Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 17: Kết nối không thể tách rời
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa len lỏi qua rèm cửa, Vy vẫn còn nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Nam, đầu tựa lên n.g.ự.c anh, bàn tay nhỏ nhắn siết nhẹ vạt áo anh như một thói quen vô thức — như thể chỉ cần buông tay, tất cả sẽ tan biến.
Nam khẽ nghiêng đầu, hôn nhẹ lên tóc cô, giọng anh trầm ấm vang bên tai:
“Vy… nhìn em thế này anh chỉ muốn giam em mãi trong vòng tay mình thôi.”
Vy khẽ cựa mình, đôi má đỏ ửng vì câu nói đầy yêu chiều đó. Cô ngẩng mặt lên, ánh mắt long lanh:
“Giam em ư? Anh nghĩ mình có đủ sức không?”
Nam bật cười khẽ, siết chặt eo cô, khiến cả người cô áp sát vào anh, giọng anh trầm thấp và đầy mê hoặc:
“Em đang nghi ngờ người đàn ông đã yêu em suốt cả một đời sao?”
Hơi thở anh phả lên da, khiến Vy khẽ rùng mình. Bàn tay anh lướt trên lưng cô, vuốt ve nhẹ nhàng nhưng mang theo sự chiếm hữu không thể nhầm lẫn. Nam nghiêng người, đặt Vy nằm dưới thân mình, ánh mắt anh sâu thẳm và tràn đầy khát khao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Vy… anh muốn khắc ghi em… thêm một lần nữa… để em nhớ rõ… chỉ có anh là người có thể yêu em… chạm vào em… khiến em hạnh phúc.”
Trái tim Vy run rẩy, đôi mắt long lanh nhưng lại chứa đựng một sự chấp nhận dịu dàng. Cô không nói gì, chỉ khẽ vòng tay ôm cổ anh, kéo anh xuống.
Nam cúi xuống hôn cô — một nụ hôn sâu đầy triền miên, dai dẳng và đậm chất chiếm hữu. Bàn tay anh nhẹ lướt trên tấm lưng trần, vuốt ve từng đường cong mềm mại, khiến cơ thể Vy mềm nhũn dưới sự nâng niu đầy cuồng nhiệt ấy.
Hơi thở anh gấp gáp, nụ hôn không dứt, cứ kéo dài không cho cô cơ hội suy nghĩ gì khác ngoài cảm giác ngọt ngào đang tràn ngập trong từng tế bào.
“Anh thật sự muốn em… hoàn toàn là của anh… Vy à…” — Nam thì thầm, giọng anh khàn khàn, vang lên ngay bên tai khiến cô cảm nhận rõ rệt sự khao khát ấy.
Vy khẽ nhắm mắt lại, bàn tay siết nhẹ bờ vai anh, trái tim loạn nhịp nhưng đầy yên bình… vì cô biết, chính mình cũng đã không còn lối thoát nữa rồi.
Nam yêu cô… một tình yêu vừa cuồng si vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt vừa ngọt ngào — đủ để cô tự nguyện trao cả trái tim và cơ thể mình cho anh lần nữa… và thêm lần nữa…
Khi tất cả lắng lại, Nam ôm Vy vào lòng, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, giọng anh dịu dàng nhưng lại đầy sự quả quyết:
“Từ hôm nay… Vy không còn được phép rời xa anh. Em đã là kết nối không thể tách rời trong đời anh rồi.”
Vy khẽ cười, áp má vào lồng n.g.ự.c anh… để mặc nhịp tim anh hòa nhịp cùng nhịp tim mình… từ giây phút ấy.