Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà v.ú Lưu được Thẩm Trường Phong vớt ra khỏi ngục đã là chuyện của một tháng sau. 

Hắn ta muốn đến tìm ta để lý luận, vừa hay lại gặp một thái giám mặc hồng y, mặt trắng bệch đến tuyên chỉ.

"Lăng Thực Sơ năm xưa hộ giá có công... nay trùng hợp Hoàng hậu nương nương hoài thai long chủng, đặc ban cho nữ nhi của Lăng Thực Sơ chức Huyện chúa, thưởng mười đóa Hộ tâm liên và một tấm biển ngự bút!"

Sắc mặt Thẩm Trường Phong khó coi đến tột cùng.

Năm xưa ta gả cho hắn, phần lớn nguyên nhân là vì hắn đã hứa sẽ cầu cho ta một đóa Hộ tâm liên, che chở ta một đời bình an.

Chuyện ta hưu phu đã khiến hắn mất hết thể diện. 

Hắn ta đã liệu rằng rời xa sự che chở của Thẩm gia, cuộc sống của ta nhất định sẽ thảm hại, bị người đời phỉ nhổ.

Hắn chờ xem trò cười của ta, rồi sẽ cao ngạo đến ban ơn cho ta.

Lúc đầu, hắn thấy vị thái giám đến tuyên chỉ, còn tưởng cuối cùng cũng đến lượt mình được phong chức.

Quân công lần này hiển hách như vậy, sao lại chỉ có trăm lạng vàng là đủ?

Nhưng giờ đây, một đạo ý chỉ của Hoàng hậu nương nương đã trực tiếp dẫm nát mặt mũi hắn!

Minh Nhi vốn đang căng thẳng, đột nhiên buông lỏng người, òa khóc nức nở.

"Lão gia! Người có thấy không? Chẳng cần quân công của tên bạc tình kia, tiểu thư nhà chúng ta tự mình cũng có thể giành lấy cuộc sống tốt đẹp sau này!"

Ta nhẹ nhàng đỡ Minh Nhi dậy, thản nhiên quỳ xuống tạ ơn, rồi đưa cho vị thái giám tuyên chỉ một phong bao lớn.

"Ôi chao Lăng cô nương, Kỳ tướng quân đã đứng trước mặt nương nương cả buổi, nương nương nói ban hôn cho hai vị thì chàng lại không chịu, cứ nhất quyết phải chờ nàng tự nguyện..."

Minh Nhi lau nước mắt trên mặt, nghiêm túc nhìn ta nói.

"Tiểu thư, thật ra nô tỳ biết, ngày xưa người gả cho Thẩm Trường Phong không hề vui vẻ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Người từ nhỏ đã tính cách bạo dạn nghịch ngợm, phu nhân không cho người học y thuật, người liền nửa đêm lén chép bí phương, nữ cải nam trang đi bắt mạch cho người khác. 

Người nói như vậy mới thấy thoải mái.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

"Nhưng lão gia, phu nhân đều qua đời, người cũng như giấu đi con người trước kia của mình, học theo dáng vẻ của phu nhân, mỗi ngày đều đến thỉnh an buổi sớm, buổi tối, tự tay nấu canh hầu hạ bà mẫu.

 Mới học làm quần áo, giày dép, tay đã bị kim đ.â.m biết bao nhiêu lỗ, chỉ vì một câu nói cuối cùng của lão gia, rằng phải sống cho tốt..."

Ta lặng lẽ nhìn nó, vành mắt cũng đỏ lên: 

"Đây không phải là sống tốt rồi sao?"

Minh Nhi nở một nụ cười rạng rỡ, hai tay chống hông.

"Đúng vậy còn gì! Tiểu thư nhà chúng ta đã trải qua sóng gió nhân gian, đã gặp được tình lang, lại được Hoàng hậu nương nương phong Huyện chúa. Sau này đều là những ngày tháng an nhàn tốt đẹp!"

Phải rồi. Ngày xưa ta luôn tuân theo lời mẫu thân dạy về sự hiền lương thục đức, chẳng dám vượt ra khỏi vòng tròn mà người đời đã vạch ra cho nữ giới nửa bước.

 Nhưng dần dần, ta lại trở thành một người không có tên tuổi.

Ai ai cũng gọi ta là Thẩm gia phụ.

Ta tưởng rằng tuân thủ quy tắc họ đặt ra thì có thể sống tốt, có thể ngẩng cao đầu mà sống.

Nhưng những gì đổi lại chỉ là sự sỉ nhục của Thẩm Trường Phong và lời đàm tiếu của thế gian. Muốn gì cũng có, nhưng lại chẳng có gì.

Ngược lại, giờ đây khi đã buông xuôi, ta lại dần dần có được tất cả. 

Hóa ra, dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào người thì người cũng sẽ thay đổi.

Chỉ có những gì nắm trong tay mình mới là đáng tin cậy nhất.

Con người cũng vậy.