy xe tới ngoài sân nhà mình thì đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của mấy tiểu tử.
Giang Oản Oản mỉm cười đẩy cửa ra. Nàng vừa bước vào, mấy tiểu tử liền hân hoan chạy tới: "Nương ơi! Nương đã về rồi!”
“Thẩm thẩm!”
“Thẩm đã trở về rồi!”
Giang Oản Oản lần lượt xoa đầu chúng rồi hỏi: “Các cháu đã dùng bữa chưa?”
Mấy tiểu tử gật đầu: “Dạ, đã dùng mì của nãi nãi nấu.”
Cẩu Đản nói: “Cháu cùng Nhị Oa dùng cơm xong mới tới đây!”
Giang Oản Oản nghe xong, lấy ra ba xâu kẹo hồ lô từ trên xe hàng: “Mau dùng đi!”
Đoàn Đoàn vui vẻ nhận lấy kẹo hồ lô, mà Cẩu Đản Nhi và Nhị Oa lại lúng túng đứng thẳng người: “Thẩm cứ để cho Đoàn Đoàn dùng đi, làm sao có thể cho chúng cháu ăn được!”