Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà khẽ cau mày khi thấy cảnh này. Bà lại quan sát nữ nhi mình, thấy khóe miệng nữ nhi không ngừng cong lên, khiến Tô Hà nhất thời không khỏi lo lắng, chẳng biết phải làm sao cho phải.
Lý Tuyết Trân cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình. Nàng ngắm nhìn Tần Tĩnh Nghiễn một lúc, vừa quay đầu, đã đối diện với ánh mắt của Tô Hà. Ánh mắt hoảng sợ cùng căng thẳng, nàng bèn cụp mi mắt xuống, hàng mi cứ chớp chớp liên tục.
Tô Hà nhìn cảnh tượng này thì còn gì không rõ nữa chứ. Nữ nhi nhà mình đã phải lòng... thiếu niên kia rồi...
Cho đến khi mọi người dùng bữa xong, Tô Hà vẫn còn có chút ngẩn ngơ.
Dùng bữa no say, sắc trời cũng dần sẫm tối, nhà Lý Viễn cũng đã đến lúc trở về. Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn khiêng rượu nho, còn Đoàn Đoàn lưu luyến không thôi mà nắm tay Tô Hà và Lý Tuyết Trân: "Tiểu di, nãi nãi, bao giờ mọi người mới quay lại chơi với Đoàn Đoàn?"
Tô Hà ôm nó, hôn một cái thật mạnh: "Đợi khi nào Đoàn Đoàn nhớ Tô nãi nãi thì chúng ta sẽ đến thăm Đoàn Đoàn."
Đoàn Đoàn nhẹ nhàng buông lời ngọt ngào: "Nhưng mọi người còn chưa đi mà Đoàn Đoàn đã bắt đầu nhớ rồi."
Giang Oản Oản và Lý Tuyết Trân đứng cạnh nhau, nghe những lời tiểu nhi tử nói, nàng liền cười: "Thằng bé này thật bám người quá. Lần trước Viễn thúc tới cũng vậy, ngoài miệng nó nói không nỡ, kết quả thúc ấy vừa đi là đã cùng những đứa trẻ khác trong thôn chơi đùa vui vẻ ngay."
Lý Tuyết Trân khẽ sờ đầu tiểu gia hỏa, cười nói: "Trẻ con mà, làm sao nhớ được nhiều như vậy, tình cảm đến rồi đi cũng mau."
"Đúng vậy."
Hai người hàn huyên vài câu, Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn đã khiêng rượu ra xe. Phu xe liền tiến tới hỗ trợ, từ từ chất rượu lên xe.
Tần Tĩnh Trì đi vào trong sân, Lý Viễn vỗ vỗ vai hắn nói: "Hiền điệt, hôm nào rảnh rỗi nhớ dẫn theo Oản Oản, A Nghiễn và tiểu Đoàn Đoàn tới nhà thúc làm khách!"
Tần Tĩnh Trì cười đáp lời: "Viễn thúc cứ yên tâm, khi nào thuận tiện nhất định sẽ tới." Hai huynh đệ và Lý Viễn cụng chén giao bôi một lúc, tình nghĩa lại càng thêm sâu đậm.
"Vậy chúng ta về trước đây."
Ba người đi ra cửa, Giang Oản Oản mới vỗ đầu, nàng nhớ ra mình còn nói dành cho bọn họ chút thịt bò khô mà lại quên mất.
Nàng nói với Tần Tĩnh Nghiễn: "A đệ, đệ bảo Viễn thúc cùng mọi người nán lại chốc lát, ta vào trong lấy ít thịt bò khô cho họ."
Tần Tĩnh Nghiễn nghe xong vội vàng chạy ra ngoài. Nhìn thấy Lý Tuyết Trân đi cuối cùng, cậu vừa do dự lại vừa căng thẳng. Thấy Lý Viễn và Tô Hà đã lên xe ngựa, chỉ còn Lý Tuyết Trân chưa lên, Tần Tĩnh Nghiễn khẽ cắn môi, vội mở miệng nói: "Chờ... Chờ một chút! Tẩu... Tẩu tử của ta nói còn muốn chuẩn bị cho mọi người chút thịt bò khô, nàng... Nàng chờ một chút."
Hai người nhìn nhau chốc lát. Tần Tĩnh Nghiễn liếc nhìn nàng vài lần mà sắc mặt đỏ bừng muốn né tránh ánh mắt đi. Một lát sau mới nghe thấy Lý Tuyết Trân nhẹ giọng nói: "Chàng... Rất ghét ta sao?"
Sắc trời đã rất tối, Lý Tuyết Trân chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo của cậu. Thấy cậu chỉ nhìn mình một chút đã dời ánh mắt đi khiến lòng nàng như bị kim đ.â.m mà đau đớn khôn nguôi.
Tần Tĩnh Trì nghe giọng nói của nàng có chút khàn khàn thì lo lắng không thôi, hoàn toàn không chú ý tới câu hỏi của nàng mà vội vàng hỏi: "Nàng sao vậy? Giọng sao lại khàn đến thế? Chẳng lẽ đã nhiễm phong hàn rồi?"
"Đúng rồi, cách đây không lâu tẩu tử ta cũng nhiễm phong hàn. Ta nhớ tẩu ấy còn chút dược liệu, để ta vào nấu cho nàng một chén. Nàng uống xong rồi hãy về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cậu nói xong định đi ngay, nhưng Lý Tuyết Trân lại vươn tay kéo tay cậu. Nàng kéo lấy cánh tay ấm áp của Tần Tĩnh Nghiễn, nhưng như chạm phải lửa, vội vàng buông ra: "Ta... Ta không... Không sao, không cần… Dược liệu."
Lý Tuyết Trân xấu hổ không thôi. Nàng chỉ muốn giữ lấy vạt áo chàng mà giải bày đôi lời, nào ngờ lại... lại...
Tần Tĩnh Nghiễn đứng bất động tại chỗ, nhìn bàn tay vừa được nàng chạm vào, trong lòng vừa kinh ngạc vừa ngập tràn hân hoan. Dẫu biết nàng chỉ vô ý đụng chạm, song tâm khảm chàng vẫn chẳng thể kìm được sự kích động và niềm hỷ lạc.
Lý Viễn và Tô Hà ngồi trên xe ngựa, thấy Lý Tuyết Trân còn chưa lên nên nghi ngờ liếc nhau. Lý Viễn vén rèm xe, vừa hay nhìn thấy khuê nữ nhà mình đang níu tay Tần Tĩnh Nghiễn. Ông lão khẽ kinh ngạc, vội buông rèm xuống, bất động nhìn chằm chằm Tô Hà. Qua hồi lâu, yết hầu khẽ chuyển động, ông kinh ngạc cất lời: "Ta... Ta vừa thấy Tuyết Trân... nàng ấy chủ động nắm tay Tần Tĩnh Nghiễn."
Tô Hà liếc nhìn ông ấy, bất đắc dĩ nói: "Tuyết Trân dường như đã phải lòng tiểu tử kia rồi. Lúc dùng bữa, thiếp đã nhận thấy nó cứ mãi dõi theo bóng hình hắn."
Lý Viễn lắp bắp nói: "Nhưng mà..." Ông ấy muốn nói ngay cả công tử gia đình quan lại quyền quý, thiếu gia nhà giàu có nàng cũng chẳng thèm liếc mắt, hà cớ gì lại để ý một tiểu tử nghèo khó đến vậy chứ. Nhưng nghĩ lại lúc trước khi Tô Hà ở cùng một chỗ với ông ấy, bộ dạng ông ấy khi đó cũng đâu khác gì so với Tần Tĩnh Nghiễn bây giờ.
Tô Hà thở dài: "Gặp qua bao nhiêu người như vậy nó vẫn không để vào mắt, bây giờ khó khăn lắm mới coi trọng một người. Nếu đã vậy, cứ thuận theo ý nó đi. Thiếp thấy phẩm chất của nhà này cũng không tệ, tiểu tử kia hẳn là cũng không kém."
Bà ấy đột nhiên nghĩ tới điều gì, lại nhìn Lý Viễn nói: "Chỉ là, thiếp thấy Tần Tĩnh Nghiễn kia hình như chẳng có ý tứ gì với Tuyết Trân nhà ta."
"Hả? Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng phải Tuyết Trân sẽ đau lòng c.h.ế.t mất sao? Không được không được, lúc nào đó ta phải nói chuyện với nhà Tần Tĩnh Trì mới được, không thể để nha đầu nhà chúng ta chịu ấm ức!"
Tô Hà nghiêm túc gật đầu: "Chàng nói đúng. Bao nhiêu nam tử tài hoa nàng ta chẳng thèm liếc mắt, vậy mà Tần Tĩnh Nghiễn này lại không hề để ý tới nàng! Nếu nha đầu thật sự ưng thuận, chúng ta sẽ cùng huynh tẩu hắn bàn bạc chuyện hôn sự. Dù sao có mệnh cha mẹ, lời mai mối, hắn cũng chẳng thể từ chối."
Hôm nay Tần phụ và Tần mẫu không có ở đây nên hai người dường như hoàn toàn quên mất cha nương Tần Tĩnh Nghiễn còn tồn tại.
Chẳng hiểu sao từ chỗ hơi ghét bỏ Tần Tĩnh Nghiễn, họ lại chuyển sang muốn ép hắn thành thân với nhà mình, hoàn toàn chẳng nhận ra có điều gì bất ổn.
Nếu Tần Tĩnh Nghiễn hay biết, chính bởi y tự nhận thấy bản thân không chút hy vọng, mà cố nén lòng chẳng dám nhìn Lý Tuyết Trân, lại khiến tương lai nhạc phụ nhạc mẫu chấp thuận mối hôn sự của họ, thì chắc hẳn ngay cả trong mộng cũng sẽ bật cười tỉnh giấc.
Chỉ có điều, lúc này Tần Tĩnh Nghiễn vẫn còn đang ngây người vì kích động, mãi đến khi Giang Oản Oản cầm khay thịt bò khô tiến đến, y mới dần dần lấy lại thần trí.
Giang Oản Oản nhận ra khí tức giữa hai người có phần khác lạ, nàng khẽ híp mắt lược qua ánh mắt đánh giá Tần Tĩnh Nghiễn và Lý Tuyết Trân: một người khóe môi chẳng ngừng giương cao, người kia thì khép nép nắm góc áo, trong xấu hổ xen lẫn chút khiếp sợ. Tình cảnh này, há chẳng phải đã tỏ tường ư? Rõ ràng đôi uyên ương này đã có bước tiến lớn rồi!
“Khụ khụ, Tuyết Trân này, đây là món thịt bò khô ta mới chế biến hôm nay, muội hãy mang về cùng Viễn thúc và Tô thẩm nếm thử. Lúc rảnh rỗi nhàn đàm, dùng để nhâm nhi quả là khoái khẩu đó.”
Lý Tuyết Trân vội vã đón lấy thịt bò khô từ tay nàng, đáp lời: "Đa tạ... Đa tạ tẩu tử."
Dứt lời, nàng chợt nhận ra điều gì đó không hợp lẽ, gọi tẩu tử... cũng có vẻ quá vội vàng chăng? Không biết là trong lòng đã nghĩ đến điều gì mà nàng liếc trộm Tần Tĩnh Nghiễn một cái, rồi lại thẹn thùng dời mắt đi, khẽ lắp bắp: "Vậy muội... chúng ta xin cáo lui trước."
Nói xong nhanh chóng lên xe ngựa.
Tần Tĩnh Nghiễn sững sờ, thất thần, ngơ ngẩn nhìn theo bóng xe ngựa khuất xa.
Giang Oản Oản nhìn thần sắc thất hồn của y, phì cười lắc đầu, vỗ vai y: “Đệ vẫn còn phải cố gắng nhiều đó!”
Tần Tĩnh Nghiễn thoát khỏi cơn thất thần, hoài nghi nhìn nàng, một lát sau, với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa xấu hổ, y mới lên tiếng: "Tẩu tử, tẩu... Tẩu đã biết cả rồi ư?"