Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chớp mắt, mở lá cờ lưu niệm khác ra, trên đó viết:

[Trời giáng ánh sáng, cứu mạng nhỏ tôi]

Tặng riêng cho cảnh sát Ôn của Sở Công an khu Tây Bình.

Nhìn thấy nội dung lá cờ lưu niệm, xung quanh vang lên một tràng cười ồ.

Trên mặt Ôn Minh Húc cũng hiện lên nụ cười, có vẻ hơi ngượng ngùng.

Tôi kéo anh ấy, nhờ anh Lý chụp riêng cho hai chúng tôi một tấm ảnh.

Thấy họ treo cờ lưu niệm lên, tôi mãn nguyện, chào tạm biệt mọi người trong đồn rồi rời đi.

Ra khỏi cổng lớn, tôi gửi tin nhắn cho Ôn Minh Húc:

[Thế nào, có thích cờ lưu niệm không?]

Đối phương liên tục hiện "đang nhập", cuối cùng gửi đến một câu:

[Cảm ơn.]

Nói ít thật, tôi trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc, không để ý đến anh ấy nữa, mà gửi ảnh chụp chung của tôi và chú cảnh sát cho bạn thân.

Điện thoại của bạn thân lập tức gọi đến, mở đầu là một tràng cười phá lên.

Mãi mới ngừng lại, cô ấy lại hỏi chuyện của Ôn Minh Húc.

"Người chụp ảnh riêng với cậu có phải là người đã cứu cậu không? Lá cờ lưu niệm cậu tặng anh ấy buồn cười quá đi mất! Này, anh ấy còn đẹp trai nữa chứ, bao nhiêu tuổi rồi, độc thân không, cậu không nghĩ đến việc phát triển gì với anh ấy sao? Cảm giác hai người ở bên nhau khá hợp đấy chứ."

Nghe đến đây dường như có một ý nghĩ nào đó thoáng qua trong đầu tôi, tôi vô thức phản bác cô ấy:

"Ai muốn phát triển với anh ấy chứ, tôi nói Nghiêm Tuyết này, bình thường ship nhiều cặp đôi vậy chưa đủ cho cậu ship à, còn muốn gán ghép cho tôi nữa."

Bên kia khẽ cười, bên cạnh có một giọng nam khác nói: "Em lại ship cặp nào rồi, hai đứa mình chưa đủ ngọt ngào sao?"

Tiếp đó là một tiếng "á", rồi chỉ còn lại giọng của bạn thân tôi:

"Hừ hừ hừ, cậu có vấn đề rồi nhé, lần trước tớ bảo cậu xin WeChat cậu còn nói độc thân tốt biết bao, sao lần này lại nói vậy?"

Trong lòng tôi có điều gì đó lạ lẫm, không muốn nói tiếp chuyện này, vội vàng chuyển chủ đề:

"Bên cạnh cậu là bạn trai trà tinh của cậu à?"

"Đúng rồi, hôm nay hai đứa mình ra ngoài chơi. Thôi không nói nữa đâu, tớ đi hẹn hò đây!"

"Trọng sắc khinh bạn."

Tôi lẩm bẩm một tiếng, rồi cúp điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Trong đầu vẫn còn nghĩ đến lời bạn thân nói, lắc lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ đó đi.

Thoát ế làm gì, một mình vẫn vui vẻ hơn.

11

Ngày này qua ngày khác, cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ Quốc khánh.

Nghỉ nhiều ngày thế này, có thể ở nhà nghỉ ngơi thật thoải mái rồi!

Lăn lộn trên giường hai ngày, tôi bắt đầu thấy chán.

Sao lại khác với những gì tôi nghĩ nhỉ, rõ ràng tôi là người thích kỳ nghỉ nhất mà.

Thôi được rồi, tìm người ra ngoài chơi đi, dù bây giờ đâu đâu cũng đông người.

Sau đó, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình ít bạn đến thế.

Ai cũng đã có hẹn rồi, ai cũng đi chơi hết rồi, chỉ còn lại một mình tôi.

Cái danh hiệu "cá muối ở nhà" đã ăn sâu vào lòng người quá rồi, không ai gọi tôi đi cùng cả.

Ôi! Bi ai!

Khoan đã, còn một người nữa, tôi bật dậy như cá chép hóa rồng.

Mở khung chat của Ôn Minh Húc ra, cuộc trò chuyện vẫn dừng lại ở biểu tượng cảm xúc tôi gửi lần trước.

Lướt WeChat của anh ấy, bài đăng mới nhất là một bài viết phổ biến kiến thức về an toàn cho phụ nữ khi ra ngoài.

Tôi do dự vài giây, nhưng vẫn gửi tin nhắn cho anh ấy:

[Anh có đó không, kỳ nghỉ này anh có thời gian không?]

Cứ nghĩ phải đợi một lúc mới nhận được hồi âm, nghe nói cảnh sát khá bận.

Kết quả vừa gửi đi một phút đã nhận được hồi âm:

[Có, đang nghỉ phép, có chuyện gì không?]

Tôi xóa đi sửa lại, cuối cùng vẫn gửi một câu:

[Anh có muốn đi chơi với tôi không?]

Bên kia hiển thị đang nhập, nhưng nửa ngày không thấy gửi gì.

Có lẽ là không muốn đi, dù sao chúng tôi cũng không thân, sao tôi lại nghĩ đến việc tìm anh ấy chứ, không ai đi cùng thì cứ ở một mình thôi, dù sao vẫn luôn thích ở nhà mà, sao tự nhiên lại muốn ra ngoài vậy?

Dù hơi thất vọng, nhưng tôi vẫn gõ 【Không muốn đi thì thôi vậy】, vừa định nhấn gửi thì đối phương gửi đến một chữ 【Được】, tiếp theo là hỏi tôi muốn đi đâu chơi.

Nhìn mấy chữ đó, tim tôi đột nhiên đập nhanh hơn vài nhịp.