Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không dám nhìn chằm chằm anh ấy, cũng không dừng bước.

Nhưng đi được vài bước, tôi phát hiện người bên cạnh không đi theo.

Không ai nói chuyện, sự náo nhiệt ở phía xa như bị ngăn cách bởi một lớp màng, xung quanh chỉ có tiếng lá cây xào xạc.

Trái tim đang đập loạn xạ vì căng thẳng lúc nãy như bị dội một gáo nước lạnh.

Tôi mỉm cười, quay người đi về phía anh ấy.

"Thích thì nói thích, không thích thì nói không thích, không nói gì là sao, mối quan hệ của chúng ta không đến nỗi vì một câu nói của tôi mà không thể nói chuyện được nữa chứ."

Thấy tôi nói vậy, anh ấy rõ ràng đã sốt ruột, thậm chí còn tiến lại gần kéo tay tôi, miệng nói không phải.

Tôi rút tay ra, im lặng nhìn anh ấy.

Ôn Minh Húc dường như hít một hơi thật sâu, rồi mới nói:

"Đúng, tôi cũng thích em."

Tim tôi đột nhiên đập nhanh hơn, tôi đ.ấ.m vào anh ấy một cái.

"Sao lại không nói gì, em còn tưởng hết hy vọng rồi chứ."

Anh ấy không nhúc nhích, mặc cho tôi đ.ấ.m vào người.

"Tôi không ngờ em lại đột nhiên nói như vậy, tôi chưa kịp phản ứng."

Đồ ngốc, tôi trêu anh ấy, anh ấy cười cười không nói gì.

"Vậy thì, anh là bạn trai em rồi nhé."

Tôi cười nhìn anh ấy, nhưng thấy anh ấy không lập tức trả lời, có vẻ muốn nói lại thôi.

Tôi thấy khó hiểu, tỏ tình với nhau rồi bước tiếp theo không phải là xác định quan hệ sao, anh ấy không đồng ý là sao vậy trời.

Tôi trừng mắt nhìn anh ấy, bảo anh ấy có gì thì nói nhanh đi.

Anh ấy lúc này mới mở lời:

"Em cũng biết công việc của tôi rất bận rộn mà."

Tôi gật đầu, ra hiệu cho anh ấy tiếp tục.

"Đó là, khi chúng ta ở bên nhau, tôi có thể không thể ở bên em lâu dài, cũng không thể trả lời tin nhắn của em kịp thời, đôi khi kỳ nghỉ cũng có thể bị hủy, buổi hẹn hò cũng có thể bị gọi đi giữa chừng. Dù là vậy, em vẫn nguyện ý ở bên tôi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy nói một tràng dài như vậy, nghe nội dung, tôi lập tức thấy anh ấy thật thà, cũng thấy cảm động.

"Em còn tưởng chuyện gì to tát lắm!"

Tôi khẽ cười, vươn tay định nắm tay anh ấy, vừa chạm vào đã bị anh ấy nắm chặt lấy.

"Em đâu phải không biết đặc thù công việc của cảnh sát, đã quyết định ở bên anh thì sẽ không bận tâm những chuyện này. Anh cũng biết em không phải người thích bám dính lấy người khác, em thậm chí còn thấy tính cách như em và anh, người có công việc như vậy, là một cặp trời sinh!"

Ôn Minh Húc nghe xong thở phào nhẹ nhõm, kéo tôi vào lòng ôm chặt, nhẹ nhàng nói vào tai tôi:

"Vậy thì em không được vì chuyện này mà chia tay tôi."

"Đương nhiên rồi, vừa mới yêu nhau anh đã nghĩ gì đến chuyện chia tay vậy."

14

Yêu cảnh sát là một trải nghiệm như thế nào?

Dù trên mạng đều nói đừng có "ánh hào quang nghề nghiệp", nhưng điều này không áp dụng với Ôn Minh Húc.

Nếu nói nghề cảnh sát đã tạo cho tôi một "filter" về anh ấy, thì chính con người anh ấy đã kéo cái "filter" đó lên mức tối đa.

Mặc dù đúng là vì quá bận nên anh ấy không có nhiều thời gian ở bên tôi, tin nhắn cũng không trả lời kịp thời.

Nhưng vốn dĩ tôi cũng không cần người ở bên, tin nhắn dù không kịp thời nhưng anh ấy sẽ không biến mất, ở bên anh ấy chính là trạng thái tình yêu lý tưởng của tôi, đơn giản như thể được "đo ni đóng giày" vậy.

Tuy nhiên –

Tôi nhìn Ôn Minh Húc đột nhiên lao ra khống chế người khả nghi phía trước, bình thản hớp một ngụm trà sữa.

Hẹn hò quả thật sẽ bị ảnh hưởng, nhưng có thể đứng một bên chiêm ngưỡng dáng vẻ đẹp trai của bạn trai cũng không tồi.

Còn một điểm nữa có lẽ là Ôn Minh Húc khá đau đầu.

Dù sao thì khi đang hôn nồng nhiệt đến mức suýt nuốt chửng tôi mà nhận được điện thoại xuất cảnh, chắc chắn không thể nào bình thản được.

Ha ha, dù sao người phiền phức cũng không phải tôi.

Tôi cười gian xảo vẫy tay tiễn người đi làm.

Nhìn thấy ánh mắt đen tối của anh ấy, tôi biết lần gặp mặt tiếp theo sẽ không dễ chịu đâu.

Nhưng thì sao chứ, tôi có phải không chào đón đâu.

(Hết)