Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Hạc Tuyết lại một lần nữa xuất chinh vào mùa xuân.
Nghe nói trận chiến mà Thẩm Trường Phong tham gia rất vẻ vang, man tộc đã bị đẩy lùi năm trăm dặm.
Tháng Tư mưa dầm dề. Ngày tháng trôi qua, ta sai người từng đợt mang ma phí tán đã nghiên cứu đến biên ải.
Ta tin rằng Kỳ Hạc Tuyết sẽ để nó phát huy tác dụng thực sự, chứ không như lần trước bị Thẩm Trường Phong tùy tiện vứt vào bếp lửa.
Cuối mỗi tháng, Kỳ Hạc Tuyết luôn gửi về một xấp thư dày.
Bên trong là những điều chàng thấy, nghe. Có lúc kẹp theo một nhúm cát, có lúc là kẹo sữa dê ở biên cương, ngọt đến sặc.
Nhưng đã rất lâu rồi Kỳ Hạc Tuyết không gửi tin về.
Chờ đợi mãi, lại đến một vầng trăng mới lên, tiếng pháo rộn ràng báo hiệu năm mới đã đến.
Đại quân trở về, bà mẫu vốn sợ người lạ bỗng nhiên đập cửa.
"Hạc Tuyết gặp chuyện rồi!"
Tay ta cầm kim run rẩy, châm sâu vào da thịt, m.á.u chảy như suối.
Ta chạy đến đường Chính Dương môn, một đám binh lính uy phong lẫm liệt áp giải xe tù đi qua.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trong tiếng người ồn ào, loáng thoáng nghe nói Thẩm Trường Phong đã lập đại công, bắt được mật thám của man tộc, mười thành đã thoát khỏi kiếp nạn.
Những người hy sinh chỉ là một đội quân nhỏ đi tiên phong.
Đúng là đội quân do Kỳ Hạc Tuyết dẫn đầu. Lần nào chàng cũng xông pha nơi tuyến đầu. Lần này, ngay cả hài cốt cũng không tìm được.
Trước mắt ta có chút mờ đi. Ta dùng móng tay bấm mạnh vào da thịt.
Ta không tin. Kỳ Hạc Tuyết rõ ràng đã nói lần này trở về sẽ đưa ta đi Giang Nam ăn chè đậu hủ ngọt ngon nhất mà...
Đoàn quân chậm rãi dừng lại trước mắt ta. Thẩm Trường Phong cưỡi ngựa cao lớn, từ trên cao nhìn xuống ta.
Ánh mắt tràn ngập vẻ tự mãn không thể tả.
"Ý Nồng, nàng đến đón ta sao?
"Ý Nồng, về nhà với ta đi. Hắn c.h.ế.t rồi, nàng đừng làm loạn nữa."
Ánh mắt ta vượt qua hắn, nhìn về chiếc xe tù phía sau.
Bên trong là một người nữ tử tóc tai bù xù, toàn thân dính đầy máu, chỉ có đôi mắt còn chút ánh sáng của người sống.
Thì ra lại là Dương Phạn Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ta nghe thấy giọng mình khàn đặc:
"Nàng ấy bị sao vậy?"
Thẩm Trường Phong lạnh nhạt liếc nhìn Dương Phạn Nhi, thốt ra vài chữ.
"Mật thám của địch."
Thẩm Kiều chen ra khỏi đám đông, ôm lấy cánh tay Thẩm Trường Phong.
"Ca ca! Huynh giỏi quá! Lần này nhất định sẽ được thăng làm tướng quân! Mẫu thân nói sớm biết ả nữ tử này là ngôi sao chổi, không ngờ lại là mật thám, khinh bỉ!"
Thẩm Kiều lại đến ôm lấy cánh tay ta, kéo ta về phía Thẩm Trường Phong.
"Tẩu tẩu, người về đi. Ca ca nói sẽ không bận tâm đến quá khứ của người. Vừa hay cái tên Kỳ Hạc Tuyết kia chẳng phải đã nói sao?
Nếu hắn c.h.ế.t trận, tất cả tài sản đều thuộc về người. Người cứ kiểm kê đi, ngày mai mẫu thân sẽ sai người đến đón người!"
Thẩm Trường Phong nhìn ta đầy thâm ý.
"Ý Nồng, nàng quay về ở bên cạnh ta. Ta đảm bảo sẽ đối xử với nàng tốt hơn cả Kỳ Hạc Tuyết."
Thẩm Kiều phụ họa:
"Đúng thế! Kỳ Hạc Tuyết chắc đã nát bấy thành một đống thịt bùn rồi, người đừng nhớ nhung hắn nữa!"
"Chát chát!"
Ta dùng hết sức lực cả đời tát hai cái vào mặt Thẩm Kiều:
"Câm miệng."
Ta không thèm nhìn bọn họ nữa, bước lại gần xe tù, nhìn Dương Phạn Nhi gần như chỉ còn nửa mạng sống bên trong.
"Ta không tin ngươi là mật thám. Kỳ Hạc Tuyết chưa c.h.ế.t đúng không?"
Ta nhìn chằm chằm nàng, gần như khẩn cầu nàng thốt ra lời khẳng định:
"Đúng, Kỳ Hạc Tuyết chưa chết."
Cả làng nàng đều bị man tộc tàn sát. Ta không tin nàng sẽ là mật thám.
Nhưng Dương Phạn Nhi chỉ nhìn ta một cái đầy mỉa mai, không trả lời.
Nàng đã không thể trả lời được nữa rồi.
Lưỡi của nàng đã bị cắt.