Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau nhiều ngày hôn mê, cuối cùng Tân cũng mở mắt. Nhờ sự chăm sóc tận tụy của Linh và số tiền từ người đàn ông bí ẩn, cậu dần bình phục. Việc ăn uống, thuốc men đều được điều trị kịp thời.

 

Mùa hè năm ấy, nắng không quá gắt, chỉ nhè nhẹ rọi xuống mái hiên. Từng cơn gió lùa qua vòm lá, xào xạc bên thềm. Tiếng chim hót từ rặng cây xa vọng về như gọi thức một ký ức xa xăm.

 

Tân ngồi tựa lưng vào bậu cửa, ánh mắt m.ô.n.g lung nhìn ra khoảng trời xanh nhạt. Dáng người vẫn gầy, nhưng đã không còn xanh xao như trước. Gương mặt bớt hốc hác, ánh mắt cũng đã lấy lại được phần nào sinh khí.

 

Linh nhẹ bước lại gần, khẽ ngồi xuống cạnh anh. Cô nghiêng đầu, quan sát vẻ lặng lẽ của Tân rồi hỏi khẽ:

 

— Anh đang nghĩ gì vậy? Có chuyện gì không vui à?

 

Tân im lặng vài giây rồi mới cất tiếng, giọng trầm hẳn xuống:

 

— Trước lúc anh ngất... đã có chuyện gì xảy ra?

 

Linh chớp mắt, rồi mỉm cười như nhớ ra điều gì đó:

 

— À! Em còn chưa kể. Lúc anh ngất đi, chú bí ẩn đó đã đến. Chú đưa em một lọ thuốc mới và cả thuốc trị thương cho anh nữa! Nhờ đó mà anh mới hồi phục nhanh như vậy đó.

 

Tân khẽ nhíu mày, ngạc nhiên:

 

Quý

— Chú ấy… đã cứu anh sao?

 

Linh gật đầu, ánh mắt lấp lánh:

 

— Vâng. Chú ấy còn khen anh dũng cảm. Chú bảo đã thấy anh giữ chặt bình thuốc như thể sợ mất nó. Rồi sau đó, chú ra tay xử lý luôn bốn kẻ đánh anh và sỉ nhục em. Chú nói nếu tụi đó còn dám đụng tới mình thêm lần nữa, thì chính chú sẽ ra mặt.

 

Tân lặng người, ánh mắt đăm chiêu:

 

— Rốt cuộc ông ấy là ai? Tại sao lại giúp mình? Mình đâu có gì đặc biệt...

 

Linh chợt nhớ thêm điều gì, vội nói:

 

— À còn nữa, anh cả em… hôm đó cũng chứng kiến hết mọi chuyện. Sau đó, anh ấy đến tìm anh, khóc rất nhiều. Mấy ngày anh hôn mê, chính anh cả đã thay em chăm sóc cho anh đó.

 

Nghe vậy, Tân quay sang nắm nhẹ hai vai Linh, giọng lo lắng:

 

— Thế… anh cả em giờ đâu rồi?

 

Linh cúi mặt, giọng chùng xuống:

 

— Trước khi đi làm, anh ấy dặn em phải chăm anh thật tốt. Anh ấy nói anh phải kiêng tắm đêm, trời lạnh thì nhớ mặc áo ấm. Anh còn hỏi em đủ thứ nữa rồi mới yên tâm rời đi.

 

Tân khẽ thở dài, ánh mắt ngập tràn cảm xúc:

 

— Vậy… anh ấy không ghét anh. Mình cứ tưởng… sẽ chẳng bao giờ được tha thứ nữa…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Một hồi sau 

 

 

Tân ngắm sợi dây chuyền được nối với cán đầu của chiếc chuông với, ánh mắt thoáng nét trầm tư. Một hồi sau, cậu khẽ hỏi:

 

— Linh này… chiếc chuông này... có gì đặc biệt sao?

 

Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt chậm rãi hướng về nơi chân trời đang nhuộm ánh hoàng hôn. Cô lặng đi một lúc rồi mới lên tiếng, giọng trầm lắng:

 

— Hồi nhỏ… em từng thấy ông nội cầm chiếc chuông này. Ông là một người rất đặc biệt — một thầy trừ tà nổi tiếng, giỏi nhất mà em từng biết.

 

Cô ngừng lại một lát, như để chắc chắn rằng mình không bị cuốn vào những hồi ức xa xăm. Rồi cô kể tiếp, giọng như đang thì thầm vào gió:

 

— Có lần… em đi cùng ông cố lên núi hái thuốc. Lúc trở về, trời bỗng đổ mưa, con suối nhỏ ven đường trở nên dữ dội. Người ta bảo suối ấy trước kia có nhiều người c.h.ế.t đuối, thành ma da, nguy hiểm vô cùng.

 

Tân khẽ rướn người lắng nghe, mắt không rời khuôn mặt Linh. Cô tiếp tục:

 

— Em bị trượt chân, ngã xuống dòng nước. Lúc ấy, mọi thứ mờ dần, em gần như mất ý thức. Nhưng trước khi chìm hẳn, em cảm nhận có một bàn tay rất ấm áp, rất quen thuộc kéo em lên. Rồi cả người em… bay lơ lửng trên không trung.

 

— Bay...? — Tân ngạc nhiên.

 

Linh khẽ gật đầu, ánh mắt mờ xa như vẫn còn nhìn thấy cảnh tượng năm xưa:

 

— Ba ngọn lửa sáng rực xoay quanh em, đánh liên tục xuống lòng suối. Những tiếng rì rầm kỳ lạ vang vọng khắp nơi, như tiếng tụng chú... rất trầm và mạnh. Lúc ấy, em biết — ông nội đã đến.

 

Cô mỉm cười nhẹ nhàng, mắt ánh lên sự biết ơn sâu sắc:

 

— Nếu không có ông… em đã không còn ở đây để kể chuyện cho anh nghe rồi.

 

Tân lặng người, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Cậu nắm lấy sợi dây chuyền, khẽ hỏi:

 

— Vậy… ông nội em giờ ở đâu?

 

Linh chậm rãi lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi nhưng ánh mắt đã đượm buồn:

 

— Kể từ lần đó… em không còn thấy ông nữa. Khi tỉnh lại, em chỉ thấy chiếc chuông này đặt bên cạnh và một tờ giấy nhỏ… với dòng chữ:

“Con hãy bảo vệ chiếc chuông này bằng mọi giá. Khi thời khắc quan trọng đến… ta sẽ xuất hiện.”

 

Tân ngước nhìn cô, nhưng Linh chỉ khẽ nhún vai:

 

— Đó là tất cả những gì em còn nhớ.

 

Cả hai lặng thinh. Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ sẫm nhuộm kín khoảng trời. Tiếng gió thổi nhẹ qua hiên nhà, mang theo mùi nắng cuối ngày và dư âm của một câu chuyện chưa trọn vẹn.

 

Họ cùng ng

ồi bên nhau, dưới mái hiên gỗ cũ kỹ, lặng lẽ ngắm ánh hoàng hôn dần khuất sau rặng tre xa.