Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng bình tĩnh nhìn ta, rồi lại nhìn sang Thẩm Trường Phong.
Dưới đáy mắt là sự oán hận và điên cuồng tột cùng.
Dương Phạn Nhi là một đóa bá vương hoa trong quân đội, lập được vô số chiến công, là niềm hy vọng của nữ nhân thiên hạ.
Nàng kiêu hãnh phóng khoáng, khinh thường bất cứ ai.
Một sự cố bất ngờ, nàng và Thẩm Trường Phong bị mắc kẹt trong hang núi.
Hắn chăm sóc nàng chu đáo, đối đãi bằng lễ nghĩa.
Tuy là võ tướng nhưng lại có cốt cách của văn nhân, thậm chí vì nàng mà bất chấp thiên hạ, cưới nàng làm bình thê.
Nàng cứ ngỡ sau khi mất nhà, mình lại có một gia đình mới.
Nàng cam tâm dâng hiến toàn bộ tiền tiết kiệm, đánh cược cả đời mình.
Sau khi mất con, nàng lê tấm thân bệnh tật ra chiến trường.
Một đêm mưa như trút nước, nàng lén lút nhìn trộm từ bên ngoài lều trại.
Thẩm Trường Phong và nam nhi của kẻ địch đang vui vẻ uống rượu, ôm một nữ tử dị tộc kiều diễm trong lòng.
Máu dâng lên đôi mắt, nàng xông vào.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c làm tất cả mọi người giật mình tỉnh giấc.
Khi chạy đến nơi, Dương Phạn Nhi đã bị Thẩm Trường Phong đá ngã xuống đất, cùng một tên lính quèn của kẻ địch bị cắt lưỡi.
Hắn ta ghé vào tai nàng nói:
"Vốn dĩ muốn để nàng c.h.ế.t một cách đường hoàng trên chiến trường, nhưng sao nàng lại không nghe lời như vậy chứ?
"Ý Nồng ngoan lắm. Sao nàng không thể giống nàng ấy, làm một nữ tử ngoan ngoãn hiền thục?"
"Người đâu, trói mật thám lại, theo ta rút quân!"
Bằng chứng rành rành, đóa bá vương hoa ngày nào đã biến thành một mật thám bẩn thỉu.
Lửa cháy ngút trời làm bỏng tóc nàng, nhưng trái tim nàng đã hóa thành băng đá.
Một cuộc đời vốn dĩ sẽ rực rỡ muôn màu, cứ thế mà sụp đổ.
Nàng đã sai, sai một cách lố bịch.
Một người ngay cả thê tử kết tóc còn có thể vứt bỏ, sao có thể là lương nhân?
Thẩm Trường Phong sai người bao vây toàn bộ phủ họ Kỳ.
Hắn bận rộn đến mức tạm thời chưa rảnh để làm ô uế ta.
Không khí kinh thành dường như căng thẳng hẳn chỉ sau một đêm. Vài vị hoàng tử đều lấy cớ quay về kinh thành.
Vào đêm ta quyết định cùng bà mẫu mạo hiểm chạy trốn qua mật đạo, Thẩm Trường Phong lại đến.
Vẻ ngoài của hắn đã thay đổi rất nhiều, hai má hóp vào, giống như một ác quỷ sinh ra trong đêm tối.
"Ý Nồng, những gì ta làm đều là vì nàng.
"Từ giờ trở đi, nàng sẽ chỉ là của riêng ta. Ta sẽ cho nàng một thân phận mới, không ai biết nàng từng ở bên cạnh Kỳ Hạc Tuyết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Hắn đưa tay ôm chặt lấy ta, dường như muốn siết ta vào cơ thể mình.
Ta khó khăn sờ được cây kéo giấu trên eo. Nghe thấy Thẩm Trường Phong nói với giọng đầy tình cảm.
"Ý Nồng, chỉ có nàng xứng đáng làm chính thê của ta. Đêm nay chúng ta cùng nhau tạo phản đi.
"Cùng sống cùng chết.
"Nếu thành công, đêm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta."
Ta trợn tròn mắt, nghe thấy tiếng c.h.é.m g.i.ế.c ồn ào, tiếng la hét bắt đầu lan ra khắp thành.
Thẩm Trường Phong kéo ta vọt ra ngoài cửa. Cây kéo đã bị hắn đánh rơi xuống đất.
Minh Nhi lao đến muốn cứu ta nhưng bị hắn đá văng ra, ho ra máu.
Lòng ta đau xót vô cùng, đã quyết ý chết.
Thuốc độc giấu trong răng, chỉ cần cắn vào bất kỳ chỗ nào trên cơ thể hắn, chúng ta đều có thể c.h.ế.t cùng nhau.
Sắp bước qua ngưỡng cửa, ta canh đúng thời cơ chuẩn bị ra tay, phía sau đột nhiên cảm thấy một luồng gió mạnh ập đến.
Thẩm Trường Phong buộc phải buông ta ra để nghênh chiến.
Bà mẫu gầy gò, nhỏ bé lại có thể đánh ngang ngửa với hắn, thậm chí còn có phần lấn át.
Ta vớ lấy một chiếc bình hoa bên cạnh, chuẩn bị đập xuống bất cứ lúc nào, thì đột nhiên rơi vào một vòng tay ấm áp, quen thuộc.
Tuyết đã tạnh, Thẩm Trường Phong bị bà mẫu đánh gãy một chân, nằm bệt dưới đất không thể đứng dậy.
Ta nhìn người nam tử cao lớn nhưng gầy đi một vòng trước mặt. Trên tay chàng vẫn là cảm giác thô ráp ấy.
"Đừng khóc, ta đã nhớ nàng năm năm rồi. Làm sao nỡ chết? Dù có phải bò ta cũng sẽ bò về bên cạnh nàng rồi mới chết."
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Ừm... hai đứa cứ từ từ mà trò chuyện, ta về trước đây."
Bà mẫu ta lại trở về vẻ nhút nhát, sợ người lạ. Người lại chuẩn bị về quê.
Kỳ Hạc Tuyết sờ sờ mũi.
"Mẫu thân tuy không giỏi nói chuyện, nhưng lại biết chút quyền cước."
Ta bỗng nhiên hiểu ra mọi chuyện đều là kế hoạch của chàng và Hoàng thượng, mục đích là để "dụ rắn ra khỏi hang".
Ta hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, quay người vào thay đồ. Vừa rồi bị tên kia chạm vào, thật xui xẻo!
Kỳ Hạc Tuyết ở phía sau dịu giọng đuổi theo.
"Lần sau không dám nữa đâu. Hức... n.g.ự.c ta đau quá.
"Ta sai rồi, nương tử phạt tiền tiêu vặt của ta có được không?
"Đừng giận nữa, vài ngày nữa ta sẽ đưa nàng đến Giang Nam ăn chè đậu hủ ngọt ngon nhất nhé."
Ta "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
"Vậy thì phạt chàng ăn chè đậu hủ ngọt cả năm!"
Toàn văn hoàn.