Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản gắp hết phần thịt ba chỉ ra rìa vỉ sắt, rồi nàng đặt miếng thịt bò vào giữa trung tâm tiếp tục nướng. Thịt bò không cần nướng quá lâu, mặt ngoài vừa chín tới đã có thể thưởng thức.

Thịt bò nướng được tẩm ướp gia vị thơm ngon, đưa vào miệng sẽ cảm nhận được vị ngon của nước sốt ướp, cắn một miếng vừa mềm vừa mọng nước, dư vị lan tỏa khắp khoang miệng!

“Thật ngon quá!”

“Đúng vậy, sao Oản Oản tức phụ có thể nghĩ ra cách ăn thịt như vậy chứ! Thật thơm ngon vô cùng!”

Tần Tĩnh Nghiễn và Lý Tuyết Trân không ngừng cảm thán. Giang Oản Oản khẽ nở nụ cười, nàng lắc đầu khẽ cười nhìn hai kẻ vừa trò chuyện vừa hối hả nhét thịt nướng vào miệng. Hai người này đúng là sành ăn, lại còn thật là một cặp uyên ương trời đất tác thành.

Đoàn Đoàn không kịp đợi miếng thịt bò nguội bớt để nhét vào miệng, đã bị Tô Hà ngăn lại. Nàng thấy tiểu tử kia nóng vội, bèn nhéo mũi nhỏ của nó, ôn tồn nói: “Ôi chao, Tiểu Đoàn Đoàn của nãi nãi, để Tô nãi nãi… thổi nguội cho cháu nhé. Lỡ bị bỏng lưỡi thì biết phải làm sao đây!”

Đoàn Đoàn l.i.ế.m môi, cậu bé và Tô Hà cùng nhau thổi miếng thịt nướng trên đũa. Chờ đến khi nguội bớt, nó “À hú” một tiếng rồi lập tức nhét vào miệng. Cái miệng nhỏ nhắn của Đoàn Đoàn ngậm miếng thịt nướng, đôi má phồng lên, từ từ nhai thịt, đôi mắt to tròn nheo lại, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Giang Oản Oản ăn một miếng thịt bò, nhìn tiểu bánh bao nhà mình, bèn lên tiếng: “Thẩm thẩm cứ đưa Đoàn Đoàn cho cháu đi, để cháu tiện chăm sóc cho thằng bé.”

Đoàn Đoàn vừa nghe thấy vậy thì không đợi Tô Hà lên tiếng, đã tự động nhảy xuống ghế, bưng bát nhỏ của mình chạy đến chỗ Giang Oản Oản. Sau đó, cậu bé được Tần Tĩnh Trì ôm lên đặt ngồi giữa hai người bọn họ.

Tô Hà nhìn tiểu tử ngồi đối diện, lại thầm trao đổi ánh mắt với Lý Viễn, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Tiểu tử kia vừa đến cạnh cha mẹ thì lôi kéo hai người nũng nịu nói: “Cha nương ơi, Đoàn Đoàn còn muốn ăn thịt thơm ngon mềm mại!”

Lý Viễn nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé của cậu bé thì không khỏi thở dài, quả nhiên trước mặt cha mẹ thì khác hẳn. Tiểu gia hỏa này rõ ràng chưa từng thân thiết với bọn họ như vậy.

Trong lòng ông không ngớt ưu phiền, nhìn nữ nhi mình đang ăn uống vui vẻ, ông thầm nghĩ chẳng hay khi nào Lý Tuyết Trân mới sinh cho hai vợ chồng già này một tiểu tử để bế bồng, vui đùa.

Nghĩ đến đây, ông lại không nén nổi mà liếc nhìn Tần Tĩnh Nghiễn đang cúi đầu chuyên tâm cuốn thịt ba chỉ. Thấy dáng vẻ chẳng chút tự giác nào của hắn, ông cũng chẳng buồn nhìn thêm. Nhưng rất nhanh sau đó, ông đã bị cảnh Tần Tĩnh Nghiễn ăn món thịt nướng thơm lừng hấp dẫn kia thu hút. Ông nhìn một lúc, nuốt khan một tiếng, vội vàng cúi đầu dùng bữa tiếp.

Mấy người ăn hết một vòng thịt nướng, thì Giang Oản Oản đặt khoai tây, rau hẹ và cà tím lên vỉ nướng tiếp tục nướng. Trong lúc nướng, nàng còn cố ý phết một ít nước sốt đã chuẩn bị sẵn lên trên.

Quả cà tím được cắt làm đôi, Giang Oản Oản còn phết thêm một ít nước sốt đậm đà.

Chờ rau dưa nướng chín, mọi người lại tiếp tục trò chuyện về món ngao, ngao sốt tỏi để trên bếp than vẫn còn nóng hổi. Bây giờ so với lúc đầu thì thơm hơn nhiều, ăn càng thấy ngon miệng!

Sau khi dùng xong món ngao, rau dưa đã có thể ăn. Khoai tây có vị cay giòn, rau hẹ phủ đầy nước sốt. Đặt một lát tỏi lên trên, mùi vị quả thực rất ngon.

Tuy nhiên, thứ khiến mọi người kinh ngạc khôn tả vẫn là món cà tím nướng tỏi. Cà tím nướng thơm mềm, nước sốt tỏi thấm đẫm vào trong cà tím, vừa mềm thơm lại vừa ngon ngọt.

Giang Oản Oản thấy Đoàn Đoàn vô cùng yêu thích, bèn đặt hơn nửa số cà nướng tới trước mặt cậu bé, để cho cậu bé dùng thìa từ từ múc lên ăn.

Giang Oản Oản gạt hết rau dưa sang một bên, tiếp theo nàng đặt tôm và mực lên vỉ nướng rồi phết nước sốt lên bắt đầu nướng.

Giang Oản Oản đã xẻ lưng những con tôm lớn nên chúng chín rất nhanh. Thịt tôm thơm ngon kết hợp với mùi thơm của nước sốt, hòa quyện vào nhau khiến hương vị càng thêm mỹ diệu. Khi ăn vào miệng, cảm giác mỹ vị tràn ngập khoang miệng.

“Ôi chao… Thơm quá đỗi! Nếu mỗi ngày đều có thể ăn món ăn do Oản Oản tẩu tự tay chế biến thì tốt biết mấy!”

Nghe những lời Lý Tuyết Trân nói, Giang Oản Oản liếc nhìn Tần Tĩnh Nghiễn, mỉm cười đáp: “Ta nghĩ rất nhanh là có thể thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lý Tuyết Trân khó hiểu nhìn nàng, thấy ánh mắt nàng nhìn về phía Tần Tĩnh Nghiễn. Nàng vẫn chưa hiểu mình đang bị trêu chọc.

Lý Tuyết Trân không đáp lời nào, mặt đỏ bừng, thẹn thùng cúi đầu dùng bữa, chỉ chuyên tâm ăn tôm. Còn Lý Viễn và Tô Hà đang thưởng thức mỹ vị, không hề chú ý tới cảnh tượng này.

Sau khi mực nướng chín, Giang Oản Oản bắt đầu phết nước sốt qua lại, lật qua lật lại không ngừng. Nước sốt bao phủ con mực xèo xèo trên vỉ nướng, tỏa ra hương thơm nức mũi.

Tần Tĩnh Trì cũng giúp lật mực, vừa ngửi mùi mực nướng vừa nuốt nước bọt.

“Được rồi, có thể dùng bữa rồi!”

Mọi người vừa nghe nàng ra hiệu thì liền động đũa. Tần Tĩnh Trì dùng tay chịu nhiệt, vừa ăn vừa khen: “Ôi chao… Ngon quá đỗi!”

“Ăn ngon quá! Tẩu tử thật lợi hại!”

Tần mẫu nhai con mực nóng hổi trong miệng, hứng khởi khôn nguôi cất lời: “Oản Oản à, chẳng trách con lại chọn mua loại mực này. Hương vị thật sự rất ngon!”

Màu sắc tổng thể của con mực trên vỉ nướng là màu đỏ tươi của nước sốt. Cắn một miếng, vô cùng giòn mềm đậm đà, lại thêm chút dai dẻo, tươi ngon cay nồng, thật sảng khoái vô cùng!

Lý Viễn đang ăn mực, bèn đề xuất: “Ôi… Oản Oản à. Với tay nghề của cháu thì nên mở ngay một cửa hiệu đi thôi!”

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì liếc nhìn nhau, đáp: “Thật ra chúng ta cũng từng có ý định như vậy. Chẳng qua chúng ta đã dùng toàn bộ số bạc tích cóp để sửa sang nhà cửa hết rồi. Giờ mà muốn khai trương cửa hàng thì phải đợi dành dụm được chút bạc, sau đó mới tính chuyện tìm cửa hiệu.”

Lý Viễn nuốt xong con mực, nói: “Thật ra ta có hai cửa hiệu, đều khá lớn, vị trí cũng tốt, có một cửa hiệu hai tầng lầu. Nếu hai con muốn mở cửa hàng thì có thể dùng tạm trước. Sau này muốn thuê hay muốn mua thì nói sau.”

Trong nhà ông có hai cửa hiệu, cho Tần Tĩnh Trì dùng vẫn tốt hơn cho người ngoài.

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì nghe xong vui mừng khôn xiết. Bây giờ thời tiết càng ngày càng lạnh, mở một quầy hàng bán rong thì khó lòng chống chọi được.

Thật ra hai người đã có ý định khai trương cửa hiệu từ lâu rồi, nhưng số bạc tích cóp được trong khoảng thời gian này đều dùng để sửa nhà. Bây giờ mua sắm gia cụ cũng cần đến bạc, cho nên đành phải tạm gác lại ý niệm này.

Vốn dĩ nàng định mở lại quầy bán rong hoặc bán những bộ án thư do Tần Tĩnh Trì chế tác, sau đó mới quyết định. Bây giờ những lời của Lý Viễn đã giải quyết được nỗi lo cấp bách của bọn họ.

Tần Tĩnh Trì nhìn Lý Viễn, nghiêm trang đáp: “Vậy cháu xin đa tạ Viễn thúc. Ngày mai chúng cháu sẽ đến xem!”

“Khách sáo làm chi. Sau này, các ngươi cứ cho cả nhà ta đến dùng bữa thường xuyên là được rồi.”

Giang Oản Oản khẽ cười: “Viễn thúc thật biết đùa. Mọi người đến, chúng cháu hoan nghênh còn không hết ấy chứ.”

Mọi người lại tiếp tục dùng bữa. Giang Oản Oản đang quết nước xốt thì cảm giác như đã quên mất điều gì. Đến khi sực nhớ ra, nàng vội nói: “À! Ta quên chưa lấy rượu cho mọi người rồi! Để ta đi lấy đây!”

Lý Viễn và Tần Tĩnh Trì vốn đang say sưa chén chú chén anh, nào còn để tâm đến rượu nho. Vừa nghe nàng thốt lời, con sâu rượu trong họ lập tức dậy sóng. Đồ ăn ngon mà thiếu đi rượu quý, thật đáng tiếc biết bao!

Chẳng bao lâu sau, Giang Oản Oản đã mang ra một bình rượu quý. Lý Viễn và Tần Tĩnh Trì tự rót đầy chén rồi nâng lên thưởng thức. Tô Hà nhìn chén rượu nho đỏ rực trước mắt họ, tuy chưa từng nếm qua nhưng cũng muốn thử một chút. Bà ấy tự rót cho mình một chén, rồi nhấp từng ngụm nhỏ.

Ngoài sân, gió đêm se lạnh thổi qua, song mọi người trong vườn đang thưởng thức mỹ vị và rượu ngon đều thấy lòng vô cùng khoái lạc.

Khi đã dùng hết món mực nướng, Giang Oản Oản lại tiếp tục nướng thêm thịt và rau dưa. Phải đến khi mọi thức nướng đều đã cạn sạch, mọi người mới xoa bụng hài lòng, an tọa trên ghế, hàn huyên câu chuyện.