Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, trời đổ cơn mưa lớn.
Sấm chớp vang rền, như cơn giận dữ từ cõi trời cao, như tiếng khóc nghẹn ngào của đất trời khi chứng kiến cảnh chia lìa đầy oan nghiệt giữa những người mang chung huyết mạch. Trong khoảnh khắc lạnh buốt của cơn mưa đêm, những ký ức m.á.u mủ và mối tình đầy cấm đoán lại ùa về. Tân đứng lặng dưới mái hiên, lòng quặn thắt từng cơn. Cái tên “Linh” cứ vang lên trong tâm trí như một nỗi đau mà không thể xua đi.
Linh là em gái ruột của Tân và Cầu.
Cô là con út trong gia đình ba anh em mồ côi mẹ từ sớm, cha tôi cũng vì làm việc không ngừng nghỉ nên cũng qua. Trong căn nhà nhỏ lúc nào cũng lạnh lẽo ấy, Linh giống như một ánh lửa ấm, luôn nở nụ cười và giúp hai anh vơi đi phần nào sự u ám. Vì còn nhỏ nên cô chỉ phụ giúp được những việc nhẹ, nhưng chính tiếng cười của Linh mới là điều khiến căn nhà này không sụp đổ hoàn toàn.
Tân lớn hơn Linh hai tuổi. Cầu – anh cả – là người gánh vác gia đình, thường dẫn Tân theo đi đốn củi, làm thuê, làm mướn khắp làng. Tân tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, luôn nghe lời và thông minh lanh lợi.
Có một lần, khi hai anh em vừa đốn củi từ rừng trở về, đến đoạn qua sông, Cầu không may trượt chân và bị dòng nước xiết cuốn đi. Không nghĩ ngợi, Tân lập tức lao xuống cứu anh, mặc dù bản thân không hề biết bơi.
Nước lạnh cắt da, xoáy mạnh như muốn nuốt chửng cả hai đứa nhỏ. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, may mắn thay, một người đàn ông trung niên đi ngang qua khi thấy cả hai bóng hình lấp ló phía dòng nước chảy xiết lão liền không nghĩ ngợi gì chỉ cởi đôi dép lào mà sáng nay lão mới đi mua về của một quán tạp hóa keo kiệt
Lập tức ông nhảy sầm xuống nước hít một hơi thật sâu và lặn tới cứu vớt hai đứa trẻ kí lên cũng may thời ông còn trẻ đã là một cực binh lính hải quân nên kĩ năng boi của ông cục kì tốt chính vì vậy nên mới cứu được hai đứa trẻ kia lên lên khi nhìn thấy hai khuôn mặt tái nhợt của hai đứa ông liền ngạt nhiên và hỏi
Ồ đây chẳng phải là Cầu và Tân
Quý
Cũng may là có lão Huy người hàng xóm bợm rượu nhưng tốt bụng đã kịp nhảy xuống cứu cả hai đứa.
Sau khi lên được bờ, ba người lảo đảo tìm đến một hang nhỏ nằm sát mép rừng để trú mưa.
Trong hang lạnh và tối, lão Huy nhóm lên một đống củi khô tìm được quanh đó. Ngọn lửa bùng lên, chiếu sáng khuôn mặt bầm tím và ướt sũng của hai đứa trẻ. Hơi ấm lan ra, xua bớt đi cái rét căm căm của đêm mưa.
Lão Huy thở hổn hển, vừa hong tay trước lửa vừa lẩm bẩm:
– Hầy… tụi bây đó. Trời sập tối rồi còn mò ra sông đốn củi… tụi bây không sợ bị mấy con ma da ở dưới con sông chảy siết đó bắt đi à
Ý tưởng núi tam tiên
Lão quay sang Tân, giọng gay gắt:
– Nhóc con! Đã không biết bơi còn nhào vô sông cứu người! Không sợ c.h.ế.t à?
Tân cúi mặt, môi tím tái, không dám đáp.
Lão thở dài, lôi từ trong áo một bình rượu, tu một hơi dài rồi đưa qua:
– Làm ngụm đi. Cho ấm người. Đừng có ngại!
Tân xua tay:
– Cháu không uống được…
Còn Cầu thì cầm lấy, tu thử một ngụm rồi nhăn mặt:
– Đắng quá ông ơi!
Lão Huy cười khà khà:
– Rượu thượng hạng đó mày! Có tiền mới mua nổi đấy!
Tất cả đều cười phá lên vì biểu cảm nhăn nhó của Cầu lần đầu tiên uống rượu
Sau một hồi lâu yên lặng, Cầu liền, nhìn ánh lửa, trầm giọng:
– Tân à… anh không muốn sống mãi trong cái cảnh nghèo đói này. Anh mới giàu
Tân ngẩng lên, ánh mắt lo lắng.
– Anh muốn đi làm xa. Ở mãi cái làng này… không lo nổi cho em với cái Linh đâu. Anh muốn lập nghiệp ở nơi xa để có thể thoát khỏi cảnh cảnh nghèo Đói này
Anh… thật sự muốn giàu.
Tân mím môi, cười gượng:
– Nhưng anh đi… thì em cũng đi theo. Anh em mình mà!
Cầu đặt tay lên vai em, lắc đầu:
– Không được. Ở nhà lo cho Linh. Con bé quý mày nhất… Anh đi, chú ở lại, vậy mới yên tâm. Anh lớn rồi, đủ tuổi lao động rồi… Chỉ cần vài năm thôi, anh hứa sẽ quay lại, đưa tụi bay ra khỏi cái xó này.
Tân liền nói với giọng cầu khẩn anh còn có em mà anh đi đâu em sẽ đi đó cầu chỉ mỉnh cười và nói thôi chú ở nhà và chăm sóc cho cái Linh đi nếu anh và chú mà đi thì Linh sẽ không có ai bên cạnh và chăm sóc nó mất và nó quý nhất chú mà nên là ở lại đi nhé vài bữa nữa anh sẽ đi làm anh cũng đã đủ tuổi để có thể lao động hãy tin anh vì anh là đàn anh của mấy đứa mà Cầu liền cầu một nụ cười đầy tự tin và cứ thế...
Và chính vì ánh sáng ấy hy vọng ấy mà… Tân đã sa vào một vực thẳm không lối thoát.
Tân cúi đầu, lòng nặng trĩu. Ánh lửa phản chiếu lên gương mặt hai anh em, kéo dài bóng họ lên vách hang, đổ thành những hình thù méo mó như dự cảm cho một tương lai mờ mịt.
Lão Huy uống thêm một ngụm rượu, khẽ nói, giọng như có gì đó không rõ ràng:
– Tụi bây… sống đàng hoàng, biết thương nhau là tốt. Nhưng đời mà… có thương nhau đến mấy, số phận nó vẫn có cách để dằn mặt đấy…
Ánh lửa chợt phụt lên cao, rồi lụi dần.
Sau một hồi lão Huy liền đứng dậy phủi m.ô.n.g và nói với 2 đứa thôi trời cũng tối rồi ta sẽ đưa hai nhóc về nhà vừa đi lão vẫn cầm bình rượu đó tu ừng ực vừa...
Nói đến lão Huy là một gã bợm rượu cũng là một người hàng xóm đáng tin của 3 đứa nhỏ Cầu Tân và Linh khi không có bố mẹ thì lão đã qua giúp và còn cho một ít gạo cho cả ba đứa trẻ này lão cũng được gọi là một người tốt bụng và đầy khả ái chỉ mỗi tội cái tính cách của lão hay quái gở thôi
"Tình yêu giữa Linh và Tân lẽ ra không nên tồn tại. Nhưng trong những tháng ngày nghèo đói và cô đơn, khi cả thế giới quay lưng, hai tâm hồn đầy thương tổn lại âm thầm tìm thấy nhau. Không phải vì ngẫu nhiên, càng không vì dục vọng, mà là từ những vết sẹo trong tim, từ nỗi tủi thân chẳng thể giãi bày... đã kéo họ lại gần, theo cách chẳng ai ngoài họ có thể thấu hiểu."
.
Cầu là người anh cả từng phát hiện.Tân và Linh trong một lần thăm nhà chứng kiến cảnh tượng này anh không kìm nổi được cảm xúc đã lao vào đánh Tân như một một một một con mãng thú bị gào xét lương tâm
Linh lúc đó khóc rất nhiều và cầu xin tôi tha thứ cũng cầu xin tôi đừng đánh nữa nếu còn tiếp tục thì sẽ c.h.ế.t mất và Linh đã cúi dập người để van xin sự từ bi còn sót lại bên trọng con người của tôi
> “Em biết… là sai. Nhưng nếu không được sống bên anh Tân… thì em chẳng còn gì để sống nữa.”
Không còn ai nói được điều gì. Từ hôm đó, Linh và Tân bỏ quê, sống ẩn mình trong một căn nhà nhỏ giữa rừng hoang, tách biệt với thế giới loài người.
---
Đêm Sinh Nở – và cái c.h.ế.t thương tâm của Linh
Rồi bi kịch đến sớm hơn tôi tưởng.
Một thời gian sau, Linh đã mang thai. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang – cô sinh non, chuyển dạ đúng vào đêm trời nổi giông vào giờ âm
Khi đứa con thứ ba ra đời, Linh đã cạn kiệt sức lực. Cơ thể em gầy gò, yếu ớt như chiếc lá khô mùa đông, chỉ còn hơi thở mong manh. Đêm ấy, Tân ngồi bên giường, ôm chặt lấy tay vợ, nhưng đôi mắt anh lại tràn ngập nỗi sợ hãi — nỗi sợ đánh mất người duy nhất anh yêu.
Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Linh nằm thiêm thiếp trên chiếc giường bệnh cũ kỹ, thân người gầy rộc chỉ còn da bọc xương. Mái tóc rối xõa ướt đẫm mồ hôi, làn da trắng bệch như sáp nến sắp tắt. Đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên tia sáng dịu dàng, trìu mến. Tân ngồi bên cạnh, tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của vợ, lòng nghẹn như có đá tảng đè lên ngực.
Linh cất giọng khẽ, yếu ớt như hơi thở cuối cùng của ngọn đèn dầu trước gió:
— Tân à... Em chỉ xin anh một điều… Cho em được ôm ba đứa con mình... lần cuối...
Câu nói như lưỡi d.a.o cứa thẳng vào tim Tân. Anh bật khóc, nước mắt nước mũi hòa lẫn, run rẩy bế từng đứa con còn đỏ hỏn từ chiếc nôi nhỏ, đặt nhẹ vào vòng tay người mẹ sắp lìa đời.
Linh khẽ vòng tay ôm lấy ba sinh linh bé bỏng, ánh mắt đăm đắm nhìn từng khuôn mặt nhỏ xíu, như muốn khắc sâu từng đường nét, từng hơi thở vào tận đáy tim, đem theo về bên kia thế giới. Nước mắt chị chảy ra nhưng không còn đủ sức để khóc thành tiếng. Giọng chị mỏng như tơ, nhưng đầy tình thương vô bờ:
— Các con… nhớ sống ngoan… thay mẹ… chăm sóc nhau… nghe không…
Bà đứa trẻ ngủ ngon trên vòng tay ôm ấp của Linh
Rồi cô, tháo từ cổ mình ra chiếc chuông đồng cũ được truyền từ đời bà ngoại và nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tân à… từ nay anh hãy giữ lấy chiếc chuông này… như giữ lấy mạng sống các con vậy...
Nó sẽ bảo vệ cho anh và cả con…và không còn em trên đời này nữa
Tân nói lắp bắp giọng run rẩy :
Linh à anh xin em đừng nói nữa nếu em mà nói nữa thì thì anh không biết phải sống thế nào nữa Linh à đừng bỏ anh và các con ở lại
Linh chỉ mỉn cười nhìn Tân – đôi mắt mờ đục vẫn ánh lên tia sáng dịu dàng.
> “Em xin lỗi anh và các con của em … Nhưng em chưa bao giờ hối hận…” em yêu anh và các con nhiều lắm anh hãy giữ sức khỏe nhé đừng vì em mà suy sụp cũng đừng vì em mà anh đánh mất đi sự trong sáng và quyết tâm của anh
Anh hay thay em chăm sóc các con của chúng mình nhé
Các con của mẹ… mẹ xin lỗi… vì không thể ở bên các con… Mẹ yêu các con… rất nhiều.. và rồi cô đã ra đi mãi mãi một nỗi đau thấu tim can một mảnh đời đầy bất hạnh và một cuộc sống khó khăn hơn bao giờ hết
Tân quỳ sụp bên giường, ôm lấy đôi thân xác lạnh ngắt của vợ, gào lên trong nỗi đau không thành lời. Người đàn ông từng trải qua đói nghèo, chiến tranh, mất mát… vậy mà giờ đây, đứng trước cảnh chia ly này, lại trở nên nhỏ bé và bất lực như một đứa trẻ.
Đêm hôm đó, trời không trăng, không sao. Chỉ có tiếng khóc trẻ con xen lẫn tiếng nức nở của người chồng mất vợ, và vòng tay của người mẹ Việt Nam ôm con chiến đấu đến hơi thở cuối cùng – như một khúc bi ca thiêng liêng, đau đớn mà bất tử.
Ba đứa trẻ của số phận
Tôi đã nghĩ, bi kịch nên kết thúc ở đó, nhưng số phận dường như không buông tha.
Xuân, đứa con cả, liệt hai chân từ khi mới lọt lòng. Mỗi lần nó phải dùng đôi tay gầy gò để kéo lê thân thể trên nền đất, tim tôi lại quặn thắt. Việc ăn uống, vệ sinh... đối với nó, là một cuộc chiến dai dẳng.
Phú, đứa thứ hai, còn bất hạnh hơn. Cơ thể không thể cử động, đầu óc lại không trọn vẹn. Cả đời nó chỉ có thể dùng cằm để di chuyển từng chút một trên mặt đất lạnh ngắt. Nụ cười ngây dại và đôi mắt vô hồn của nó, nhiều lúc khiến tôi đau đến nghẹt thở.
Ngọc, đứa út, là tia sáng mong manh trong ngôi nhà ấy. Dù bị mù một bên mắt, ít ra nó vẫn lành lặn, vẫn có thể bước đi. Trong thế giới tối tăm của Phú, Ngọc chính là thiên thần duy nhất.
Tân ôm xác Linh, gào lên như dã thú. Anh quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo, tiếng khóc bị bóp nghẹn giữa lồng ngực.
> “Linh ơi… em không thể bỏ anh… em đừng đi mà… xin em!”
Cầu đứng bên, hai tay siết chặt. Rồi như không kìm nén được nữa, anh đ.ấ.m thẳng vào tường – một… hai… ba cú đ.ấ.m đến rách da tróc thịt. Máu nhỏ xuống sàn, hòa lẫn với nước mắt không thể khô.
> “Em gái tại… sao lại chọn con đường này chứ… sao lại để lại tất cả mà đi?”
Ánh đèn dầu vụt tắt.
Chỉ còn lại tiếng thở gấp, tiếng khóc của trẻ sơ sinh… và tiếng chuông nhỏ trong tay Phú rung khẽ như tiếng hồn gọi về.
Từ ngày Linh mất, Tân như biến thành kẻ khác.
Anh không nói, ít ngủ hơn ngủ, vẻ mặt u tối sám xịt Ngày qua ngày, chỉ lặng lẽ ôm lấy chiếc áo cũ của vợ, ngồi bất động trước bàn thờ tro lạnh.
Phú lớn lên giữa bóng tối.
Tân thì dần chìm xuống. Mỗi khi tỉnh dậy, anh lại uống rượu. Khi không có rượu, anh uống nước mưa. Khi không có nước, anh lại ngồi trước bàn thờ nhìn ảnh người vợ quá cố của mình đến tận chiều
Một người cha – mà linh hồn đã c.h.ế.t cùng vợ từ ngày cô ra mất.
Nhưng mọi chuyện đã được thay đổi khi chính à hôm nay –
trước ngưỡng cửa của sự sống và tuyệt vọng người anh cả, người cậu Cầu, đã đến… mang theo một hy vọng cuối cùng dành cho đứa cháu nhỏ, đang lớn lên trong căn nhà phủ bóng oan hồn.
Ba đứa trẻ lớn lên như ba mảnh hồn không lành lặn.
Chiếc chuông đồng nơi vòng tay Tân như trở thành thứ duy nhất còn lại mang lại những kỉ niệm của Linh
nhưng dường như nó cũng bắt đầu… rung mỗi khi đêm xuống, không vì gió, không vì va chạm… mà vì điều gì đó đang đến gần.
Trong căn nhà cũ, Tân ngồi gục dưới nền đất, tay ôm chai rượu cũ chua lòm, tu một hơi thật sâu, cay xé cổ họng. Đôi mắt ông trôi về phía ba đứa trẻ đang ngủ say trong góc giường.
Một buổi chiều nặng nề, không khí như đông cứng lại giữa bốn bức tường cũ kỹ. Tôi ngồi lặng bên hiên, đưa mắt nhìn khoảng sân ẩm ướt sau cơn mưa. Gió lùa qua khe cửa, lạnh buốt như khoét vào lòng.Cầu quết định vào gặp mặt em trai đáng thương của mình và việc phải đưa ra quyết định về đứa cháu của mình 1 trong 3 đứa sẽ được ông đưa đi đến trại trẻ mồ côi sau một hồi thì Cầu liền nói với khẽ thở dài Cầu liền nói với Tân
giọng nói đầy sự buồn bã :
— Em à… mình không thể để Phú sống thế này mãi… Anh nghĩ, nên đưa nó vào trung tâm chăm sóc. Ở đó, ít nhất nó sẽ có người theo dõi, chăm sóc y tế đầy đủ hơn.
Tân không đáp, chỉ ngồi thừ người. Điếu thuốc trong tay anh run lên từng nhịp, chưa kịp châm lửa đã rơi xuống đất. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu như chứa đựng cả một đời mệt mỏi. Anh không còn là người đàn ông kiên cường năm nào — chỉ còn là một người cha bị bào mòn bởi nghèo đói, bệnh tật và nỗi đau mất vợ. Cuối cùng, anh khẽ gật đầu, nhẹ như một tiếng thở dài. Nhưng tôi biết, để gật đầu lần này, anh đã phải rất cố gắng rồi..
Khi ánh nắng đầu ngày rọi qua ô cửa sổ cũ, ánh sáng vàng nhạt soi lên gương mặt đẫm mồ hôi của Tân. Cả đêm ông không ngủ. Chỉ ngồi bên cạnh Phú, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm của thằng bé — đứa con mang số phận nghiệt ngã nhất trong ba đứa trẻ.
Phú vẫn ngủ, đôi môi hơi hé ra như đang mỉm cười. Tân cúi sát xuống, đặt một nụ hôn lên trán con, thật khẽ, như sợ đánh thức một thiên thần sắp phải rời xa vòng tay cha.
Ở góc phòng, Xuân và Ngọc cũng vừa tỉnh giấc. Xuân nhổm người chống tay, còn Ngọc dụi mắt ngơ ngác.
– “Ba ơi… mình đi đâu vậy ạ?” – Ngọc hỏi, giọng còn ngái ngủ.
Tân quay mặt đi, lau nhanh hàng lệ vừa trào ra. Ông không đáp, chỉ khẽ xoa đầu từng đứa.
– “sáng ngày mai um … ba có việc phải đi với anh Phú một chút.”
Ngọc bèn hỏi lại ba có việc gì mà phải đi riêng với anh phú vậy
Tân chỉ khẽ vuốt đầu 2 đứa Xuân và Ngọc mà nói các con phải đi ngủ ngoan không là sẽ bị ông ba ngẹo bắt đi đấy
Sang hôm sau, đã có một chiếc xe màu trắng dừng lại trước cổng nhà. Trên thân xe có dòng chữ in mờ: “Trung tâm giáo dưỡng và phục hồi chức năng trẻ em đặc biệt – Thiên Ân.”
Cầu bước xuống xe, đi chậm vào nhà. Nhìn thấy Phú đã được quấn khăn gọn gàng, đặt nhẹ nhàng trong chiếc xe lăn đơn sơ do chính Tân đóng từ năm trước, ông khựng lại.
Tân cúi đầu, tránh ánh mắt của anh mình.
Xuân và Ngọc đứng hai bên xe lăn. Ngọc ôm lấy anh, đôi mắt đỏ hoe.
– “Anh Phú… đừng đi mà… Em với anh Xuân sẽ ngoan, sẽ học giỏi, để anh khỏi phải khổ như này nữa…”
Xuân không nói gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y em, rồi quay mặt đi. Đôi vai nhỏ run lên nhè nhẹ.
Tân bước đến, ngồi xuống ngang tầm mắt Phú.
– “Phú à…” – Giọng ông nghẹn lại – “Từ nay con phải sống ngoan, nghe lời thầy cô, đừng quên ba với hai anh cả và em gái của con nhé con… và nhớ giữ cái chuông mẹ con để lại… nhớ không?”
Phú mấp máy môi, rồi gật đầu thật nhẹ. Đôi mắt trong veo ánh lên nỗi buồn không thể gọi thành lời.
Tân run rẩy lấy từ túi ra chiếc chuông đồng nhỏ — vật kỷ niệm cuối cùng mà Linh để lại cho Tân trước lúc lâm chung. Ông cúi sát xuống, đeo chiếc chuông vào cổ Phú, rồi thì thầm:
– “Mẹ con từng nói… đây là sinh mệnh của con. Nó sẽ bảo vệ con, khi ba không còn ba và các em ở bên nữa…”
Ông vừa nói vừa nuớc mắt rơi ra như là cắt đứt ruột thịt của chính ông vậy
Đến lúc phải đi. Cầu đẩy xe lăn chậm rãi lên xe khách cho Phú ra khỏi nhà và tới thành phố, từng bước nặng như dẫm lên tim Tân. Đến bậc thềm, cuối cùng ông khựng lại.
Tân nhìn theo, gào lên trong vô thức:
– “Phú… Phú ơi! Ba xin lỗi… vì đã không thể cho con một cuộc sống tốt đẹp hơn ba là một thằng thất bại … Ba xin lỗi con rất rất nhiều đây là cách duy nhất để con có một sống tốt đẹp hơn đây là cách duy nhất mà ba có thể làm được …”
Phú quay đầu lại, khóe môi nhếch lên cười — một nụ cười sáng như mặt trời, dù ánh nắng hôm ấy đã nhạt nhòa trong màn sương ẩm ướt.Và hai dòng lệ tuôn rơi trên má của Phú có thể đây là lần thứ hai Phú khóc kể từ khi Sinh ra tới giờ như thể Phú chào tạm biệt tất cả những người thân yêu nhất của mình để bước vào một cuộc sống mới đầy gian nan và thử thách nhiều hơn
**
Chiếc xe dần nổ máy, bụi mù bốc lên mờ cả lối làng. Tân quỳ rạp nơi sân, tay chống xuống nền đất, nước mắt hòa vào bùn.
Xuân ôm chặt lấy Ngọc, cả hai bật khóc nức nở như những cơn sóng vỡ òa.
Chỉ còn lại căn nhà cũ, ba bóng người, và một khoảng trời đã mất một phần ánh sáng…