Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Trường Phong cau mày không vui, nhìn ra sau lưng ta, sắc mặt bỗng nhiên đại biến.

"Tướng... tướng quân!"

Kỳ Hạc Tuyết tiến lên một bước, chắn ánh nắng chói mắt cho ta, ngũ quan tuấn tú giờ phút này lại ẩn chứa một cơn giận dữ sắp bùng nổ.

Ta sững người. Vừa rồi Thẩm Trường Phong gọi hắn là gì? Tướng quân?

Vẻ mặt Thẩm Trường Phong cung kính mà lại pha lẫn sự cứng đầu.

"Tướng quân, người có thể đến tham dự hôn yến của thuộc hạ, thuộc hạ vô cùng cảm kích.

 Xin người chờ thuộc hạ xử lý xong người  nữ tử này rồi sẽ cùng người nói chuyện sau."

Ta nhướng mày. 

Thẩm Trường Phong từng nói vị tướng quân kia chẳng qua chỉ dựa vào gia thế tốt, ai nấy đều xun xoe nịnh bợ, hắn xông pha trận mạc thay người, người đó mới có thể ngồi vững ở vị trí cao, chỉ tiếc bản thân hắn xuất thân thấp kém, chỉ có thể vĩnh viễn ở dưới người khác.

Nếu hắn có một thân thế tốt, một người nhạc phụ tốt giúp đỡ, nhất định sẽ không chỉ làm một phó tướng nhỏ bé!

Nhưng điều ta biết lại là, Trấn Bắc tướng quân bị thúc thúc chiếm đoạt tước vị, mười hai tuổi đã cùng mẫu thân rời khỏi Vĩnh Xương Hầu phủ.

Chẳng ai biết hắn đã đi đâu.

Sau này, ở biên giới Mạc Bắc đột nhiên xuất hiện một thiên tài dùng binh như thần, giỏi nhất là dùng ít thắng nhiều.

Được Hộ quốc đại tướng quân thu nhận, nổi danh từ khi còn trẻ nhưng mỗi lần ra trận đều xông pha nơi tuyến đầu, mỗi lần lập công đều nhường cho những huynh đệ cùng vào sinh ra tử.

Sao có thể là cái tên ăn bám gia thế mà Thẩm Trường Phong nói?

Ban đầu ta chỉ đoán hắn là người trong quân...

Nào ngờ, hắn lại là Trấn Bắc tướng quân lừng danh!

Kỳ Hạc Tuyết lạnh nhạt nói:

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 "Không cần, hôm nay ta đến là để lấy lại những thứ thuộc về Lăng cô nương."

Thẩm Trường Phong kinh ngạc đến thất thố, chỉ tay vào ta: 

"Các người..."

Vẻ mặt như bắt gian tại trận của hắn khiến ta củng cảm thấy xấu hổ.

Kỳ Hạc Tuyết quay đầu, nghiêm túc nhìn ta nói.

"Lăng cô nương, đối với nàng, chúng ta chỉ là lần đầu gặp mặt, nhưng Hạc Tuyết đã quen biết nàng năm năm rồi.

"Chiến hỏa liên miên ba tháng, thư nhà đáng giá vạn lạng. Mỗi tháng ta đều nhặt được một phong thư nhà ở cạnh bếp lò, hoặc là y phục, giày tất do chính tay nàng may vá."

Ánh mắt hắn như tia nắng mùa thu chiếu thẳng vào, rất ấm áp nhưng không gắt, khiến hai má ta dần nóng ran.

"Tích lũy từng ngày, Kỳ mỗ đã sinh bệnh tâm. Có thể làm phiền Lăng cô nương phá lệ chữa trị?"

Sắc mặt Thẩm Trường Phong xanh mét như người chết, trong mắt tràn ngập tơ máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Tướng quân, người đã có tất cả rồi, vì sao còn muốn cướp thê người khác?"

Hắn ta tố cáo như một đứa trẻ mất món đồ chơi yêu thích.

Kỳ Hạc Tuyết lại chỉ lạnh nhạt nhìn hắn : 

"Thẩm phó tướng chẳng phải đã bị Lăng cô nương hưu rồi sao? Đâu ra “ thê người khác'?"

Thẩm Trường Phong nghiến răng, đầy hy vọng nhìn ta.

"Ý Nồng, ta không tin nàng đối với ta không còn chút tình cảm nào!"

Ngày xưa, chỉ cần Thẩm Trường Phong lộ ra vẻ cầu xin, ta nhất định sẽ cắn răng đồng ý yêu cầu của hắn, dù là tiền bạc, bí phương hay tặng quà cho vị đại nhân nào.

Nhưng giờ đây, ta chỉ khẽ mỉm cười.

"Thẩm công tử, vốn dĩ ta còn muốn giữ lại chút thể diện cho chàng, nhưng chàng cứ nhất định phải gửi thiệp hỷ này cho ta. 

Vậy thì ta sẽ không giữ lại mấy món đồ cũ để làm vướng mắt các người nữa."

Hàng chục người mà Kỳ Hạc Tuyết mang đến đều chờ sẵn ngoài cửa, theo một tiếng lệnh, tất cả ùa vào.

Những vị khách đã ăn no không những không rời đi, mà còn đứng lại một chỗ xem kịch.

Căn phòng vốn chứa của hồi môn của ta giờ đã bị thay khóa, bên trong bừa bộn, đầy dấu vết lục lọi, những món đồ quý giá đều không cánh mà bay.

Thẩm Kiều giận dữ chỉ tay vào ta nói.

"Ngươi muốn làm gì? Ca ca ta đã không cần ngươi nữa, ngươi gì mà động vào đồ của nhà chúng ta?

 Mẫu thân nói không sai, ngươi đúng là một con sói mắt trắng nuôi không quen!"

Ta cười. Hèn gì Thẩm Kiều lại tiêu tiền của ta một cách đương nhiên đến vậy, lại còn luôn cố ý làm ta xấu hổ.

Thì ra nàng ta nghĩ ta gả vào Thẩm gia là đã chiếm được món hời lớn, những đồng tiền này đều đáng lẽ phải thuộc về Thẩm gia.

"Thẩm Kiều, từ trong ra ngoài toàn thân ngươi đều do ta mua cho, không muốn cởi ra hết thì tránh đường cho ta!"

Sắc mặt Thẩm Trường Phong rất khó coi, từng chữ từng chữ nói.

"Cho nàng ta mang đi! Thẩm gia không thiếu những thứ này!"

Nhưng hắn không ngờ, ngoài tám mươi mốt rương của hồi môn, những binh lính kia lại thật sự dựa vào danh sách của hồi môn mà mang đi tất cả!

Những giường chiếu, bàn ghế, chén trà, đồ dùng, thậm chí cả nồi niêu xoong chảo.

Ngay cả những con cá vàng trong ao sen cũng bị vớt sạch.

Khi đi đến cửa, mặt Thẩm Trường Phong đã đen không thể đen hơn, nghiến răng nghiến lợi.

"Lăng Ý Nồng, nàng nghĩ cho kỹ, hôm nay bước ra khỏi viện này, từ nay về sau ta và nàng sẽ không còn bất cứ quan hệ gì nữa!"

Ta không đáp lời hắn, chỉ chỉ vào đôi sư tử đá oai vệ ở cửa, lạnh nhạt nói với người phía sau.

"Còn quên một món lớn, mang nốt đi."