Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rồi tôi vội vàng tìm kiếm các địa điểm vui chơi, cuối cùng chọn Sở thú của thành phố.

Khoảng cách không xa, có thể đi về trong một ngày.

Gửi cho anh ấy xong, đối phương lập tức hồi âm, nói ngày mai sẽ lái xe đến đón tôi, và hẹn giờ.

Trả lời xong tin nhắn, tôi ôm mặt, luôn cảm thấy mặt mình hơi nóng, chắc chắn là do thời tiết.

12

Ngày hôm sau, chúng tôi xuất phát từ rất sớm.

Trên đường không nói chuyện được bao nhiêu, vì anh ấy quá ít lời, nói một tràng dài cũng chẳng được mấy câu, tôi đành nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, không làm phiền anh ấy lái xe nữa.

Tôi quay đầu đi nên không nhìn thấy vẻ mặt hơi bối rối của anh ấy.

Đến nơi, may mà đến sớm, người không quá đông.

Vào Sở thú, cảnh vật bên trong khá đẹp, đương nhiên quan trọng nhất là có rất nhiều loại động vật.

Đây là lần đầu tiên tôi đi Sở thú, hơi phấn khích.

Thấy con vật nào tôi cũng nói vài câu với Ôn Minh Húc, anh ấy câu nào cũng trả lời, cũng nói được vài câu, tuy không nhiều.

Tôi khá ngạc nhiên, cứ tưởng anh ấy là người rất trầm tính, từ biểu hiện trên xe vừa nãy là có thể biết được.

Thật tuyệt, nếu không tôi nói một tràng dài mà không có phản ứng gì, thì có khác gì tôi tự đi một mình đâu.

Thấy vẻ mặt hài lòng của tôi, anh ấy thở phào nhẹ nhõm, như thể đã thư giãn hơn.

Sở thú rất lớn, dù chỉ dừng lại một chút trước mỗi con vật, nhưng đến trưa cũng mới đi được một nửa.

Chúng tôi tìm một chỗ ăn trưa, người rất đông, còn phải xếp hàng gọi món.

Tôi đang nhàm chán lướt điện thoại, bỗng nhiên cảm thấy có vật gì đó chạm vào lưng.

Hôm nay thời tiết đẹp, tôi chỉ mặc một chiếc váy liền tay dài, chất vải không dày, vật đó vừa chạm vào eo, hơi ấm đã truyền tới.

Tôi giật mình, lách người về phía trước một cái, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Là cánh tay của Ôn Minh Húc, người xếp hàng quá đông, người phía sau cứ chen lên, anh ấy vươn tay che chắn cho tôi, không cẩn thận chạm phải.

Anh ấy vừa cúi đầu nhìn tôi, nhận ra tôi đang lảng tránh, hơi áy náy mỉm cười, dời cánh tay ra xa hơn một chút, nhưng không rút về.

Tôi được hành động của anh ấy làm ấm lòng, mỉm cười với anh ấy, rồi nói lời cảm ơn.

Ăn xong bữa trưa, chúng tôi lại đi dạo thêm một buổi chiều, cuối cùng cũng tham quan được Sở thú gần hết.

Buổi tối đến quán lẩu mà tôi vẫn luôn muốn thử.

Quán lẩu sôi động, ấm cúng dường như tự mang theo một "buff" nhiệt tình nào đó, ăn xong bữa lẩu, tôi cảm thấy khoảng cách giữa mình và Ôn Minh Húc đã rút ngắn đi vài phần.

Trên đường về nhà, anh ấy đột nhiên hỏi tôi bình thường thích gì.

Hơi đột ngột, nhưng tôi vẫn trả lời nghiêm túc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Bình thường thì tôi thích ở nhà, nếu nói là thích nhất, thì chắc là ăn uống."

Trả lời xong, tôi hỏi lại sao đột nhiên anh ấy lại nhắc đến chuyện này.

Anh ấy nửa ngày không nói gì, sau đó bị tôi nhìn chằm chằm không chịu nổi, mới quay đầu nhìn tôi một cái, nói:

"Muốn tìm hiểu cô nhiều hơn."

Giọng điệu trịnh trọng, không có sự thoải mái của một cuộc trò chuyện phiếm.

Nói xong anh ấy quay đầu đi, chỉ để lại cho tôi khuôn mặt nghiêng của mình.

Tôi không hiểu ánh mắt của anh ấy, dường như có ẩn ý sâu xa, chỉ là tôi phát hiện một vệt đỏ lén lút bò lên tai anh ấy.

Bầu không khí kỳ lạ lần trước anh ấy đưa tôi về nhà lại bắt đầu lan tỏa, tôi không nhận ra vệt đỏ tương tự cũng đã bò lên má mình, chỉ khi thấy mặt nóng bừng thì tôi mới quay đầu giả vờ nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.

Sự im lặng cứ thế kéo dài cho đến khi về đến dưới nhà tôi, tôi vẫy tay chào tạm biệt, anh ấy gật đầu, nói lời tạm biệt rồi lái xe đi.

Tôi về nhà quăng mình lên giường, nằm rất lâu, suy nghĩ lung tung cuối cùng cũng không biết đang nghĩ gì.

Cho đến khi một tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi mới thu lại những suy nghĩ đang chạy lung tung trong đầu.

Là tin nhắn báo bình an của Ôn Minh Húc, tôi trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc, nhìn tin nhắn mà mãi không hoàn hồn.

Cho đến khi điện thoại không cầm chắc rơi vào mặt, cơn đau khiến mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu tôi bay biến, tôi mới đứng dậy làm việc cần làm.

Buổi đi chơi hôm đó dường như đã mở ra một cánh cửa nào đó, tôi và Ôn Minh Húc bắt đầu liên lạc thường xuyên hơn.

Ban đầu còn không thấy có gì, dù sao tôi cũng có khá nhiều bạn, trò chuyện hàng ngày là chuyện bình thường.

Cho đến khi chúng tôi bắt đầu chia sẻ những chuyện vụn vặt, thậm chí là bữa ăn hàng ngày, ham muốn chia sẻ của tôi ở chỗ anh ấy bỗng lớn mạnh chưa từng có, lúc đó tôi mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Chuyện này chưa bao giờ xảy ra giữa tôi và những người bạn khác giới, tôi cũng chưa bao giờ quên những rung động đã bị tôi kìm nén xuống.

Tôi rất rõ ràng rằng điều này đã vượt xa phạm vi tình bạn rồi.

Thẩm An Lạc, cậu đã sa vào lưới tình rồi!

13

Tôi cảm thấy giữa tôi và Ôn Minh Húc có một bầu không khí hơi kỳ lạ, nhưng để tránh đây là một trong ba ảo giác lớn của cuộc đời, tôi nghĩ tốt nhất là nên hỏi cho rõ.

Nếu anh ấy cũng thích tôi, vậy thì mọi người đều vui vẻ; nếu đúng là ảo giác, thì tôi cũng có thể chuyển đổi thân phận từ bạn bè thành người theo đuổi, thay đổi nhận thức của anh ấy rồi theo đuổi anh ấy.

Tôi gửi tin nhắn hẹn Ôn Minh Húc gặp mặt vào cuối tuần, anh ấy đồng ý rất nhanh, xem ra bây giờ không bận.

Cuối tuần, tôi đúng hẹn đến công viên gần nhà, Ôn Minh Húc đã đợi tôi ở cổng từ sớm.

Tôi hẹn anh ấy ra ngoài nói là đi dạo công viên thư giãn, nên lúc đầu chỉ đi chậm rãi theo lối đi trong công viên.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, cộng thêm là cuối tuần, người cũng không ít.

Đến chỗ vắng người, tôi mới đến gần anh ấy nói một câu:

"Tôi thích anh, có phải anh cũng thích tôi không?"