Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì mà lập tức bấm đồng ý. Cười c.h.ế.t mất, ảnh đại diện của anh có hợp với người thật hay không thì liên quan gì đến tôi chứ? Anh là người có tiền đó, nếu anh giới thiệu cho tôi vài khách hàng lớn thì chẳng phải ngày tôi được ăn sung mặc sướng có còn xa tầm tay của tôi nữa không?

 

Trần Thuật: [ảnh chó con ôm tay]

 

Làm thế nào để gây ấn tượng tốt với đại gia đây? Chuyên nghiệp! Nhất định phải chuyên nghiệp. Thế nên tôi lập tức đổi ảnh đại diện thành Trương Vĩ rồi trả lời lại bằng một ảnh ['Mời ngồi'].

 

Chắc chắn là đối phương đã bị sự chuyên nghiệp của tôi làm cho chấn động rồi, nếu không thì sao lâu như vậy mà vẫn không trả lời tôi? Tôi nằm trên giường mà ngủ thiếp đi trong sự sung sướng, chuẩn bị bắt đầu cuộc sống ăn uống thả ga từ ngày mai.

 

Mà tôi không biết rằng, ở phòng bên cạnh, Trần Thuật nhìn tin nhắn nhận được mà rơi vào trầm tư…

 

Mặt trời dần dần hiện lên. Tôi dậy từ sớm để sửa soạn, vệ sinh cá nhân, ngồi thiền xong thì chuẩn bị xuống lầu ăn sáng!

 

Khi gặp Trần Thuật trên cầu thang, tôi giật mình thon thót. Quầng thâm mắt của anh thật sự quá dày cộng với làn da trắng bóc như tuyết khiến trông anh càng đáng sợ hơn. Tôi lén lút mon men đến bên cạnh anh, không bỏ lỡ một cơ hội chào hàng nào: "Ông chủ, hôm qua anh ngủ không ngon à? Có muốn mua một lá bùa an thần không, rẻ lắm đó!"

 

Vừa nãy, Trần Thuật còn có vẻ đáng sợ, thấy tôi mon men lại gần mình thì anh lập tức nở một nụ cười. Sự đáng sợ lập tức bị xua tan, trông người vừa có vẻ đáng sợ cũng tỉnh táo hơn nhiều.

 

???

 

Lẽ nào lời nói của tôi còn có tác dụng chữa lành?

 

Khi tôi đang nghĩ rằng có nên dựa vào khả năng chữa lành này mà moi của Trần Thuật một khoản không thì anh đã nắm lấy cổ tay tôi. Sắc mặt của Trần Thuật hơi thay đổi, ngay sau đó, nó lại trở lại bình thường, khóe miệng anh nở một nụ cười đầy hàm ý: "Được thôi."

 

Hả? Dễ dàng bán được thế à? Tôi thoáng do dự rồi vẫn mở lời: "Năm ngàn một lá, anh xem anh trả…"

 

Tôi còn chưa nói xong thì anh đã cúi đầu. Quả nhiên vẫn là do tôi bán quá đắt, làm người ta sợ chạy mất rồi. Nhưng lá bùa này thật sự rất hiệu nghiệm, đồ không biết nhìn hàng! Tôi đây lấy giá hữu nghị rồi đó, chỉ kiếm được 4999 thôi.

 

Một lát sau, anh lắc lắc điện thoại: "Chuyển rồi, trước mắt, tôi lấy hai mươi lá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Sư phụ ơi! Con tiến bộ rồi!

 

Vẻ mặt khó chịu vừa nãy của tôi đã biến mất, thay vào đó mà vẻ mặt đượm sự nịnh nọt, giơ ngón cái về phía anh: "Anh đúng là quá biết nhìn hàng! Mua hai mươi tặng một, còn tặng thêm một lá bùa hộ mệnh."

 

Sau khi tôi đưa bùa cho Trần Thuật, Chu Nam và Từ Thuần xuất hiện từ phía sau, ngoài ra còn có Trịnh Luân đi theo. Sao mà ba người này cứ như ma vậy, đi đứng mà không phát ra bất kỳ một tiếng động nào. 

 

Hình như Từ Thuần đã quên đi sự ngượng ngùng của ngày hôm qua, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì mà tiến lên chào hỏi Trần Thuật. Đây mới chính là sức mạnh của đồng tiền sao?

 

"Chào buổi sáng, anh Trần." Sau đó, cô ta cúi đầu, lướt mắt nhìn lá bùa trong tay Trần Thuật rồi bĩu môi: "Anh Trần, đừng trách tôi lắm lời, cô ta là một kẻ lừa đảo, đừng để tiền của anh trôi sông trôi biển…"

 

Vừa nãy, vẻ mặt của Trần Thuật còn ôn hòa, bây giờ thì lập tức thay đổi sắc mặt như trên phim, như cười như không, nói: "Cô Hứa, cô đã biết mình lắm lời, sao còn nói ra?"

 

Trời! Phát ngôn đậm chất tiểu thuyết mạng thế này, đây chính là sức mạnh của nhà tư bản sao?

 

Từ Thuần bị nói cho hai má đỏ bừng, nhưng không dám phản bác lại lời của nhà đầu tư chương trình, chỉ đành trút giận lên tôi: "Cô cứ đợi đấy!"

 

Nói xong lời cay nghiệt, cô ta vội vàng chạy lộp cộp xuống dưới lầu với đôi giày cao gót dưới chân.

Tôi nghi hoặc chỉ chỉ vào mình. Ê, hình như tôi có nói câu nào đâu nhỉ! Lại bắt nạt người trung thực như tôi! Thôi vậy! Nể việc vừa nhận được một trăm ngàn, tôi sẽ không so đo với cô ta.

 

Điểm dừng đầu tiên của chương trình là quay ngoại cảnh.

 

Để đến Ko Phai, mọi người cần đi thuyền đến đó. Vừa lên thuyền, tôi lập tức cảm thấy toàn thân ướt sũng, nhớp nháp như thể bị thứ gì đó bám vào.

 

Xem ra đạo diễn nói không sai, ở đây thật sự có thứ gì đó.