Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Quý cũng thở dài: “Sau này e rằng chúng ta nên giúp đỡ đôi chút, thật đáng thương quá đỗi mà...”

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì đi tới chân núi, từ xa đã thấy phần lớn cây cối trên núi đã bắt đầu khô héo.

Giang Oản Oản vừa đi vừa cẩn thận quan sát từng cành cây ngọn cỏ trên núi, nàng thầm nghĩ nếu có thể phát hiện được loại quả hay thứ gì đó đáng giá thì cũng tốt.

Giang Oản Oản nhìn ngắm một hồi, đôi mắt nàng đột nhiên sáng rực, vội vàng gọi Tần Tĩnh Trì đang đi ở phía trước: “Tần Tĩnh Trì, chàng nhìn chỗ này đi! Cả một khoảnh đất rộng lớn đều là khoai tây hết đó! Chúng ta mau đến đó đi!”

Đào khoai tây chẳng mấy chốc đã đầy gùi, nhìn số củ còn lại, Tần Tĩnh Trì nói: “Trước tiên chúng ta cứ đào một phần về thôi, còn lại để ta quay lại đào sau!”

Giang Oản Oản gật đầu: “Nơi đây vốn không người qua lại, trước tiên chúng ta cứ để chỗ khoai tây này ở lại đây, hiếm khi đi xa được thế này, chúng ta cứ thử đi sâu thêm xem còn có thứ gì khác không.”

“Vậy đi thôi!”

Hai người vừa đi vừa nghỉ chân, men theo lối nhỏ quanh co mà đi, Giang Oản Oản cảm thấy vô cùng vui vẻ khi tìm được vài gốc cây ăn quả, có cây hồng, cây mận và một cây nho.

Tần Tĩnh Trì đều hái cho nàng nếm thử, hồng và mận đều rất ngọt, còn nho thì vẫn hơi chua, cũng không biết qua vài ngày nữa có ngọt hơn được chăng.

Dẫu vậy, Giang Oản Oản cảm thấy có ngọt hay không cũng chẳng quan trọng, nếu để thêm một khoảng thời gian nữa mà vẫn chua thì cứ hái về để ủ rượu, dù sao nàng không thể để lãng phí bất kỳ thứ gì.

Giang Oản Oản lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng nắm lấy cánh tay của Tần Tĩnh Trì: “Chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi hãy hái tiếp được không?”

Tần Tĩnh Trì nhìn thấy nàng đã khá mệt mỏi thì vội vàng gật đầu, hắn nhìn xung quanh, khi thấy có một tảng đá lớn bằng phẳng, hắn lập tức kéo Giang Oản Oản qua đó ngồi: “Nàng ngồi ở đây đi, trên cỏ e sẽ bị đọng hơi sương.”

Giang Oản Oản ngẩng đầu muốn nói gì đó với hắn thì nàng lại ngẩn người, sắc diện đẫm mồ hôi của người phu quân này thật sự toát lên vẻ quyến rũ lạ thường! Giang Oản Oản lập tức đỏ bừng mặt, khi thấy Tần Tĩnh Trì nghi ngờ nhìn mình, nàng vội vàng cúi đầu rồi lắp bắp nói: “Ngươi... Có lẽ ngươi cũng rất mệt rồi, mau... Mau ngồi xuống đi... Nghỉ ngơi một lát!”

Tần Tĩnh Trì gật đầu, hắn lướt mắt qua vạt áo rồi ngồi xuống phiến đá bên cạnh.

Giang Oản Oản khẽ co chân mà ngồi, ý nghĩ miên man trong đầu nàng muốn nói điều gì đó, nếu không bầu không khí sẽ quá đỗi ngượng ngập!

Tần Tĩnh Trì ngồi bên cạnh nàng, hắn vừa quay đầu thì lập tức nhìn thấy cái cổ trắng nõn thon dài của nàng, yết hầu hắn khẽ lên xuống rồi không khỏi nhớ tới bờ vai tròn trịa trắng ngần vào tối hôm qua.

Tâm tư Tần Tĩnh Trì rối bời khôn tả, con trai bọn họ rõ ràng đã lên ba rồi, nhưng hắn vẫn không hiểu vì sao từ ngày hôm qua, cả người hắn bắt đầu có cảm giác kỳ lạ, đôi mắt vô thức dõi theo nàng.

Giang Oản Oản chưa kịp nghĩ ra lời nào để phá vỡ sự im lặng thì lại cảm thấy dường như người phu quân bên cạnh đang nhìn chằm chằm mình, nàng suy nghĩ một hồi rồi hơi nghiêng đầu, vừa quay đầu đã bốn mắt giao nhau với Tần Tĩnh Trì.

Gương mặt của nàng lập tức trở nên đỏ bừng, nàng vội vàng quay đầu lại: “Ngươi... Ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì?”

Tần Tĩnh Trì khẽ ho một tiếng, hắn thốt lên: “Khụ... Thật... mỹ lệ!”

Gương mặt của Giang Oản Oản càng đỏ hơn, Tần Tĩnh Trì thấy dáng vẻ này của nàng, hắn chỉ cảm thấy nàng càng thêm kiều diễm!

Hai người ngượng ngùng liếc nhìn nhau, rồi lại nhanh chóng quay mặt đi hướng khác.

Một lát sau, Giang Oản Oản mới ấp úng nói: “Chúng ta... Chúng ta mau đi hái quả đi!”

Tần Tĩnh Trì thấy dáng vẻ xấu hổ của nàng thì cũng không nói thêm gì nữa, hắn chỉ gật đầu rồi đứng dậy.

Giang Oản Oản cố giữ thái độ tự nhiên, nàng nói với hắn: “Chúng ta hái chút trái cây rồi về, dùng bữa trưa xong thì mang khoai tây về sau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Được! Ta nghe nàng.”

Cuối cùng, hai người thu hoạch đầy hai gùi hồng và mận rồi mới dừng lại.

Nhìn những trái cây còn treo lủng lẳng trên ngọn cây, Giang Oản Oản cảm thấy vô cùng tiếc nuối, nhưng họ đã hái được rất nhiều rồi, cũng chẳng cần cố chấp hái thêm nữa…

Hai người về tới nhà, Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì cũng hạ gùi xuống, vừa mở cổng ra đã nhìn thấy Đoàn Đoàn đang chơi với một thiếu niên rất vui vẻ.

Vị thiếu niên ấy trạc mười lăm, mười sáu tuổi, tuấn nhã thư sinh, thân hình mảnh khảnh, gương mặt lại có vài phần giống với Tần Tĩnh Trì, nhưng Giang Oản Oản lại không thể nhớ được người này là ai, tựa hồ đoạn ký ức này của nàng còn chưa trọn vẹn lắm.

Trong lúc Giang Oản Oản đang ngẩn người trầm tư, chỉ thấy Tần Tĩnh Trì nói với thiếu niên kia: “A Nghiễn! Sao đệ lại tới đây? Học đường của đệ được nghỉ sao?”

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn đại ca của mình, ánh mắt cậu thoáng chút chột dạ, liền quay mặt sang hướng khác: “Đại ca, đệ... Đệ không muốn đến học đường! Đệ cảm thấy mình không có chí cầu học, học hành bao năm vẫn chỉ là một đồng sinh, đệ... Đệ không muốn học nữa.”

Không để Tần Tĩnh Trì kịp cất lời, y lại tiếp tục: “Song thân đã lớn tuổi, sức khỏe hao mòn, đệ về còn có thể góp chút sức mọn, sau này đệ có thể chép sách thuê cho hiệu sách để kiếm chút bổng lộc.”

Tần Tĩnh Trì ngồi trên ghế, lòng ngập tràn phẫn nộ. Nhà bọn họ vất vả lắm mới có một người được đi học đàng hoàng, nay lại muốn bỏ dở nghiệp bút nghiên giữa chừng!

“Cha nương nói thế nào?”

Tần Tĩnh Nghiễn nơm nớp lo sợ đáp: “Song thân đều bảo thuận theo ý đệ.”

Trầm ngâm chốc lát, y lại bổ sung: “Đại ca, đệ thật sự không thể tiếp tục lãng phí tiền bạc của gia đình được nữa, đệ tự lượng sức mình, chỉ e tài năng có hạn, nhiều lắm cũng chỉ đủ sức chấp bút đôi ba câu chuyện phiếm, nếu bảo đệ đi thi thì thật sự không tài nào đỗ đạt được!”

Chưa kể những cuốn truyện do Tần Tĩnh Nghiễn viết đều rất thú vị, chư bằng hữu đồng môn của y đều mê mẩn thưởng thức.

Giang Oản Oản nghe cuộc đối thoại của hai huynh đệ, chợt bừng tỉnh. Thì ra đây là đệ đệ của Tần Tĩnh Trì, chẳng trách dung mạo lại phảng phất tương đồng.

Thấy Tần Tĩnh Trì sắp sửa nổi lôi đình, nàng vội vàng cất lời: “Ấy! Huynh nói chuyện với đệ đệ thôi, hà tất phải nổi nóng như vậy? Mau mau rửa số mận và hồng ta mang về, để đệ đệ cùng Đoàn Đoàn thưởng thức.”

Tần Tĩnh Trì nghe nàng nói vậy, hắn cũng chẳng tiện làm gì hơn, đành thuận theo ý nàng mà đi rửa hoa quả.

Tần Tĩnh Nghiễn nhìn tẩu phu nhân của mình, lòng dấy lên kinh ngạc vô ngần. Trước đây tẩu tử nào từng nói lời mềm mỏng như vậy, cả ngày chỉ lạnh lùng như băng giá. Làm sao nay lại hóa ra vẻ hiền thục, nhã nhặn khuyên giải đại ca của y đến vậy!

Suy nghĩ hồi lâu, y quay lại nói với Giang Oản Oản: “Đa tạ tẩu nương!”

Giang Oản Oản cười đáp: “Không cần đa lễ! Huynh trưởng của đệ tuy vẻ ngoài nghiêm khắc, nhưng trong lòng lại vô cùng quan tâm đến đệ đấy.”

Đoàn Đoàn ngồi trên chiếc ghế nhỏ, nó đang đùa nghịch với chú chuồn chuồn nhỏ do tiểu thúc thúc y tự tay kết thành. Khi thấy cha nương đã về, đôi mắt nó bỗng chốc bừng sáng rạng rỡ. Nhưng khi định cất tiếng gọi thì lại thấy cha nương vừa về đã bận chuyện trò cùng tiểu thúc thúc mà quên bẵng mất mình!

Nó bĩu môi, thỏ thẻ: “Nương!”

Giang Oản Oản đang định trò chuyện thêm đôi ba câu với Tần Tĩnh Nghiễn thì chợt nghe thấy tiếng gọi yêu từ bảo bối nhà mình. Nàng vừa quay đầu đã thấy nó bĩu môi, vẻ mặt tủi thân hiện rõ.

Giang Oản Oản cười nhẹ một tiếng đầy cưng chiều. Nàng ôm thân hình bé nhỏ của nó vào lòng, hôn nhẹ lên gương mặt mềm mại: “Bảo bối Đoàn Đoàn có nhớ nương không? Nương có mang hoa quả tươi ngon về cho con này.”

Đúng lúc Tần Tĩnh Trì bưng rổ trái cây bước vào. Vì vậy, Giang Oản Oản lập tức bế Đoàn Đoàn lên, tiến đến trước mặt Tần Tĩnh Trì, lựa lấy mấy quả mận và hồng ngon nhất cho Đoàn Đoàn.

“Bảo bối, con nếm thử xem có ngọt lành không?”

Đoàn Đoàn nhìn loại quả trong tay nương, đôi mắt nó long lanh tựa ánh sao trời: “Ồ!”